Cổ trang, Liên Hoa Lâu, Truyện dịch

Liên Hoa Lâu 2: Ngoại truyện

Ngoại truyện vui  “Kịp thời hành lạc”

Nước triều rút, bên bờ Đông Hải cát mịn như nhung, người áo xanh nọ vừa chơi xong một ván cờ với Lý Liên Hoa, thua mất một lượng bạc. Phương Đa Bệnh dẫn hai ẩn vệ phủ công chúa nấp ở góc tối quan sát.

Ẩn vệ Giáp: Sao lần nào chúng ta cũng phải nấp trong này nhìn trộm thế? Phò mã, thần biết Lý Liên Hoa giấu bạc ở đâu đấy.

Ẩn vệ Ất: Câm mồm ngay, chúng ta bảo vệ an toàn cho Lý công tử chứ không phải bảo vệ bạc.

Ẩn vệ Giáp: Ta thấy Địch Phi Thanh xem chừng mới không an toàn đấy, ngươi xem, y lại sắp rơi xuống hố rồi kìa.

Ẩn vệ Ất: Suỵt… Ta thấy hôm nay thủy triều dâng cao đấy, ngươi đừng tìm phiền phức nữa.

Phương Đa Bệnh im lặng một cách lạ thường.

__

Phía xa xa.

Lý Liên Hoa lại thắng một lượng bạc nên vô cùng thích thú, hắn chậm rãi đứng lên rồi đi về chỗ chum giấu tiền. Cái chum được hắn sử dụng nằm ở bờ biển, đoạn chỗ giao giữa bờ cát và biển, bên dưới mỏm san hô. Cái chum đó vốn để đựng rượu, rất ư là nặng, bên trong cất bạc riêng của Lý Liên Hoa, nó cứ sừng sững nơi đó mặc cho thủy triều lên xuống, chẳng qua là ướt nhèm nhẹp thôi… Lý Liên Hoa cũng chẳng bận tâm.

Hôm nay là ngày nước thấp trong tháng, chum rượu… À không… Nước triều quanh mỏm san hô rút cạn, chỉ còn lại một chum đầy bùn. Lý Liên Hoa đi tới gần nó, bắt đầu lần mò quanh mỏm san hô, Địch Phi Thanh từ xa nhíu mày nhìn qua, liếc thấy trong hố bùn bên dưới chum rượu lộ ra một đôi càng, tay áo y khẽ lay động. Con cua trong cái hố bị một sức mạnh vô hình đánh ‘chát’ một tiếng, nó lật ngửa thân mình trên bờ cát, miệng sụt sùi bọt trắng. Lý Liên Hoa nheo nheo mắt nhìn, sung sướng hô lên: “Con cua to thật”. Sau đó vội vã lấy vạt áo bào bọc nó lại. kế đó hắn nhét bạc vào trong chum, chẳng bận tâm tay mình đang dính đầy bùn. Trên miệng chum lấp ló hai đoạn xúc tua nho nhỏ, Địch Phi Thanh lại nhíu mày, áo bào lại một lần nữa lay động.

Cái chum nghiêng ngả đổ cái thịch, để lộ ra một đống to đùng, một con bạch tuộc với những xúc tu lớn đang cuốn lấy một con cua, càng cua kẹp chặt một xúc tua của nó, chúng đang tranh đấu bất phân thắng bại. Có hai ba con cá nhỏ thì giãy đành đạch trên nền cát, tươi ngon cực kỳ. Lý Liên Hoa giẫm một chân lên đống cua bạch tuộc, “Ái chà, lại có cua này!”.

Hắn quay đầu lại, mời mọc một cách vô cùng sung sướng: “May mắn quá, tối nay hợp để uống rượu ăn cua đấy, có điều chỉ có hai con, hơi bị ít.”

Hướng mà Lý Liên Hoa quay lại có Địch Phi Thanh dường như vẫn đang đứng bất động nãy giờ, lại có cả Phương Đa Bệnh đang nấp trong góc khuất, cũng chẳng rõ hắn đang mời ai. Rồi lại nghe thấy hắn nói tiếp, “Ta có thể ăn nửa con…”

Ẩn vệ Giáp: Ta không tin Địch Phi Thanh sẽ mắc bẫy.

