Cổ trang, Truyện dịch, Truyền kỳ

Truyền kỳ 28

Chương 28: Vụ quốc án thứ ba: Đứa trẻ mồ côi Phùng gia

Sau khi quay về phủ, ông ta lập tức viết bảy tám bức thư, tìm mấy tâm phúc rủ rỉ vào tai chúng rồi đám người nhận lệnh rời đi, biến mất trong đêm tối mờ mịt.

Xử lý xong mọi việc, ông ta mỉm cười bước vào đại sảnh, lúc này mới phát hiện con gái thứ Vô Hà về thăm nhà. Hai mẹ con đang nói chuyện trong sảnh, Ngụy Vô Hà nói nhớ cha mẹ nên về phủ ở mấy hôm. Ngụy Thành Huy cười lạnh “Vô Hà, chút tâm tư cỏn con đó của con có thể gạt được cha sao? Vô Yên sắp về rồi, nó sẽ ở đây hai ngày rồi mới đi tĩnh dưỡng. Lần này con về là muốn giễu cợt chèn ép nó phải không?”

Vô Hà bị nói trúng tim đen thì hờn dỗi vịn vai ông ta, “Cha, nghĩa trên lời nói, cha không thương con mà tiếc cho nha đầu chết tiệt đó sao!”

Ngụy phu nhân thông minh mỉm cười, “Cha con thương con nhất, ai bảo nha đầu con không nói thật với ông ấy.”

Vô Hà nhìn sang Ngụy Thành Huy, Ngụy thái sư phất phất tay, lúc này Vô Hà mới yên lòng, nàng ta nói với Ngụy phu nhân, “Mẹ, mẹ không biết hôm nay trong cung đã xảy da chuyện lớn gì đâu. Bây giờ không ai là không biết Lý Hoài Tố mới là bảo bối của Hoàng thượng, lại còn Cố Song Thành kia nữa, trong cung yến vừa được phong Phi, mặc dù chưa biết danh phận gì nhưng chắc chán không thấp đâu. Lần này Vô Yên đắc tội Thái hậu và Trưởng Công chúa, nói không chừng liên lụy đến cả nhà ta. Thứ tiện tỳ đó lại cứ tưởng mình là bảo bối, cả ngày cứ cái dáng vẻ lạnh lùng, nhìn mà ghê tởm.”

“Ồ,” Ngụy phu nhân có cút kinh ngạc, kế tiếp bà ta nghi ngờ hỏi, “Nhưng Lý Hoài Tố kia chẳng phải là…”

Vô Hà bĩu môi, “Mẹ, mẹ cần gì phải ngạc nhiên kì lạ? Nam sủng từ xưa đến giờ đâu hiếm lạ gì, có vài triều đại còn không kiêng kị, Hoàng thượng của chúng ta cũng không đến mức quá trớn, không hề phô trương mà làm gì cũng rất kín kẽ.”

Ngụy phu nhân lúc này mới giãn mày, mặc kệ Thiên tử thích nam hay nữ, chỉ cần không phải Ngụy Vô Yên là được. Sau khi Ngụy Vô Yên xuất giá, người mẹ thị thiếp như bà cũng được thơm lây. Liên Ngọc từng cùng Ngụy Vô Yên về phủ, cố tình hay vô ý tỏ ra hiếu kính, cả phủ từ đó về sau không dám sơ suất. Vô Yên này từ nhỏ đã xinh xắn, cướp mất danh hiệu đệ nhất mỹ nhân kinh thành của con gái bà, mặc dù bình thường hai mẹ con bà bắt nạt, cắt xén của ăn đồ mặc nhưng cũng không hết được hận. Sau đó Vô Hà quen biết với Triều Hoàng, mà Ngụy Vô Yên lại có qua lại với Tiêu Dao Hầu, về quyền lực hai nam nhân này bất phân thắng bại, nhưng so về thân phận, Tiêu Dao Hầu suy cho cùng cũng là con cháu Hoàng thất, gì thì gì cũng đều hơn Triều Hoàng một bậc. Cũng may Liên Nguyệt công chúa chen vào, nha đầu kia không có chỗ dựa nên bà mới thở phào nhẹ nhõm, mong chờ chuyển mình. Vậy mà nha đầu đó lại được tuyển vào hoàng cung, trở thành sủng phi của Hoàng đế, cục tức này bà làm sao nuốt trôi được.

Bây giờ thì tốt rồi, Hoàng đế có tân sủng, Ngụy Vô Yên kia lại phải xuất cung vì bệnh, không còn được sủng ái, bọn họ muốn làm gì mà chẳng được?”

