Cổ trang, Truyện dịch, Truyền kỳ

Truyền kỳ 20

Chương 20: Tình nghĩa qua đi, hạnh xanh khó hái (3)

Tố Trân vốn đang bừng bừng khí thế, có điều tới khi gặp được Liên Ngọc, nàng lại chẳng biết phải nói gì cho tốt, bước chân cứ ngập ngừng lùi dần về phía sau.

Phía trước, Liên Ngọc đang dẫn mọi người ra khỏi dịch quán tới nhà giam để thẩm vấn. Mấy ngày nay, Hoàng Thiên Bá vẫn làm việc trong phủ nha nhưng không được ra vào nhà giam.

Liên Ngọc nói chuyện với Liên Nguyệt, hỏi thăm sức khỏe Ải Phi đang sống trong am Hoàng gia. Liên Nguyệt đáp: “Nhờ phúc của Hoàng thượng, mẫu phi sức khỏe bình an, người cũng hay nhớ đến Hoàng thượng.”

Quyền Phi Đồng cười bảo: “Ải thái phi là một người nghiêm, lúc nhỏ Lục thiếu chịu bao giáo huấn ở chỗ Thái phi, thế mà lại bồi dưỡng thành tình cảm, Lục thiếu đúng là quan tâm tới Thái phi từng chút một.”

Lại nghe Liên Ngọc cười bảo: “Cũng vì yêu thương nên mới nghiêm khắc, lòng tốt của Thái phi, không lúc nào trẫm dám quên.”

Đằng sau, ánh mắt Liên Tiệp bỗng động.

Mộ Dung Phù yêu kiều đi cạnh hắn, ngược lại Vô Yên chỉ đứng cạnh Mộ Dung Phù giống như lúc ở trong cung, không tranh sủng. Liên Nguyệt biết cách làm người, hiểu ý Hiếu An, cười bảo: “Hoàng thượng, Liên Nguyệt còn tưởng Diệu tiểu thư sống trong nhung lụa, nào ngờ mấy ngày nay luôn xung phong đi đầu. Đúng là Liên Nguyệt suy nghĩ thiển cận, tiện đây xin được bồi tội xin lỗi Diệu tiểu thư.”

Mộ Dung Phù ngại mặt mũi Liên Nguyệt nên nhịn không lên tiếng. Diệu Âm đi phía sau, thấy Liên Nguyệt nghiêng người tránh đường thì gật đầu tỏ ý cảm ơn, rồi đi tới bên cạnh Liên Ngọc.

Liên Ngọc nói: “Tiểu thư vất vả rồi.”

“Diệu Âm hổ thẹn, mặc dù có bỏ chút công sức nhưng vẫn không tim thấy manh mối quan trọng để phá án.”

“Không sao, dục tốc bất đạt. Ngược lại trẫm còn thấy áy náy, vốn phải khoản đãi tốt, giờ lại để tiểu thư vất vả.”

Diệu Âm biết Liên Ngọc đang gấp, dù sao hắn rời kinh cũng đã một thời gian, đã đến lúc phải nhanh chóng quay về. Nhưng nghe hắn nói vậy trong lòng nàng ta lại thấy thoải mái, nàng nói: “Nhất định phải cố gắng hơn nữa. Chỉ đáng tiếc Mân Châu phong cảnh đẹp quá mà vì vụ án nên không có thời gian thăm thú.”

“Kinh thành cũng có rất nhiều nơi xinh đẹp, tiểu thư thích thì sau khi về kinh, trẫm sẽ dẫn tiểu thư đi du ngoạn một phen, coi như bồi thường”. Liên Ngọc cười bảo.

Diệu Âm mừng rỡ, vị tài nữ kiêu ngạo này rốt cuộc cũng tỏ ra ngượng ngùng. Không nghi ngờ gì nữa, đây chính là phần thưởng tốt nhất của bị quân chủ trẻ tuổi, nàng cúi người cảm ơn, “Diệu Âm cảm tạ Hoàng thượng.”

Mộ Dung Phù liếc Vô Yên, thấy Vô Yên không lên tiếng, nàng ta cắn răng nhẫn nhịn. Chợt nghe thấy một tiếng ho ở lên phía sau, tiếng trò chuyện chợt ngưng bặt, nàng ta quay lại thì thấy Song Thành đang che miệng. Mộ Dung Phù vô thức nhìn sang Liên Ngọc, Liên Ngọc khẽ nhíu mày, quay người, mọi người lập tức quay người theo hắn.

“Bạch Hổ, thưởng y phục, mang đến cho Song Thành cô nương”. Liên Ngọc chuyển mắt, nhìn về phía Bạch Hổ.

Bạch Hổ ngẩn ra, sau đó lặng lẽ định cởi áo ngoài của mình. Liên Ngọc thấy vậy cười mắng: “Trẫm bảo ngươi lấy áo khoác của trẫm qua đó…” Hắn nói đoạn liền tháo nút buộc ra.

Mọi người thấy vậy thì kinh ngạc.

“Hoàng thượng, không thể được!” Nghiêm Thát can ngăn.

Đừng nói đến Huyền Vũ và Thanh Long đang bận cởi đồ, Tư Lam Phong rồi Lý Triệu Đình hay mấy quan viên cấp thấp hơn cũng vội vàng ra tay. Mạnh Tiêu là kẻ lố nhất, hắn vừa cởi áo ngoài ra thì bẩm: “Hoàng thượng, vi thần không sợ lạnh, để vi thần thay Hoàng thượng chịu rét. Hoàng thượng thân thể ngàn vàng, làm gì cũng phải bảo trọng!” Văng nước miếng xong, hắn đi tới bên cạnh Song Thành, đưa áo khoác cho nàng ta.

Song Thành sững sờ, đang định từ chối khéo thì nghe Liên Ngọc cười nói: “Mạnh đại nhân, trẫm biết ngươi trung quân ái quốc, thôi cứ mặc áo vào đi, trẫm không sao đâu. Bạch Hổ.”

“Vâng thưa chủ tử”. Bạch Hổ cúi người nhận lấy áo của Liên Ngọc, đi về phía Song Thành.

 Song Thành hờ hững liếc mắt sang chỗ khác, sau cùng lại ngẩng lên, chậm rãi nhìn về phía Liên Ngọc. Ánh mắt hắn đen láy, hắn nói: “Đừng để bị lạnh.”

Tố Trân phì cười, cũng không biết là cười cái gì. Nàng nghĩ, sao mình lại xui xẻo thế nhỉ? Lần nào cũng xông tới không đúng lúc chút nào. Nàng liếc về phía Lý Triệu Đình, tâm trạng phức tạp đan xen sự hả hê khi thấy hắn gặp họa. Người kia lại như không hề hấn gì.

Huynh được lắm!