Ẩn vệ Ất: Địch Phi Thanh mắc bẫy hay không thì ta không biết, nhưng phò mã thì mắc bẫy là cái chắc…

Phương Đa Bệnh ‘nấp trong góc khuất’ đã lặng lẽ lùi ra, y đang bán mạng mò cua giữa những mỏm san hô, trong lòng đang bực bội mắng nhiếc, ‘Ăn nửa con cua mẹ nhà ngươi chứ…”

Địch Phi Thanh dũng mãnh cũng yên tĩnh một cách lạ thường, tay áo bào khẽ lay động…. ‘chát’ một tiếng, trong khe đá san hô cách đó không xa, lại có một con cua miệng sùi bọt trắng. Lý Liên Hoa cười tủm tỉm lấy tay áo ôm lấy con cua, cả con bạch tuộc hắn cũng bọc gọn lại.

Ẩn vệ Giáp: Ta thấy niềm vui hôm nay không phải chỉ là ăn cua thôi đâu.

Ẩn vệ Ất: Ta cũng thấy ăn cua chẳng có gì vui vẻ cả. Đời người ngắn ngủi, so ra vẫn nên kịp thời hành lạc thì hơn.

Ẩn vệ Giáp: Ngươi đoán phò mã sẽ bắt được mấy con cua?

Ẩn vệ Ất: Ta cá Địch Phi Thanh sẽ bắt được nhiều hơn.

___

Ngoi truyn Dương Châu Mn.

Thành Dương Châu non nước như tranh, có nhà thơ đã viết ‘Yên hoa tam nguyệt hạ Dương Châu’, lại cũng nói ‘Xuân phong thập lý Dương Châu lộ’. Mỗi khi đến mùa xuân, có rất nhiều người đến vì ngưỡng mộ vẻ đẹp nơi đây, nào đạp thanh thăm bạn bè, nào hỏi liễu tìm hoa, rồi còn nhiều nhiều nữa.

Phương Đa Bệnh đến Dương Châu cũng đúng vào thời điểm đó.

Y mới qua tuổi mười sáu, lúc ra khỏi nhà ngao du giang hồ, gia đình có cho một xe ngựa quần áo chăn nệm, than củi lò đốt, còn gửi thêm một sai vặt, đổi tên là ‘Vượng Phúc’.

Vượng Phúc vốn chẳng phải tên là Vượng Phúc, năm nay y hai mươi tuổi. Lúc ở Phương gia làm thư đồng cho Phương Đa Bệnh, theo quy định đặt tên nô bộc của Phương gia, tên y được đổi thành Lan Tôn. Nhưng sau khi ra khỏi cửa, thiếu gia nhà y tự xưng là nhân sĩ giang hồ, hành sự phải theo quy tắv giang hồ, thư đồng bên cạnh người trong giang hồ không phải là Thanh Phong Minh Nguyệt thì là Vượng Phúc Vượng Tài.

Thế là thiếu gia cho y chọn một cái tên, rồi gọi là Vượng Phúc.

Thiếu gia lại nói người trong giang hồ tất thảy đều đơn giản, mang theo cả cỗ xe đầy y phục và vật dụng linh tinh này quả thực rất lỉnh kỉnh, không hợp với quy củ giang hồ. Thế là y mang cỗ xe ngựa đến hiệu cầm đồ, đổi lấy mấy tờ ngân phiếu mỏng tang nhét vào người.

Khi Phương Đa Bệnh ra khỏi hiệu cầm đồ với tay áo trống không, bên hông đeo một cây trường kiếm, y chợt nhìn thấy một tòa lầu gỗ còn lớn gấp mấy lần cỗ xe ngựa của mình đang chậm rãi đi qua trước mặt. Hai con trâu nước sánh bước, chầm chậm kéo căn lầu nhỏ được điêu khắc công phu tinh xảo, bên dưới gầm có gắn tạm bánh xe gỗ để tiện di chuyển. Có một người mặc áo xám dắt một con lừa xám be bé, trên lưng thồ đầy hành lý, tiến về hướng Tây.