Vô Hà sao lại không biết mẹ mình nghĩ gì, nỗi thống hận của nàng ta cũng chả thua kém mẹ mình. Hai mẹ con đưa mắt nhìn nhau, nghĩ tới cảnh sắp được đánh kẻ thất thế thì đều khẽ cười thành tiếng.

Ngụy Thành Huy ngồi suy tính trước ngọn đèn, sao ông ta lại không biết mấy trò bát nháo của hai mẹ con họ chứ. Vô Hà thấy phụ thân không tập trung thì vội hờn dỗi, “Cha, đến lúc đó cha không được giúp Vô Yên đâu đấy. Bây giờ tình hình hậu cung cực kỳ bất lợi với nó con mới có cơ hội nói môt chút, cha đừng…”

Ngụy Thành Huy bị hai chữ hậu cung nhắc nhở, đột nhiên nghĩ ra gì đó, ánh mắt lóe lên vẻ âm hiểm. Ông ta cười bảo, “Được rồi, nếu vậy thì phải hết sức cẩn thận.”

Vô Hà sững sờ, Ngụy Thành Huy đã chậm rãi lên tiếng, “Vô Hà, không phải con có giao tình rất tốt với Mộ Dung Phù sao, con ra vào hậu cung rất dễ phải không? Cha có việc cần con làm đây.”

Ngụy phu nhân yêu thương con gái, “Lão gia, giờ này đã không còn sớm nữa, nơi nào cũng tắt đèn rồi. Trong cung không phải ông có rất nhiều thám tử sao, có chuyện gì mà bắt con gái phải đi thế?”

Ngụy Thành Huy bị bà ta ồn ào đến mất kiên nhẫn, gân xanh nổi lên, quát: “Đàn bà thì biết cái gì!”

Ngụy phu nhân thấy ánh mắt ông ta phủ sương giá đầy nguy hiểm, giống như sắp giết người thì bị dọa kêu ầm lên. Vô Hà cũng run run, “Cha, chuyện này là…”

Ngụy Thành Huy hừ lạnh rồi nói, “Vô Hà, với giao tình của con và Mộ Dung Phù, chắc Mộ Dung Phù đã nói với con chuyện Lý Hoài Tố là nữ nhân đúng không? Cũng khuyên con không được nói chuyện này ra ngoài phải không? Nàng ta không tranh được với một nam nhân còn đỡ, như thế nói rõ sở thích của Hoàng đế có chút vấn đề. Nhưng không tranh lại được với một cô gái, mặt mũi nàng ta biết để vào đâu.”

Vô Hà nghe vậy thì sợ tới nỗi trợn tròn mắt: “Cha, cha biết hết rồi…”

Ngụy Thành Huy không nói gì, Ngụy phu nhân thì vô cùng chấn động, “Con gái đi thi Trạng nguyên, là quan…”

Bà ta nói rồi lại hằn học nhìn Vô Hà, nghiến răng bảo, “Nha đầu chết tiệt này, dám giấu cả mẹ.”

Vô Hà giậm chân, “Chuyện đó còn không phải do Phù tỷ căn dặn sao? Tin tức là do Hoàng thượng muốn giữ bí mật, khi ấy bị Liên Hân truyền ra, Hoàng thượng đã nổi giận, chuyện này chỉ có thể trở thành bí mật trong cấm cung. Nếu con nói với mẹ, ngộ nhỡ mẹ không cẩn thận nói với mấy vị phu nhân khác, để Hoàng thượng biết được tin này do nhà chúng ta truyền ra thì chết chắc. Nghe Phù tỷ nói, Hoàng thượng sớm đã muốn khôi phục thân phận nữ nhi cho thứ kỹ nữ họ Lý đó rồi.”

Ngụy phu nhân gật đầu, Ngụy Thành Huy lại cười lạnh, “Các người thì biết gì. Chuyện hôm nay xảy ra trong cung, hai người vẫn chưa nhìn ra sao? Lý Hoài Tố và nha đầu Vô Yên kia giao tình sâu sắc, nha đầu Vô Yên lại rất thông minh, biết dùng Lý Hoài Tố để đối phó với Cố Song Thành. Hơn nữa, chỉ cần Lý Hoài Tố được sủng ái, là cũng như Vô Yên được sủng ái.”

Hai mẹ con Vô Hà giật mình, Vô Hà khẽ cắn răng, khuôn mặt yêu kiều trở nên dữ dằn hàm răng chặt răng, “Không được, không được…”

Ngụy Thành Huy nhìn con gái, “Nếu con không muốn Vô Yên nổi trội hơn mình thì lập tức vào cung làm cho phụ thân một việc. Nếu chuyện này thành công, Lý Hoài Tố nhất định sẽ chết, môi hở răng lạnh, Vô Yên sẽ không thể chỉ lo cho thân mình được.”

“Cha, cha nói đi.”