Nơi này cũng chẳng có chuyện của nàng, nàng xin tự do cũng có tác dụng gì đâu? Ở đây việc duy nhất nàng nên làm, nên lo lắng, chẳng qua là chờ tin tức của Vô Tình và Tiểu Châu thôi.

Nàng thu kiếm, gọi hai đội trưởng cùng đi với mình, “Thôi dẹp, lão tử không thị uy nữa, đi thôi.”

Hai người kia không phản ứng kịp, vội sợ hãi nói: “Lý đề hình, ngài thế này là làm khó bọn tôi đấy. Rốt cuộc ngài có muốn chết không vậy? Đừng có hở tí lại đổi ý chứ?”

“Yên tâm, lão tử là người giữ chữ tín. Tạm thời sẽ không chết nữa”. Tố Trân trợn mắt nhìn hai người, vác kiếm lên vai rồi đi về.

“Hoàng thượng, kia chẳng phải Lý đề hình sao? Kia… Hắn muốn hành thích à? Hộ giá!”

Không biết làm sao Mạnh Tiều đọt nhiên kêu lớn làm Tố Trân bị giật mình, lưỡi kiếm suýt chút nữa sượt qua cổ nàng. Nàng vội vàng ném nó đi, quỳ xuống: “Lý Hoài Tố tham kiến Hoàng thượng.”

Hồi lâu Liên Ngọc vẫn không bảo nàng đứng dậy, không khí nghiêm túc này khiến da đầu nàng tê dại. Bỗng bên cạnh vang lên tiếng cười thích thú của Quyền Phi Đồng: “Lý đại nhân, ngươi lại diễn trò gì thế?”

Nàng ngước lên.

Sắc mặt Liên Tiệp hung dữ, hắn trầm giọng chất vấn hai nam nhân bên cạnh: “Sao lại để người chạy ra thế này?”

Hai đội trưởng nọ cũng vô cùng chật vật, chỉ biết run rẩy bẩm báo: “Bẩm Hoàng thượng, bẩm Thất vương gia, Lý đề hình lấy cái chết để uy hiếp, nói là muốn gặp Hoàng thượng, ti chức đành phải dẫn ngài ấy tới đây.”

Quyền Phi Đồng cười bảo: “Hoài Tố, ngươi lại phạm tội gì mà bị nhốt lại thế? Chơi mãi một trò thế không chán à? Lần trước ở cạnh ta cũng thế. Hoàng thượng đừng trách, Lý đề hình thích giỡn ấy mà.”

Tố Trân thật muốn đâm chết Quyền Phi Đồng: Ngươi đừng có hại ta nữa được không?

Liên Ngọc vẫn không lên tiếng.

Tố Trân nhớ, lúc nhỏ có một lần nàng nghịch ngợm làm hỏng một cái bút lông sói của Triệu Đình, hắn tức giận, mấy ngày liền không nói không rằng, không quan tâm không để ý nàng. Cảm giác đó khiến nàng sợ hãi. Sau đó, nàng mặt dày đi trêu chọc hắn, hắn mới tha thứ cho nàng.

Thờ ơ với một người khiến họ tuyệt vọng hơn tranh cãi rất nhiều.

Tố Trân cứ như vậy nhìn Liên Ngọc dẫn đám người rời xa, từ đầu đến cuối không nhìn nàng lấy một lần. Còn ánh mắt hắn nhìn Song Thành ban nãy, nàng luôn có cảm giác đã từng thấy ở đâu đó.

Nàng quỳ dưới đất, lần trước chỉ hận thời gian không trôi qua nhanh, còn lần này thì nàng quên đứng dậy. Tố Trân bỗng nhớ tới tình cảnh lần đầu gặp nhau: Khi bọn họ ở trong hang, mặc dù không hẳn là vui vẻ nhưng đã từng rất thoải mái.

Giống như bị Song Thành lây bệnh, cổ họng nàng ngứa ran, nhưng thứ bật ra không phải là tiếng ho mà là tiếng cười.

Một bàn tay đột nhiên vươn tới trước mặt, có thể thấy rõ những vết chai dày bên trên.

Nàng gạt phăng cái tay đó đi, “Sao hả, có gì muốn chỉ giáo sao?”

Hoắc Trường An nhìn nàng từ trên cao cười nói, “Bằng hữu một thời mà không được an ủi sao?”

Tố Trân khẽ cười lạnh, “An ủi? Lúc ngươi lừa ta sao không hỏi ta có cho phép ngươi an ủi không?”

“Lừa ngươi?” Nam nhân hơi nhíu mày, nhất thời không ý thức được chuyện gì, chỉ chân thành nói: “Lý Hoài Tố, tối hôm đó ngươi tới tìm Ngụy Vô Yên, ta không nên chất vấn ngươi, ta xin lỗi.”

“Ngươi vì Vô Yên mà bất chấp đúng sai, nhưng ngươi không nên lừa ta rằng Vô Yên không có ý với Liên Ngọc”. Tố Trân chậm chạp đứng lên.

“Phải, ta đã lừa ngươi. Bởi vì, trong lòng ta cũng không muốn tin”. Hoắc Trường An cười, ánh mắt sắc bén lại có chút buồn bã, hắn cúi đầu thật sâu.

Hắn lại một lần nữa đưa tay ra, Tố Trân không nói, mím môi rồi sau cùng cũng giơ tay bắt lấy tay hắn. Phía trước đột nhiên vang lên tiếng động, tất cả mọi người đều dừng lại trước cửa. Hai người giật mình, ai cũng là người không câu nệ tiểu tiết. Hoắc Trường An kéo nàng dậy, Tố Trân theo hắn chạy ra đó.

Lúc nhìn thấy hai người tiến vào từ cửa lớn, Tố Trân cũng bất giác sững sờ.

Vô Tình và Tiểu Châu quay về rồi?

Mặc dù khả năng sống sót của hai người rất lớn, nhưng nàng không ngờ hai người quay về bất ngờ như thế!

***

Trên người cả hai mặc trang phục tinh tươm, xem chừng đã đổi sang đồ mới. Ngoại trừ sắc mặt Vô Tình nhợt nhạt đến thê thảm thì nhìn bọn họ cũng không đến nỗi nhếch nhác xui xẻo lắm. Kinh qua bao màn đấu đá, trên người họ không thể gọn gàng sạch sẽ như vẻ ngoài được. Mọi người thấy nàng và Hoắc Trường An nắm tay nhau đi tới thì đều tỏ ra kinh ngacn, Liên Nguyệt thì ngược lại. Ánh mắt Liên Ngọc cũng không có gì khác thường, thấy hai người Vô Tình hành lễ, hắn bảo hai người đứng dậy: “Hai vị đã chịu khổ rồi, bảo vệ công chúa có công, trẫm nhất định sẽ có trọng thưởng.”