Phương Đa Bệnh trợn tròn mắt… Y vẫn tưởng cỗ xe ngựa chất đầy vàng bạc, quần áo tơ lụa rồi chăn nệm lò sưởi của mình đã đủ khoe mẽ lắm rồi, thế mà còn có người mang cả gian nhà ra ngoài cơ đấy! Ngó cái bọc thêu hoa trên lưng con lừa, thứ tròn tròn đó đến tám chin phần là một cái vại nước… ừm… thứ nhỏ hơn… chẳng lẽ là cái bô tiểu?

Người mặc áo xám thân hình cao ráo, đi đứng chậm chạp lại hay nhìn đông ngó tây, trông cứ như thể đang không biết nên đi về đâu. Phương Đa Bệnh duỗi một chân đứng chắn trước mặt con trâu, y thích chí vươn trường kiếm ra cản người áo xám nọ lại: “Đứng lại cho bản công tử! Ngươi là kẻ nào?”

Người nọ cứ nhìn miết vào cái giò đang duỗi ra của Phương Đa Bệnh, tới tân khi suýt chút nữa bao kiếm của Phương Đa Bệnh chỉ vào mũi, hắn mới kinh ngạc ngẩng đầu lên. Người nọ tướng mạo tuấn tú, tuổi tác lớn hơn tuổi mười sáu của Phương Đa Bệnh một chút: “Cẩn…”

“Á!” Phương Đa Bệnh đang chờ người nọ trả lời thì đột nhiên thấy chân đau nhói. Con trâu nước chẳng hề bận tâm đến cái chân Phương thiếu đang chắn đường mình, cũng không biết giá trị nghiêng ngả của đôi giày thêu vàng khảm bạc mà y mang, cứ thế chậm rãi cất vó giẫm lên.

“…thận!” Người áo xám vừa dứt lời, Phương Đa Bệnh đã ôm chân ngã xuống đất kêu lên thảm thiết.

“Thiếu gia!” Vượng Phúc thét lên rồi lao tới.

Người áo xám dắt lừa sờ sờ chỗ bạc vụn trong túi, không khỏi thở dài một tiếng.

***

Vài năm sau.

Trên chiếc bàn gỗ trong lầu Liên Hoa có một đĩa đậu phộng, hai vò rượu hoa quế.

“Năm đó lúc gặp ngươi, lão tử vẫn còn là trẻ trung niên thiếu”. Phương Đa Bệnh vừa nhai đậu phộng vừa giơ chân lên, “Tên kiết xác nhà ngươi bất kính với ta, lại còn để trâu làm ta bị thương, hại cái chân này của lão tử cứ khi trái gió trở trời là đau nhức.”

Lý Liên Hoa không thích uống rượu, Phương Đa Bệnh uống một ly, hắn chỉ nhấp một chút, cũng may Phương Đa Bệnh không khó chịu. Nghe y nhắc đến chuyện cũ, Lý Liên Hoa nghiêm mặt nói: “Đâu phải vậy, lúc còn trẻ ngươi to gan hơn người. Con trâu đó nặng đến cả ngàn cân mà ngươi lại cứ giơ chân chặn nó. Ta kinh ngạc quá nên cản không kịp…”

Phương Đa Bệnh bóc vỏ đậu phộng cho vào miệng nhai: “Nếu không phải ngươi hại bản thiếu gia què một chân, không đi khỏi Dương Châu được, thì vụ ‘Linh Sơn tri châu’ trong thành Dương Châu sau đó đã không dính tới Vượng Phúc. Mẹ kiếp Vượng Phúc cũng không phải đi làm lừa đảo.”

Lý Liên Hoa uống rượu rất chậm, nhưng đậu phộng thì ăn rất nhanh: “Trước khi tọa hóa[1], Linh Sơn đại sư để lại di ngôn muốn tìm một linh đồng chuyển thế. Chuyện náo nhiệt cỡ đó tất nhiên không thể không tới xem, cho dù có bị què thì ngươi chạy tới cũng đâu có chậm.”

Người được gọi là ‘Linh Sơn đại sư’ chẳng phải lão hòa thượng, mà là truyền nhân thứ một trăm chín mươi tám của Phong thủy đạo phái Mao Sơn, chuyên về thuật phong thủy. Mặc dù thành tựu võ học tổ truyền của phái Mao Sơn không cao, người trong giang hồ đến quá nửa cũng chẳng nhớ nổi tên hiệu của Chưởng môn Mao Sơn, nhưng tuyệt đối sẽ không ai quên phái Mao Sơn có rất nhiều tiền.

Phái Mao Sơn chia thành Cương thi đạo, Sơn thủy đạo và tinh quái đạo.

Cương thi đạo chuyên bắt cương thi, Sơn thủy đạo chuyên xem phong thủy, Tinh quái đạo thì chuyên bắt yêu quái.

Nghe nói Cương thi đạo và Tinh quái đạo được một đời thì thất truyền, chỉ có Phong thủy đạo là tới đời thứ một trăm chín mươi tám. Phong thủy đạo cực kỳ nổi tiếng trong đám quý nhân làm quan, nhất là những người giỏi về xem quan vân và tài vận. Nếu khách nhân là người có tiền, đôi khi còn có thể truyền thụ một chút thuật ‘yêu sủng’[i]. Cho dù khách nhân muốn thực hiện với ai, là thanh quan hay tham quan, là Công tử Thế tử, hay Vương gia Hầu gia, thuật này của Phong thủy đạo đều có thể khiến họ hài lòng.

Linh Sơn đại sư chính là cao thủ trong việc này. Tương truyền vàng bạc châu báu trong nhà ông ta còn nhiều hơn cả quốc khố, ‘chuyển thế linh đồng’ mà ông ta chỉ định chính là chủ nhân mới của chỗ gia tài quý giá đó. Chuyện tốt đó sao có thể không khiến mọi người điên cuồng? Vương Linh Sơn mua gia sản trong thành Dương Châu, gồm có đạo trường Phong thủy đạo, sau khi ông ta tọa hóa, cơ thể của ông ta trở thành tượng vàng không mục ruỗng. Thế là mới có chuyện mọi người tổ chức đại hội ‘Linh Sơn tri châu’ trong đạo trường Phong thủy đạo, để Linh Sơn đại sự tìm ra chuyển thế linh đồng.

Theo di ngôn mà Linh Sơn đại sư để lại, phải tìm một cô gái họ Liễu sau lưng có ấn hoa mai, đứa trẻ mà cô gái đó sinh ra vào năm nọ tháng nọ ngày nọ, chính là chuyển thế linh đồng mà ông ta muốn tìm.

Năm đó Phương Đa Bệnh mang theo cái chân què đến đại hội ‘Linh Sơn tri châu’ đó xem trọn bảy ngày, lắng nghe anh hùng hào kiệt khắp nơi trên giang hồ bình phẩm chi tiết về Linh Sơn đại sư lúc còn sống. Đầu tiên bàn về chuyện Linh Sơn đại sư rốt cuộc có bao nhiêu vàng bạc châu báu, lại nói chuyện ông ta cả đời không lấy vợ, chắc cũng có rất nhiều nữ nhân, rồi lại bàn tán việc cô gái họ Liễu kia rốt cuộc là khuê tú nhà nào, rồi xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành ra sao.

Đến ngày thứ tám, có cả tá ‘cô gái họ Liễu’ dắt theo ‘con trai’ xuất hiện ở đại hội. Có người tự nhận đã gặp Linh Sơn đại sư ở bờ hồ Đại Minh, có người còn lấy ra tín vật định tình, lại có người thậm chí còn trực tiếp lao đến trước linh bài gọi cha ơi, khóc lóc than trách con gái tới muộn…

Phương Đa Bệnh lần đầu hành tẩu giang hồ được đại khai nhãn giới, xuýt xoa khen hay quá. Vượng Phúc vẫn luôn đi theo y đột nhiên kéo tay áo Phương Đa Bệnh, nhỏ giọng nói: “Thiếu gia, mẹ ta cũng họ Liễu.”