Tiểu Châu cứ như sợ hắn sẽ không ban thưởng nên vội vàng vứt hết mặt mũi, luôn miệng nói, “Tạ ơn Hoàng thượng ban thưởng.”

Vô Tình hoi nhíu mày, không ai nhận ra, ánh mắt Liên Hân bất giác có hơi u ám. Liên Ngọc nhìn về phía Quyền Phi Đồng, cười nói: “Sáng nay Quyền tướng đến gặp nói là Vô Lượng Đại Nhân đích thân ra mặt liên hệ ngươi để làm thuyết khách. Mới nhiêu đó mà mọi việc đã xử lý xong, người cũng quay về rồi. Quyền tướng quả là Quyền tướng, làm việc nhanh chóng, năng lực thật xuất sắc.”

“Hoàng thượng quá khen rồi”. Quyền Phi Đồng đáp, “Vô Lượng Đại Nhân nói lát nữa sẽ đích thân bắt trói hai tên đồ đệ xấu kia tới để thỉnh tội với Hoàng thượng và Công chúa. Tất thảy đều do Hoàng thượng xử trí.”

Liên Ngọc hỏi Liên Hân: “Hân Nhi thấy thế nào? Chuyện này để muội xử trí đấy.”

Tố Trân nghĩ bụng: Nếu trước khi xảy ra chuyện Liên Ngọc không đáp ứng yêu cầu của Vô Lượng, đối phương chắc gì đã thả người? Tử tội đã miễn thì tội sống có tính là gì? Mà nhân tình lại do Quyền Phi Đồng đứng trung gian bán ra, đối vối Liên Ngọc mà nói, đây là một vụ buôn bán có lời, nhưng đối với Quyền Phi Đồng thì e rằng lại có thêm một đồng minh đắc lực. Đúng là không có lời thì không làm! Mặc dù nhìn qua Vô Tình bị trọng thương, nhưng cảm ơn trời đất, hắn và Tiểu Châu cuối cùng đã quay về rồi.

Nàng đứng ở đằng sau mỉm cười với bọn họ.

Vô Tình nhạy bén, Tiểu Châu mắt tinh, tất nhiên đều nhìn thấy ánh mắt của nàng, cũng ra hiệu đáp lại.

Bên này, rất lâu không thấy Liên Hân lên tiếng trả lời, không gian nhất thời yên tĩnh. Nàng ta cứ ngẩn ngơ thẫn thờ nhìn Vô Tình, tới nỗi Liên Cầm phải giục giã đẩy một cái thì Liên Hân mới ‘À’ lên một tiếng, trả lời Liên Ngọc: “Tùy Lục ca xử trí, Hân Nhi không có ý kiến.”

Lúc này càng khiến mọi người bất ngờ hơn là nàng ta lại đi tới trước mặt Vô Tình, vẻ mặt chần chừ lo sợ, muốn hỏi gì đó mà sau cùng lại chẳng nói gì. Vô Tình lặng lẽ lùi lại một bước, vẫn giữ vẻ xa cách lễ độ ngày thường, nói: “Tạ ơn Công chúa quan tâm.”

Liên Hân nghe vậy liền đỏ mặt, liên tục lắc đầu, nghĩ nghĩ gì đó rồi đột nhiên quay sang nói với Liên Tiệp: “Thất ca, huynh xem thương thế cho Vô Tình đi, hắn bị thương nặng hơn trước đấy.”

Mời một đại phu tới không phải chuyện gì khó, bảo Liên Tiệp ra tay lại xem như làm giảm sự tôn quý của hắn. Nhưng muội muội đã lên tiếng, Liên Tiệp xem chừng cũng khó từ chối, đành quay ra chờ Liên Ngọc lên tiếng, Liên Hân cũng ngước mắt trông theo. Liên Ngọc gật đầu với hắn, Vô Tình cảm ơn Liên Ngọc và Liên Tiệp, Liên Hân thì mừng rỡ.

Liên Tiệp nói: “Vậy thần đệ không đi cùng Lục ca qua đó nữa.”

Vốn định quay về chỗ của mình nhưng vì không còn chuyện gì khác, Tố Trân muốn đi cùng mấy người Vô Tình. Không ngờ sau lưng Liên Ngọc lại như có mắt, hắn quay đầu lạnh lùng nói: “Lý Hoài Tố, ngươi từ đâu đến thì quay về đó đi, chỗ Công chúa không có việc của ngươi.”

Thiên tử lên tiếng, hai đội trưởng tất nhiên biết đã đến lúc làm việc, họ lập tức đến áp giải Tố Trân. Vô Tình biến sắc, Tố Trân lắc đầu với hắn, khẽ nói: “Hoàng thượng, vi thần thỉnh cầu được nói chuyện riêng với người.”

“Giữa ta và ngươi không có gì cần để nói hết”. Cái nhìn của Liên Ngọc thoáng có chút trào phúng, “Vụ án của Lý đại nhân còn chưa lo xong, làm sao nỡ chết chứ?” Hắn cười gằn, dặn dò hai đội trưởng: “Nếu Lý đại nhân muốn sống muốn chết, ai dám căn ngăn liền phạm tử tội. Sau khi hắn chết đến báo với trẫm một tiếng là được.”

Hai người đó nào dám hai lời, vội vàng đáp “Vâng.”

Mộ Dung Phù che miệng cười, những người khác thì không tỏ vẻ gì. Những cô gái thông minh đó biết nàng sẽ không còn uy hiếp được mình, cũng sẽ không lãng phí bày tỏ thái độ với nàng nữa. Tố Trân bất giác cười, Liên Ngọc đúng là rất hiểu nàng. Nhưng mà, ngay cả khi hiểu nàng, cũng xác định rõ rằng… Hắn sẽ không quan tâm nữa.

Đợi Liên Ngọc đi xa, Hoắc Trường An cười bảo: “Liên Ngọc sẽ không hiểu lầm ta và cô chứ? Lần này ra tay có hơi ác liệt đấy.”

Tố Trân trợn mắt nhìn hắn, “Lần này ngươi… Vẫn cố tình phải không?”

Khóe miệng hắn nhếch lên, “Nếu cô đã nghĩ là ta cố tình thì sao còn phối hợp?” Hắn nói đoạn lại hạ thấp giọng bảo: “Thực ra, cô cảm ơn ta còn không kịp.”

Khóe môi Tố Trân giật giật, nàng bỗng nhỏ giọng nối: “Hoắc Trường An, lúc nãy ta nói đùa đấy. Ta với huynh không có e dè nam nữ vì với ta huynh rất giống huynh trưởng, giống Lãnh Huyết Vô Tình, vậy nên ta không suy nghĩ quá nhiều. Liên Ngọc cũng không để ý đến chuyện này, hắn đã phiền chán về ta lắm rồi, ta thấy rất rõ ràng. Hắn hạ lệnh này chỉ vì ta không biết tiến lui, còn mơ tưởng có thể níu kéo.”