Phương Đa Bệnh nói: “Thì đúng rồi, ngươi là con trai của dì Liễu mà.”

Dì Liễu là một trong những người giặt áo trong Phương gia, thân hình bà cao lớn, sức lực rất khỏe. Phương Đa Bệnh lúc nhỏ thích nhất được chơi với bà, leo lên vai bà rồi trèo lên cây.

“Trên lưng mẹ ta cũng có ấn hoa mai”. Vượng Phúc nói, “Ta cũng được sinh ra vào khoảng thời gian đó.”

“Hả?” Phương Đa Bệnh hoàn hồn lại, “Nhưng mẹ ngươi là người có chồng, ngươi đừng có ăn nói linh tinh.”

“Nhưng cha ta mười mấy năm mới quay về một lần”. Vượng Phúc ấm ức nói, “Mẹ ta hay bảo, nếu không phải năm ta sinh ra cha đột nhiên quay về thì bà cũng quên mất mình đã gả cho người ta rồi.”

“Cha ngươi tên là gì?” Phương Đa Bệnh miết khuôn mặt tròn xoe của Vượng Phúc, “Không phải là Vương Linh Sơn đấy chứ?”

Vượng Phúc khẽ đáp: “Không phải, cha ta họ Phác, tên Phác Nhị Hoàng.”

Linh Sơn đại sư tọa hóa lúc đã bảy mươi, nhìn thế nào cũng không giống ông chồng mất tích nhiều năm của bà thím giặt đồ trong Phương gia, càng không giống vị hảo hán có thể sánh đôi với dì Liễu thân cao bảy thước, sinh ra tên Vượng Phúc này. Phương Đa Bệnh hôm nay đã xem chán trò vui, lúc quay về khách điếm có nói tới chuyện này với Lý Liên Hoa, cái kẻ đang nhăn nhó mặt mày đếm tiền thuốc.

Y thấy di ngôn của vị Linh Sơn đại sư này quá mức qua loa. Nghĩ xem, họ Liễu vốn là một họ lớn, con gái họ Liễu trong thiên hạ này có biết bao nhiêu người, người sinh được con trai chí ít cũng tới hai phần ba chỗ ấy. Hơn nữa, ấn hoa mai kia cũng chẳng nói rõ trông hình dạng như thế nào. Kiểu dáng ấn hoa mai trong thiên hạ không phải cả ngàn thì ít nhất cũng tám chín trăm, như thế bảo người ta tìm làm sao?

Vậy mà nghe xong câu chuyện, Lý Liên Hoa lại nghiêm túc nhắc nhở Phương Đa Bệnh, nếu đã không biết thì đừng ngại tìm Vương Linh Sơn mà hỏi. Phương Đa Bệnh giật mình, Linh Sơn đại sư ‘đi đời’ rồi mà!

Lý Liên Hoa nói: “Ông ta có cơ thể hóa tượng vàng, vẫn được thờ cúng trong đạo trường Phong thủy đạo đó thôi.”

Khi ấy Phương Đa Bệnh trẻ tuổi vô tri, nghe vậy liền động tâm. Thế là vào lúc tối trời gió nổi, y trèo tường vào đạo trường Phong thủy đạo.

Xác của Vương Linh Sơn… ầy bậy nào… cơ thể hóa tượng vàng được đặt chính giữa linh đường.

Võ công của phái Mao Sơn quả nhiên khá kém, Phương Đa Bệnh bị què một chân, dọc đường lẻn vào trong chẳng bị ai phát hiện. Xung quanh linh đường có không ít đệ tử Phong thủy đạo canh gác, nhưng kẻ thì ngủ gật, kẻ thì đánh bạc, xem chừng vị sư phụ đã chết không được bọn họ xem trọng cho lắm.

Cơ thể của Vương Linh Sơn gầy như que củi, gương mặt để râu dê, trên xác còn phủ một lớp sơn vàng khá dày, thật nhìn không rõ bộ dạng thế nào. Kể cũng lạ, trong khí trời tháng ba tháng tư ở Dương Châu, xác của ông ta không thối không hỏng, cũng không có dấu vết bị côn trùng giòi bọ ăn. Phương Đa Bệnh tuổi trẻ lớn gan, nhân lúc xung quanh không ai để ý, y vươn tay sờ loạn lên cơ thể Vương Linh Sơn, không cẩn thận lỡ tay đẩy một cái, xác Vương Linh Sơn đổ rạp về phía trước đánh ‘rầm’. Cái đầu với ngũ quan mơ hồ lại rơi xuống.

Phương Đa Bệnh giật mình, y sợ tới nỗi hồn vía lên mây, hít thở đủ mười cái y mới nhìn rõ, thì ra bên trong ‘cơ thể vàng’ này lại không phải người!

Nó là một bức tượng người khắc bằng gỗ.

“Ai đó?” Ngoài linh đường có người hét lên, tiếng tượng đổ đã kinh động đến thị vệ bên ngoài.

Phương Đa Bệnh lập tức lùi ra xa, nhảy vọt đi.

Quá là kì lạ… Linh Sơn đại sư tọa hóa biến thành cơ thể tượng vàng trong tin đồn, để lại di ngôn muốn tìm chuyển thế linh đồng. Nhưng tượng vàng là giả, đó là một bức tượng gỗ khắc.

Vậy Linh Sơn đại sư đâu rồi?

***

“Nói lại năm đó lão tử chỉ phát hiện ra tượng gỗ của Vương Linh Sơn, sao ngươi lại đoán ra là Vương Linh Sơn bị người ta hãm hại?”

Trong lầu Liên Hoa, Phương Đa Bệnh ăn hết đậu phộng, liếm liếm môi có vẻ nuối tiếc, Lý Liên Hoa ngồi đối diện lại lấy ra một bao hạt dưa.

“Phàm những chuyện liên quan đến vàng bạc châu báu, làm gì có đạo lý chắp tay dễ dàng dâng tặng người khác”. Lý Liên Hoa nói, “Vàng bạc châu báu của Vương Linh Sơn dâng tặng cho ‘chuyển thế linh đồng’, đối với bản thân ông ta hay với Phong thủy đạo đều không có gì tốt, người duy nhất được lợi chỉ có ‘chuyển thế linh đồng’ thôi”. Hắn thoáng dừng lại rồi lại tiếp, “Cho dù ‘chuyển thế linh đồng’ có là gì của Vương Linh Sơn, nếu khi còn sống không có ý nghĩa gì, thì lúc chết quá nửa sẽ chẳng thể nhớ nổi.”

Phương Đa Bệnh đột nhiên hiểu ra. Quả thực, nếu ‘chuyển thế linh đồng’ kia thực sự là người quan trọng với Vương Linh Sơn thì lúc còn sống sao ông ta lại không lo chăm sóc? Nếu lúc Vương Linh Sơn còn sống không muốn quan tâm, thì sao lúc chết lại dâng tặng hết tài sản cho người đó?

“Ngươi phát hiện ra tượng gỗ của Vương Linh Sơn, thì tức là thi thể của ông ta chắc chắn có vấn đề”. Lúc Lý Liên Hoa uống rượu, tay vươn ra cầm lấy ly trà nguội bên cạnh, thấy Phương Đa Bệnh không phát hiện, hắn liền yên tâm uống, “Nếu thi thể của ông ta có vấn đề, thì đến quá nửa là chết oan chết uổng; Nếu ông ta chết oan thì ‘chuyển thế linh đồng’ nhất định sẽ có liên quan đến hung thủ.”

Hắn cười tủm tỉm nhìn Phương Đa Bệnh.

Phương Đa Bệnh suy nghĩ một lúc lâu mới hiểu: “Ngươi muốn nói ‘chuyển thế linh đồng’ không phải cục nợ của Vương Linh Sơn, mà là âm mưu mà hung thủ vẽ ra để chiếm đoạt tài sản của ông ta?”