“Vô Tình, huynh dưỡng thương cho tốt nhé, có thờ gian thì đến thăm ta”. Nàng cố gắng nói một cách thoải mái nhất rồi cùng hai đội trưởng quay về.

Vô Tình định đuổi theo thì bị Tiểu Châu cản lại, nàng ta mím môi bảo: “Ngươi trị thương trước đã, Lý Hoài Tố xem chừng đã đắc tội Hoàng thượng rồi, việc này không ai cứu được đâu, ngươi có đi cũng vô dụng.”

Liên Hân cũng khẽ nói: “Đúng thế, ngươi quan tâm đến nàng ta làm gì? Mau theo Thất ca chữa thương đi.”

Vô Tình nhíu mày, hậm hực trừng mắt với Tiểu Châu rồi không nói năng gì nữa. Liên Hân bỗng nhiên thấy khó chịu, nghĩ bụng: Sao lại chỉ nghe lời Tiểu Châu chứ?

***

Liên Tiệp sai phụ trách dịch quán chuẩn bị một gian phòng mới, lại gọi vài nha hoàn nhanh nhẹn tới giúp. Vết thương của Vô Tình quả thực đã thê thảm vô cùng, những vết khâu bị đứt đoạn nứt ra, Liên Tiệp lại khâu vết thương rồi bôi thuốc cho hắn. Tiểu Châu vẫn bộ dạng cà lơ phất phơ, thỉnh thoảng lại liếc sang một cái. Liên Hân thì lo lắng cho thương thế của Vô Tình, ánh mắt đôi lúc lại đảo qua cơ ngực săn chắc của hắn, đứng cùng với mấy mấy nha hoàn nên không tránh khỏi mặt mày đỏ hồng.

Đến khi miệng viết thương được băng cẩn thận, tay Liên Tiệp cũng đầy mùi tanh. Bắt được ánh mắt ra hiệu của Tiểu Châu, cũng không biết có phải do hai người thường thăm dò đấu đá không, Vô Tình liền lập tức hiểu được ý của nàng. Hắn nghĩ ngợi một lát rồi lên tiếng: “Tạ ơn Vương gia. Vương gia y thuật bất phàm, xin thứ cho tiểu nhân mạo muội, không biết chân của tiểu nhân liệu có trị được không?”

Liên Tiệp đang định rửa tay, nghe vậy liền giơ tay gõ gõ lên chân hắn, lại sai chạy việc xắn quần Vô Tình lên, chăm chú quan sát một lúc lâu, mắt mày có hơi bối rối, “Mặc dù ta thông thạo y thuật nhưng cũng không thể coi là bậc thầy. Cốt mạch của ngươi bị thương đã lâu, xương nứt vỡ sai vị trí nghiêm trọng, chỉ e là khó chữa.”

“Tạ ơn Vương gia”. Vô Tình xem chừng có vẻ thất vọng, nhưng vẫn khiêm tốn cảm ơn.

“Không có gì”. Liên Tiệp cũng nhã nhặn cười, nhân lấy khăn nha hoàn đưa tới lau tay.

Tiểu Châu đảo mắt, nói: “Liên Vương gia y thuật siêu phàm cũng không thể trị được bệnh này thì cho dù là ngự y hay thần y trong dân gian cũng bó tay thôi. Tên què, ngươi chấp nhận đi, nghĩ này nghĩ nọ làm gì.”

Liên Hân nghe vậy cau mày, Tiểu Châu vừa dứt lời nàng ta bèn lớn tiếng: “Không được, ta phải viết thư cho mẫu hậu để bà phái ngự y giỏi nhất đến đây.”

Liên Tiệp sầm mặt lại, Liên Hân lè lưỡi: “Thất ca, không phải muội có ý nói y thuật của huynh không tốt, chẳng qua chữa xương là chuyện nhỏ, cứu mạng mới là chuyện lớn. Đám ngự y kia chỉ biết làm chuyện nhỏ, đại sự thì không được. Huống chi huynh phải giúp Lục ca trị quốc, trị bệnh là cái gì chứ?”

Mấy câu này nàng ta nói ra không dễ nghe cho lắm nhưng xem như cũng xác đáng, Liên Tiệp chẳng có gì để nói, chỉ thản nhiên bảo, “Nha đầu như muội thì biết cái gì”, sau đó dặn Vô Tình dưỡng thương cẩn thận rồi dẫn Liên Hân rời đi.

Nhìn bộ dạng Liên Hân rõ rang muốn ở lại, cứ đứng bất động ở đó, Vô Tình lúc này mới nói: “Người ta bẩn thỉu quá, Tiểu Châu, ngươi và ta cùng làm việc trong nha môn, có thể phiền ngươi ở lại chăm sóc, lau người cho ta một chút được không?”

Liên Tiệp kéo Liên Hân, mắng: “Vô Tình phải lau người nghỉ ngơi, muội ngây ra đó làm gì, còn không mau đi ra ngoài với ta!”

Hắn nói đoạn lại cười bảo, “Chỗ này có nha hoàn, ngươi cứ tùy tiện sai sử là được.”

Mấy nha hoàn đó liền đỏ mặt.

Vô Tình từ chối khéo, “Suy cho cùng thì nam nữ khác biệt, không tiện.”

Liên Tiệp thấy hắn cố chấp thì mỉm cười: “Bản vương gọi mấy tên nô tài tới cho ngươi sai sử vậy.”

Vô Tình đáp: “Không dám làm phiền.”

Liên Tiệp: “Các ngươi đồng môn tình thâm, nhờ cậy nhau chắc cũng tiện hơn người ngoài. Vậy bản vương không khách khí nữa.”

“Chuyện này… Ta, chăm sóc hắn…” Tiểu Châu xem chừng có vẻ bất bình nhưng ngại Liên Tiệp nên không dám nói nhiều, đành hậm hực ở lại.

Liên Hân không cam tâm theo Liên Tiệp ra ngoài.

Sau khi bọn họ rời đi, Tiểu Châu liền đỏ mặt, nàng ta hung dữ nói: “Ta sẽ không lau người cho ngươi đâu, ngươi từ chối ý tốt của Thất gia thì tự tìm người đi, đáng đời.”

Mi mắt Vô Tình khẽ cong lên, hắn thản nhiên bảo: “Ta sẽ không để cô làm đâu, cô qua đây một lát được không?”

Tiểu Châu lầm bầm mắng nhiếc đi tới trước giường, đột nhiên cảm nhận được ánh mắt săn mồi của hắn. Nhưng muộn rồi, mới lùi một bước đã bị hắn nắm lấy cổ tay, kéo vào lòng. Y áo lộ ra phân nửa, nàng chạm tay vào đâu cũng là cơ băó ấm áp. Tiểu Châu ngượng quá hóa giận, “Ngươi làm vậy là có ý gì?”