“Nếu có người giết Vương Linh Sơn chỉ để cướp tài sản thì kẻ đó mang đi được bao nhiêu nào?” Lý Liên Hoa cảm khái, “Nghe nói tiền của Vương Linh Sơn còn nhiều hơn cả quốc khố, ông ta không có thê tử, tuổi tác lại cao, tự nhiên xuất hiện một đứa con trai riêng xem chừng cũng quá miễn cưỡng, thế nên mới có vụ ‘chuyển thế linh đồng’, đại khái cũng na ná con riêng.”

“Người nghĩ ra được diệu kế này nhất định là người bên cạnh được Vương Linh Sơn tin tưởng, được lên tiếng thay ông ta nên Phong thủy đạo mới tin tưởng đó là di ngôn của Vương Linh Sơn”. Phương Đa Bệnh nói, ”Vậy nên hung thủ đang lẫn trong những kẻ thân cận nhất với Vương Linh Sơn. Đại đệ tử của ông ta là Vương Thủ Khánh, nhị đệ tử Hà Điểu Hữu và tình nhân cũ Dương Phù Dung đều là những người thân cận với ông ta, còn có tì nữ Xuân Hoa phục vụ trong Phong thủy đạo nữa, lão bộc quản gia Phác Nhị Hoàng đều ở bên cạnh Vương Linh Sơn như hình với bóng suốt nhiều năm nay.”

“Nhưng chỉ có ‘chuyển thế linh đồng’ mới có được toàn bộ gia sản của Vương Linh Sơn một cách hợp tình hợp lý nhất”. Lý Liên Hoa mỉm cười, “Vì vậy ai có quan hệ với ‘chuyển thế linh đồng’ mới là hung thủ. Thế nên…” Hắn chậm rãi uống ly trà lạnh, “Chuyện vui còn dài, chân ngươi lại què quặt, ta để ngươi ở trong quán trà xem kịch, chỉ tầm mười ngày liền biết hung thủ là ai. Lúc ấy ngươi lại không tin cơ.”

Phương Đa Bệnh ‘phì’ một tiếng: “Làm sao ta biết được hung thủ lại gấp như thế, không chịu chờ lão tử hiểu ra ngọn ngành đã vội vàng để lại manh mối mới, chỉ thiếu mỗi bước chiếu cáo khắp thiên hạ rằng ‘chuyển thế linh đồng’ chính là Vượng Phúc của Phương gia ta thôi.”

Lý Liên Hoa lắc đầu lia lịa : “Chuyện lớn như vậy sao có thể không gấp cho được? Nếu ta là Phác Nhị Hoàng, làm nô tài mấy chục năm trong nhà Vương Linh Sơn, giúp ông ta đếm bạc mấy chục năm mà không có cắc nào rơi vào túi, sao lại không gấp chứ? Vương Linh Sơn già rồi, gã hạ độc chết ông ta, ngụy tạo ‘di ngôn’ rồi giương mắt chờ con trai mình tới lấy gia nghiệp đó”. Lý Liên Hoa cảm khái, “Chỉ đáng tiếc bọ ngựa săn mồi lại có chim sẻ ở sau, Phác Nhị Hoàng làm ra chuyện đó, Vương Thủ Khánh và Hà Điểu Hữu sao có thể không biết, lại làm sao chắc chắn là Dương Phù Dung cũng không biết? Có điều chủ ý tìm ‘chuyển thế linh đồng’ cũng không tệ, cũng giúp người khác được đôi chút. Đám ngươi đó chỉ cần đợi ‘chuyển thế linh đồng’ tới là sẽ giết Phác Nhị Hoàng rồi tàn sát lẫn nhau, kẻ chiến thắng sau cùng tất sẽ là kẻ điều khiển được con rối ‘chuyển thế linh đồng’, chiếm trọn gia tài đồ sộ của Vương Linh Sơn…”

“Kết quả có người lại lẳng lặng báo quan, kéo ‘Bốc Hoa Nhị Thanh Thiên’ tới”. Phương Đa Bệnh nhớ lại năm đó thì không khỏi thở dài, “Bắt trọn quá nửa đệ tử Phong thủy đạp trước mặt Vượng Phúc nhà ta, ‘chuyển thế linh đồng’ Vượng Phúc bé nhỏ đến xì hơi cũng chẳng dám.”