Vô Tình ôm nàng ta lại, môi kề sát bên tai, “Nếu… Liên Tiệp va flng là chủ tử của cô, ban nãy cô làm vậy là gặp tai họa rồi. Cô… Vì sao phải làm thế?”

Tiểu Châu cười lạnh, “Ta không biết ngươi đang nói cái gì.”

Vô Tình bình thường không nó cười tùy tiện, giờ lại khẽ cười. Tiểu Châu biết hắn tuấn tú nhưng thứ khiến nàng loạn nhịp không phải vẻ bề ngoài của hắn, mà là hơi ấm trong sự lạnh lẽo thờ ơ đó. Hắn nắm hai vai nàng, nói: “Được rồi, cô nói không biết thì ra sẽ nói cho cô nghe. Ta là thủ hạ của Lý Hoài Tố, Thiên tử và Vương gia không thể không nghi ngờ, nếu không thì sao lại để cô trong nha môn. Dĩ nhiên, cô cũng có thể là người của Quyền tướng. Mặc dù ta có ơn với Công chúa nhưng vẫn nên có sự phòng bị. Thất Vương gia cho dù có năng lực cũng sẽ không trị chân cho ta. Vừa rồi cô bảo ta hỏi hắn, lại lợi dụng sự áy náy của Công chúa, nhắc Công chúa mời thái y tới chữa chân cho ta, vì sao?”

“Xem ngươi nói xằng nói xiên kìa. Có điều có một câu ngươi nói đúng. Công chúa đối với ngươi rất tốt, e là không phải chỉ vì áy náy thôi đâu”. Tiểu Châu lạnh lùng đáp rồi định ngồi dậy rời đi.

Sắc mặt Vô Tình lạnh lẽo, ấn tay lên lên gáy nàng, cúi người hôn lên đôi môi ấy. Tiểu Châu vừa sợ vừa kinh ngạc… Rõ ràng là đối địch nhưng lại như lén lút nảy sinh một tình cảm nguy hiểm. Hắn càng lúc càng điên cuồng khiến nàng không quen, hắn thực lòng hay chỉ đang lừa nàng mắc bẫy? Nàng bất giác khẽ nhíu mắt, trong lòng bất an đánh giá, thấy đôi mắt ấy sầm lại, hẳn là đã động tình…

Thứ nàng không nhìn thấy được là, khi hắn hôn lên mái tóc nàng, vẻ mặt như có điều đăm chiêu.

***

Tháng ngày của Tố Trân trôi qua có hơi xui xẻo. Liên Ngọc càng lúc càng lạnh nhạt với nàng, nói đúng hơn là cầm tù một cách rõ ràng, có điều cơm nước thì vẫn chấp nhận được. Nàng tính bảo đám Vô Tình qua thăm mình, nhưng mong muốn này thất bại thảm hại.

Liên Ngọc hạ lệnh cấm, ngay đến người sống chung môt viện với nàng như Lãnh Huyết, hôm đó sau khi quay về cũng bị sắp xếp đến biệt viện ở chung với đám Tiểu Châu. Có điều trong thời gian bị cầm tù, nàng đã chứng minh được một chuyện: Hối lộ là con đường làm ăn béo bở ở đâu cũng tồn tại.

Liên tục năm sáu ngày, trong giỏ cơm mà nhà bếp mang đến luôn có thư, hơn nữa đều không ghi tên, nhưng nàng gần như đã đoán được là ai gửi cho mình.

“Ngươi tạm thời nghỉ ngơi đi, bọn ta sẽ nghĩ cách cứu ngươi, không thì chờ thời cơ về kinh. Cùng lắm thì từ giờ thoái ẩn giữa núi non trời đất.”

Đây là thư Vô Tình và Lãnh Huyết viết.

“Đừng vội, bên ngoài này tra án náo nhiệt lắm, ngươi được nghỉ ngơi an nhàn chẳng phải càng tốt sao?” Giọng điệu này vừa nhìn là biết của Tiêu Dao Hầu rồi.

Lại tiếp.

“Lao vào vòng tay của ta hoặc để ta bước vào tim nàng đi, rồi ta giúp”. Cái thứ đạo văn này, khỏi nói cũng biết là Quyền đại nhân thi đỗ Trạng nguyên năm đó.

Kế tiếp.

“Đừng nghe Vô Tình và Lãnh Huyết nói tinh linh. Ngươi phải lấy lòng Hoàng thượng, phải lấy lòng Hoàng thượng, lấy lòng Hoàng thượng. Hoàng thượng vui thì mọi người mới vui, mọi người vui thì mới thực sự là tốt”. Cái này dùng đầu gối nghĩ cũng đoán ra được là ai viết.

Nhưng mà, bây giờ không phải nàng muốn lấy lòng là người kia sẽ bị nàng thu phục. Nếu lúc trước ánh mắt hắn nhìn nàng từng có tình cảm, thì bây giờ, cách hắn nhìn A Cố càng giống vậy hơn.

Trong những bức thư ấy cũng có những bức nàng không biết của ai, ví dụ như cả một chồng dày ghi chép tiến độ vụ án, nàng nhìn thấy mà khiếp sợ.

Lần thứ hai thẩm tra e là được tiến hành trong mấy ngày này, Liên Ngọc đã chuẩn bị hồi kinh, không thể để vụ án này làm chậm trễ vô thời hạn nữa. Nhưng trên thư chỉ nói tóm tắt phải bàn giao lại vụ án, chứ không nói rõ chứng cứ trên tay mỗi ngày lúc này.

Vụ án này rốt cuộc sẽ được phán xử như thế nào?

Một khi không có khả năng lật án, những tử tù trong ngục chỉ còn một con đường chết!

Rõ ràng họ chẳng có liên quan gì đến nàng, nhưng cứ nghĩ đến chuyện đó, nàng lại như ngồi trên đống lửa.

Vốn dĩ ‘ngồi tù’ như nàng cũng không phải chuyện gì xấu, từ khi Phùng gia xảy ra chuyện đến bây giờ, cái tính nhanh nhẹn bộp chộp của nàng sớm đã mài mòn đi rất nhiều. Đầu kia của gian nhà còn có bằng hữu của nàng, nàng cũng không đến mức cô đơn. Lãnh Huyết là một, Vô Tình là hai, Hoắc Trường An là ba, lúc Tiểu Châu không bỉ ổi thì… Miễn cưỡng cũng được tính một nửa.