Lý Liên Hoa đã uống hết trà, vẫn chưa hết hứng, hắn còn lật ngược cái ly lại xem còn giọt nào chảy ra không.

“Đó là chuyện của rất nhiều năm trước rồi, Tiểu Vượng Phúc nhà ngươi sớm đã là Chưởng môn Vương Lan Tôn của phái Mao Sơn, truyền nhân thứ một trăm chín mươi chín của Phong thủy đạo. Nghe nói giờ mời hắn đến nhà xem phong thủy là phải mất cả trăm lượng bạc trắng trở lên, trải thêm một hộc trân châu lót đường”. Hắn lẩm bẩm một mình, “Có điều một hộc trân châu cũng không phải quá nhiều, chả biết con lộ đó to rộng cỡ nào, ngộ nhỡ không đủ lót đường thì chẳng phải sẽ té ngã sao…”

Rượu cạn mắt phủ sương,

Đèn khuya nương theo gió,

Một hộc châu nho nhỏ,

Mộng lớn ngẫm xa xôi.

***

Lại là vài năm sau đó.

Tại thôn Tiểu Ngư bên bờ Đông Hải.

Phương Đa Bệnh đùng đùng nổi giận, y cầm cần câu quăng loạn xạ khắp khu rừng trúc sau thôn khiến lá rơi tán loạn, côn trùng sợ hãi trốn miết, vậy mà vẫn không tìm thấy bóng dáng Lý Liên Hoa đâu.

“Tên Liên Hoa chết tiệt kia, mau ra đây cho ta!”

“Phương Nhị, Vương Tam!” Phương Đa Bệnh lớn tiếng gọi ảnh vệ được sắp xếp bảo vệ Lý Liên Hoa, “Mau ra đây cho ta! Tên Liên Hoa chết tiệt kia đâu rồi? Hôm nay hắn đi theo tên họ Tiêu, hay lại bị tên họ Địch bắt đi rồi?”

Hai ảnh vệ xuất hiện, cung kính quỳ xuống hành lễ: “Tham kiến Phò mã.”

“Lý Liên Hoa đâu rồi?” Phương Đa Bệnh hỏi, “Ta bảo các người đi theo hắn, bây giờ người thì mất hút mà các ngươi lại vẫn ở đây à?”

Phương Nhị bình tĩnh đáp: “Có một đạo trưởng họ Vương đang tản bộ cùng Lý môn chủ trong rừng trúc.”

“Đạo trưởng họ Vương nào?” Phương Đa Bệnh càng thêm giân dữ, “Hắn lại mới quen một tên đạo trưởng họ Vương à? Là yêu đạo phương nào đây?”

Vương Tam cung kính đáp: “Là một vị đạo trưởng trẻ tuổi, đi đường có bạc khối lót chân, trân châu mở lối. Hắn nói hắn họ Vương, tên Lan Tôn, là người quen của Phò mã.”

Phương Đa Bệnh sững sờ, “Hả?”

“Vương đạo trưởng nói hắn rất giỏi bắt quỷ khai quang, có thể đuổi tà tránh nạn. Giống như chứng bệnh đầu óc âm tà của Lý môn chủ, chỉ cần uống nước bùa phép là có thể chữa lành, có điều phải xem Phò mã có trả nổi bạc không…”

Phương Đa Bệnh lại ngẩn người, sau đó nổi cáu quát: “Ôi trời ơi cái tên Vương Vượng Phúc!”

Sâu trong rừng trúc xanh mướt mát.

Một con đường nhỏ lót bạc khối, khảm nạm trân châu uốn lượn bao quanh một người, không biết lối vào ở đâu.

Một Vương Lan Tôn tiên phong đạo cốt trong kiện áo bào bạc, ôm phất trần, chậm rãi bước đi.

Lý Liên Hoa sóng vai cạnh hắn hỏi một câu cực kỳ nghiêm túc: “Ngươi… trước giờ chưa trượt té lần nào à?”

[1] Chỉ người đi tu chết.

[i] Có được sự tín nhiệm, tin tưởng, sủng ái của người khác.

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.