Nhưng nàng lại cảm thấy thời gian này trôi qua rất khó khăn, nhất là khi trời tối. Mỗi khi trăng treo đỉnh đầu, luôn có tiếng cầm trúc hòa âm xa xa vọng lại, cầm sắt hài hòa. Rõ ràng là khúc nhạc réo rắt như núi cao nước chảy, ăn ý như Tử Kỳ Bá Nha, nhưng nàng nghe thấy mà răng cứ run lập cập. Đêm đó, nghe tới nỗi xúc động, nàng đẩy cửa ra ngoài, chỉ vào khoảng không, hét lớn: “Đàn, đàn, đàn, nửa đêm canh ba, con mẹ nó không lo mà ngủ đi, đêm nào cũng mân mê cái đồ chơi rách nát đó à? Đây là tội phá hoại trật tự công cộng đấy biết không?”

Rất nhanh sau đó, nàng bị quan binh canh gác chặn lại, người đứng đầu cười lạnh nói: “Lý đại nhân, đó là Hoàng thượng và Cố cô nương đang hợp tấu, đến Phù phi và Ngụy phi hai vị nương nương cũng nể mặt ở bên cạnh nghe. Nếu ngài còn ăn nói linh tinh thì đừng trách chúng tôi đuổi vào trong phòng!”

Tố Trân nghĩ bụng: Ta tự tìm phiền phức đấy, chứ ta biết thừa là ai rồi. Không cần phải nghe từ miệng người khác nói ra.

Hai ngày sau đó, thức ăn được mang vào phòng Tố Trân, lúc mang về giống như chưa được động đến.

Đêm đó, tiếng cầm trúc vẫn vang lên, Tố Trân vốn định đọc kỹ án tình, nghe thấy liền ngồi bật dậy, mím môi, mò vào trong ngực áo, nhưng bên trong trống không. Lúc trước nàng có một cây ngọc trúc xinh đẹp, nhưng nàng sớm đã tặng nó cho Triệu Đình. Sao nàng lại quên mất nhỉ?

Bây giờ muốn lấy âm trị âm cũng không được rồi!

Tố Trân cúi đầu, nắm chặt bức thư, lúc âm thanh kia lên cao vút, nàng chỉ thấy đầu đau như muốn nứt ra. Sau cùng, nàng nhảy khỏi tháp, đẩy cửa ra, “Ta muốn gặp Hoàng thượng.”

Đội trưởng cười giễu: “Lý đại nhân muốn tìm chết hả? Cứ tự nhiên!”

Tố Trân mỉm cười giơ tay phải lên, đám quan binh thấy nàng cầm một cái kéo rạch một đường lên cổ tay trái, ngay lập tức máy chảy như suối, rơi xuống nền nhà. Mọi người giật mình sợ hãi, nhớ đến lời Hoàng thượng đã nói, nhất thời không biết nên làm gì. Báo, hay là không báo?

Nhưng mà, nếu máu cứ chảy nữa thì sợ là tính mạng khó giữ.

Tố Trân khẽ ngâm một khúc nhạc, quan sát đám quan binh, vành mắt ươn ướt, mơ hồ.

Nàng nghĩ: Yêu, là dịu dàng như nước, thứ tình cảm phải dùng sống chết để chứng minh, e là… Chẳng phải là yêu.

***

Khi Liên Ngọc bước vào viện, ánh mắt hắn lạnh lẽo vô cùng, nhưng trong mắt rõ ràng là sự tức giận. Khi chạm nhau, Tố Trân chỉ cảm thấy đau đớn ở cổ tay vẫn không run rẩy bằng trái tim mình, hắn đến làm người ta sợ hãi. Liên Ngọc rõ ràng đang thảo luận chuyện vụ án với mọi người, đột nhiên bị thị vệ làm gián đoạn – vì ngoài nàng và Quyền Lý, những người khác đều tập trung đông đủ không thiếu một ai.

Tất nhiên, vẻ mặt của mọi người cũng rất đa dạng. Nhưng cho dù là vẻ mỉa mai của Liên Nguyệt, Mộ Dung Phù, sự kinh ngạc của Liên Cầm Diệu Âm, vẻ mặt kỳ lạ của Liên Hân, sắc mặt trắng bệch của Vô Yên, cũng không bằng vẻ mờ mịt trong mắt Song Thành. Nó giống như ngắm hoa trong sương mù, khiến nàng cảm thấy nặng nề.

Mộ Dung Phù tới gần Liên Ngọc, cười nói: “Vốn vẫn tưởng thiếp được nuông chiều quen rồi, hôm nay gặp mới biết thiên ngoại hữu thiên, người giỏi có người giỏi hơn.”

Câu mỉa mai của Mộ Dung Phù đâm vào tim Tố Trân, sự ngu ngốc đó không từ ngữ nào có thể diễn đạt được. Nàng ta đang nói đến tư cách của Tố Trân, giữa nàng và Liên Ngọc, nàng thực sự không có tư cách để yêu thương. Vậy nên nàng không tranh luận, cũng chẳng có gì để tranh luận.

Sau cùng Liên Ngọc cũng lên tiếng, “Phù Nhi, nàng và mọi người đi ra ngoài trước đi. Thất đệ, đệ qua đây.” Nói đoạn hắn lại chỉ vào phòng, “Đi vào.”

Tố Trân biết hắn đang nói với mình. Lần đầu tiên, hắn không dùng chữ ‘Cút’, đó là chữ thường xuyên xuất hiện giữa cuộc đối thoại của bọn họ ngày trước, đúng là chẳng gì tốt hơn.

Người yêu bạn thích mắng bạn, người không yêu bạn đến mắng bạn cũng thấy phiền. Bây giờ hai chữ đơn giản mà như trút hết cảm xúc, khiến nàng gần như nhấc không nổi chân.

Cằm nàng run run, đang định đi vào thì phía sau vang lên một tiếng nói, “Hoàng thượng, có thể để ta nói một cua với Lý đề hình không?”

Liên Ngọc quay đầu liếc nhìn người hỏi rồi chuẩn tấu.

Song Thành nhìn Tố Trân, “Nói thực, ta chỉ xem cô như đối thủ, nhưng bây giờ cô khiến ta cảm thấy, ta sai rồi.”

“Ta cũng vậy”. Diệu Âm cũng đột nhiên lên tiếng, nàng nói đoạn liếc mắt nhìn Song Thành, “Có lẽ bây giờ ta nên đổi người rồi.”

Tố Trân ôm vết thương ở cổ tay bất giác cười, nàng bỗng cảm thấy lời của của Mộ Dung Phù đúng thật chẳng là gì, Cố Song Thành thậm chí chưa từng coi thường nàng mà đã thành công khiến nàng cảm thấy xấu hổ vô cùng.

Dĩ nhiên, Liên Ngọc đã lên tiếng thì mặc dù muốn ở lại xem kịch, mọi người cũng đành tản đi. Liên Tiệp nhanh nhạy, vừa rồi đã sai người lấy thuốc và đồ y tới, nhanh chóng giúp Tố Trân cầm máu, tiêu độc, xử lý miệng vết thương. Suốt cả quá trình, Liên Ngọc không nói tiếng nào, hắn ngồi trên ghế lạnh lùng quan sát. Liên Tiệp tất nhiên không dám nhiều lời, băng bó gần xong xuôi, Liên Ngọc lại đột nhiên nói, “Thất đệ, đệ lui ra đi.”

Liên Tiệp thưa vâng rồi lùi ra.

Trong phòng, Liên Ngọc đã không còn vẻ giận giữ ban nãy, sắc mặt được thay thế bởi vẻ lạnh nhạt vô cùng. So với tức giận, nó khiến Tố Trân thấy sợ hơn, vì nàng không biết hắn muốn nói gì, làm gì. Hơi thở của hắn bất chợt ập đến, khi cơn đau nhức trên cổ tay truyền tới, Tố Trân khẽ kêu lên, giờ nàng mới biết hắn đang băng bó cho mình.

Dĩ nhiên, nói là băng bó, chi bằng nói là trừng trị.

Nắm chặt cổ tay nàng, lời nói của Liên Ngọc sắc bén tựa như một lưỡi dao: “Người muốn chết không sợ đau, người sợ đau không muốn chết. Cố Song Thành cũng dùng chiêu này, có thể coi là ‘thông minh’. Người ta chưa làm thật thì ngươi đã làm rồi, làm rồi thì thôi, lại dám sợ đau, biến thành kẻ yếu ớt rồi à?”

“Ngươi đã làm trẫm ghét ngươi, đừng ép trẫm coi thường ngươi nữa.”

Nói xong, hắn cũng buông tay, quay người rời đi. Hai câu nói không tiện nói ra trước mặt mọi người, giống như nể mặt đoạn tình cảm của bọn họ, giữ mặt mũi cho nàng. Cổ tay nàng ban nãy gần như bị hắn bẻ gãy, mặc dù cách một lớp vải dày nhưng vết thương lại như bị rắn cuộn lại, trơn láng lạnh buốt, khiến người ta sợ hãi.

Tay Liên Ngọc đã đặt lên cửa, huyền bào khẽ nhấc, hắc trúc u lan thật nho nhã, cũng thật quyết liệt.

Tố Trân ôm lấy cổ tay, chậm rãi quỳ xuống: “Vậy thì, cũng xin trả lại cho ta cơ hội để không khiến huynh coi thường. Vốn dĩ nếu ban đầu chúng ta không thử… Bên nhau, mà chỉ là quân thần, ta có năng lực, huynh dùng; ta vô dụng bất tài thì huynh bỏ. Bây giờ tất cả đã quay về điểm khởi đầu, vì sao không để ta tiếp tục xử án?”

Liên Ngọc bỗng quay lại, lạnh lùng chất vấn: “Chính ngươi cũng đã nói đấy, có năng lực thì tất dùng, vô năng thì phế bỏ. Ngươi và ta gãy rồi, ngươi liền theo Quyền Phi Đồng, thứ ngươi để cho ta nhìn thấy, chỉ là việc ngươi dùng mọi thủ đoạn để lật án cho mình mà thôi. Lý Hoài Tố, ngươi như vậy, còn là một quan tốt lòng lo cho bách tính sao?”

Tố Trân nghĩ bụng, phải, ta không phải vị quan tốt, thậm chí không phải một người tốt. Có điều khi còn chưa lo nổi thân mình, nàng vì một đứa trẻ đã cản đường Liên Hân, khi không ai dám nhận đơn tố cáo của Mạc Sầu, nàng đã tiếp nhận vụ án của nàng ta.

Nhưng bây giờ nàng có thể nói gì, hắn đã phán tội chết cho nàng, nàng còn có thể nói gì? Chuyện nàng có thể giải thích một lần nữa chỉ có việc của Quyền Phi Đồng: “Cho dù Hoàng thượng có tin hay không, việc ‘thân mật’ Thất gia nhìn thấy giữa ta và Quyền Phi Đồng, chẳng qua chỉ là kế ly gián của Quyền Phi Đồng mà thôi.”

Khóe môi Liên Ngọc khẽ nhếch lên, “Vậy chuyện ngươi lừa dối trẫm là kế gì?”

Tố Trân cũng bất giác cười, nàng chẳng thể nào giải thích được việc phủ nhận trước đám nữ tử ngày hôm đó. Nàng vốn định giải thích với Vô Yên xong sẽ đi tìm Liên Ngọc, nói cho hắn biết người trong lòng nàng, hai người không thể bên nhau nữa. Vậy mà lại để Liên Ngọc nghe thấy hết đúng lúc xui xẻo nhất.

Vận mệnh đúng là luôn đùa giỡn bạn rất đúng lúc.

Thực ra, mặc dù bây giờ nàng vẫn chưa thể từ bỏ Lý Triệu Đình, nhưng sớm đã không còn chấp niệm như ban đầu. Nói rằng trong lòng có người, chẳng qua là hi vọng có thể đoạn tuyệt hoàn toàn với Liên Ngọc. Nàng không thể có lỗi với Vô Yên. Nhưng mà, nàng chẳng thể nào giải thích được, nói ra sẽ liên lụy đến Vô Yên, hai người họ sẽ nảy sinh rạn nứt.

Sau cùng, nàng lựa chọn im lặng, chỉ dập đầu thật mạnh.

Bọn họ là bằng hữu, là quân thần, có lẽ đã từng có một thời gian ngắn ngửi là tình nhân.

Bây giờ, không còn là bạn, tình nhân, nhưng nàng hi vọng họ vẫn có một mối quan hệ, có thể chấp nhận mọi sức nặng không thể tiếp nhận trong cuộc đời này. Có một loại tình cảm không gọi là ‘thời gian’, không gọi là ‘quan hệ’, không gọi là ‘hiểu tường rõ tận’, mà chỉ gọi là ‘thấu hiểu’.

“Gắng sức như thế, ngươi vẫn sợ trẫm không thực hiện lời hứa, vậy nên phải làm ra một chút thành tích phải không?” Vẻ châm chọc trong mắt càng đậm.

“Nếu Hoàng thượng nhận định vi thần là vậy thì tức là như vậy; nếu Hoàng thượng nói không phải vậy thì là không phải vậy. Cho dù vi thần không phải vậy, chỉ cần Hoàng thượng cho vậy, thì sẽ là vậy.”

“Lý đại nhân đang chơi vè với trẫm sao? Nói nhiều như vậy, chẳng qua là ngươi muốn trẫm thả tự do cho mình. Trẫm đã nói rồi, trẫm sẽ không bám riết lấy ngươi đâu! Những cô gái được Thái hậu chọn để tra vụ án này, ai cũng có chỗ giỏi giang của mình. Lúc đầu ngươi có thể đi đến trước mặt trẫm, trở thành Trạng nguyên, có lẽ cũng chỉ do có được cơ hội trước thôi.”

Ánh mắt Liên Ngọc bỗng rét lạnh, hắn đột nhiên đi tới chỗ nàng. Tố Trân giật mình, hắn vẫn bước không ngừng, tới tận khi bức nàng vào góc tường. Hắn dùng tay nắm lấy cằm nàng, gằn từng chữ: “Đối với ta mà nói, bây giờ ngươi chẳng là gì hết, đừng tìm ta nữa. Ta có thể nói với ngươi rằng, đây là lần cuối cùng, coi như ta trả lại ân tình trong hang động ngày trước. Lần sau, ngươi cứ chết thử xem ta có còn quan tâm không!”

Cằm nàng đau như nứt ra, nhìn ánh mắt u ám bừng lửa giận của nam tử trước mặt, Tố Trân biết, Liên Ngọc không nói đùa.

Liên Ngọc nhìn qua có vẻ ấm áp, ít khi nổi nóng, nhưng khi hắn thực sự tức giận thì có nghĩa hắn đã căm ghét đến cùng cực rồi.

Cửa bát ngờ bị đảy ra, kêu vang. Trái tim Tố Trân cũng đập mãnh liệt, không biết sau bao lâu nàng mới tìm lại được chút sức lực, đẩy cửa bước ra ngoài.

Trong viện trống không, thị vệ bên ngoài đã đi mất. Lúc Liên Ngọc đi đã dẫ theo tất cả thị vệ.

Nàng đã được như ý nguyện.

Ánh sao lạnh lẽo, nàng che miệng, những giọt lệ kìm nén ban nãy đã trào ra. Phải, nàng liều mình muốn có tự do, muốn được lật án cho bản thân, nhưng cũng muốn làm chút chuyện cho những người ở trong nhà lao. Đừng thấy việc thiện nhỏ mà không làm, dù chưa chắc đã làm được gì. Thiên hạ rộng lớn như vậy, rồi sẽ có một ngày hắn nhận ra, có người tốt hơn nàng, thông minh hơn nàng, nhưng, nếu nàng ta đủ xinh đẹp, thời gian sẽ khiến nàng ta thay đổi, nếu nàng ta có chút tài trí, rồi sẽ có lúc tài trí ấy hết thời. Vậy nên, lần này nếu nàng làm tốt hơn bọn họ, liệu trong lòng hắn, nàng có còn ‘không là gì cả’ không?

***

Ngoài viện có tiếng động, nàng vội vàng lau nước mắt. Còn chưa kịp phản ứng lại thì đã có một kiện y phục ấm áp choàng lên vai. Nàng ngẩn người nhìn qua, Lãnh Huyết đã chạy tới, ngay sau đó, Vô Tình, Tiểu Châu và Hoắc Trường An từng người đi vào, kẻ cười người liếc.

“Ê Lý Hoài Tố, chuyện lãng mạn như ngắm trăng rồi thương cảm này chỉ hợp với Bạch Liên Hoa thôi, cái cục phân tròn nhà ngươi… Khụ khụ…” Tiểu Châu lên tiếng đầu tiên, vẫn là cái miệng chó không mọc nổi ngà voi ấy.

Tố Trân vừa mừng vừa sợ, “Sao các ngươi lại tới đây?”

Hoắc Trường An nhướn cằm, chỉ chỉ ra ngoài. Một người từ bên ngoài đi vào, giọng điệu cứng ngắc: “Là ta báo bọn họ tới, xem ngươi đã chết chưa.”

Dáng vẻ như có thâm thù đại hận ấy chính là Liên Hân. Mặc dù cô nương này làm không ít chuyện xấu. Tố Trân vẫn cảm động nói: “Cảm ơn.”

Liên Hân lại không nhận lời của nàng, nàng ta liếc Vô Tình khẽ bảo: “Ta giúp huynh đấy.”

Mọi người đều ngẩn ra, Tiểu Châu khụ một tiếng cười bảo: “Ôi trời Vô Tình, mau cảm ơn Công chúa đi.”

Sắc mặt Vô Tình rõ ràng lạnh đi vài phần, hắn không nói gì, chỉ đi tới chỗ Liên Hân cúi lạy chạm đất. Liên Hân đỏ mặt, khóe miệng khẽ cong, không hề nhận ra một thoáng hận ý lướt qua trong mắt hắn.

Hoắc Trường An lại cười đầy thâm ý, “Cái đôi này đúng là mới mẻ.”

Vô Tình được Liên Hân coi trọng… Tố Trân âm thầm kinh hãi, nghĩ bụng thôi xong rồi, nàng vội vàng ngắt lời ghép đôi hươu vượn của Hoắc Trường An: “Hoắc hầu, ngươi đến đây không sợ Hoàng thượng nói gì à?”

Hoắc Trường An nhún vai: “Ta và hắn vốn dĩ mạnh ai nấy làm mà.”

Trong nụ cười bỡn cợt đời chất chứa sự lạnh lẽo không nói thành lời, Tố Trân càng lúc càng sợ hãi, một chuyện chưa xong thì chuyện khác đã tới. Hoắc Trường An và Liên Ngọc vì chuyện của Vô Yên mà thái độ thù địch lại tăng thêm, dĩ nhiên không mở bình ra thì không biết bên trong có gì, nàng chuyển vấn đề: “Hoàng thượng đã thả ta ra, vậy từ ngày mai, ta cũng tham gia điều tra, Hoắc hầu có muốn chung đường không?”

Hoắc Trường An cười ha ha, “Bản hầu tất nhiên đứng về phía phu nhân mình rồi.”

Tố Trân không bất ngờ với đáp án này, nhưng vẫn hỏi một câu, “Vậy Vô Yên thì sao?”

Ánh mắt Hoắc Trường An thoáng sầm lại, hắn không trả lời, sau hồi lâu mới lạnh lùng đáp, “Nữ nhân như vậy, chuyện thắng thua của nàng ta có liên quan gì tới ta.”

Tố Trân nghe vậy thì lòng nặng trĩu, không biết là vì Vô Yên, hay là vì bản thân.

Mọi người thấy nàng đã được thả đều vô cùng vui mừng, hẹn xong xuôi ngày mai bàn chi tiết vụ án rồi mới rời đi. Trước khi ngủ, nàng lại nhận được một bức thư Quyền Phi Đồng gửi tới, bên trên có hai dòng chữ thảo: Liên Ngọc đã thả nàng thì ta tạm thời không hại nàng nữa, tránh để hắn lại nhốt nàng lần nữa. Ta cũng rất muốn xem trong hai người ai biết chơi mấy trò mánh lới. Ta là Quyền Phi Đồng, ta kí tên cho chính ta.

Khốn kiếp, ngươi không kí tên thì lão tử không biết ngươi là ai chắc!

Bức thư này Tố Trân xem xong mà mắt bùng lửa, roẹt roẹt một hồi xé nát bươm.

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.