Suy cho cùng cũng là cha đẻ con ruột, Vô Hà gần như không hề do dự, đôi ngươi xinh đẹp bao phủ vẻ độc ác tàn nhẫn giống hệt Ngụy Thành Huy.

***

Ngày mai phải xuất cung, đối với Vô Yên mà nói thì đây chắc chắn là mọt đêm mất ngủ. Nàng ngẩn ngơ nhìn ánh trăng ảm đạm rọi vào từ khe hở của màn sa. Chuyện xảy ra buổi sáng tái hiện lên như một dòng chảy, một cơn đau nhức nhối đột nhiên từ ngực truyền tới, giống như có người đang nắm chặt lấy lồng ngực nàng, dùng dùi nhọn hung hăng đâm vào rồi nhanh chóng chuyển động, lóc từng tảng thịt ra. Ngày mai xuất cung, đầu tiên về phủ đón mẹ sau đó sẽ rời kinh, không làm phiền người khác, không nhớ tới… Hoắc Trường An nữa. Suy nghĩ này giúp nàng chống đỡ đến tận bây giờ, Vô Yên đau tới mức tái tê lòng nhưng vẫn cắn chặt răng không lên tiếng, sợ làm Tương Nhi đang trông chừng bên ngoài tỉnh dậy. Tương Nhi mà tới chỗ Liên Ngọc làm ầm lên thì không xuất cung được mất.

Đợi cơn đau ấy dần qua đi, trước mắt nàng tối sầm lại, nàng cắn răng chống người dậy, tóc dính lên trán, bết chặt mồ hôi rất khó chịu. Mười mấy ngày nay, mỗi khi tới nửa đêm là nàng sẽ tỉnh dậy vì tim đập quá nhanh, lần nào cũng cảm thấy tức ngực, không hít thở được. Vô Yên thở ra, nghĩ bụng chắc do sắp xuất cung nên tâm trạng bị ảnh hưởng, nhất là hôm nay lại xảy ra chuyện như thế. Dù sao y thuật của thái y cũng rất giỏi, đến Liên Tiệp y thuật tinh thông cũng đã xem qua cho nàng, trừ vết thương ngoài da thì nàng không gặp vấn đề gì, có bệnh chỉ là tuyên bố với bên ngoài mà thôi.

Nàng lau mồ hôi, lại lặng lẽ lau nước mắt, khoác áo ngồi dậy, định ra ngoài vườn hoa đi dạo một lát. Dù sao thì đó cũng là nơi đã cho nàng cuộc sống yên ổn một thời gian. Vô Yên không muốn làm kinh động Tương Nhi, ra tới cửa, nội giám và thị nữ trực đêm hành lễ với nàng, ai cũng tỏ vẻ nghi hoặc, “Nương nương, người muốn đi đâu giờ này?”

“Ta ra ngoài tản bộ, các ngươi không cần theo”. Nàng khẽ mỉm cười, kêu người mang một ngọn đèn tới rồi bước ra.

Nàng đi ra ngoài một lúc với tâm trạng hoang mang, trong đầu trống rỗng, bất ngờ vấp phải một tảng đá làm mũi chân nàng đau nhói, lúc này nàng mới phát hiện phía trước thị vệ canh gác nhiều hơn, mà cung điện hào hoa tráng lệ trước mắt cũng là chỗ của Mộ Dung Phù.

Vô Yên lặng lẽ thở dào, cầm đèn quay người rời đi, được chừng mấy chục mét bất giác lại tới ngự hoa viên. Dưới ánh trăng mờ sương, thị vệ nghiêm ngặt đang trực đêm cẩn thận, nàng không muốn nhìn thấy quá nhiều người nên vòng vào một khu rừng lạnh lẽo tối tăm lờ mờ. Vì thân thể vẫn hơi mệt mỏi nên tìm một gốc cây ngồi xuống. Sau chốc lát lại nghe thấy bên ngoài truyền tới những tiếng bước chân vội vàng, nàng tưởng Vũ lâm quân đi tuần tra, nào ngờ lại nghe thấy một giọng nữ khẽ nói: “Phu nhân, chúng ta đêm hôm vào cung thế này, không sợ làm phiền Phù phi nương nương nghỉ ngơi sao?”

“Nha đầu nhà ngươi thì biết cái gì. Ta tiến cung là muốn đưa tin tức đối phó với Lý Hoài Tố cho Phù phi nương nương. Cơ duyên thoáng qua, Phù phi sao có thể trách ta được?”

Một giọng khác không yểu điệu như người trước mà khàn khan, hơn nữa lại cực kì… Quen thuộc. Đối phương không nói thêm gì nữa, đè nén lại bí mật sâu sắc.

Vô Yên nghe thấy thì âm thầm kinh hãi, đêm trước khi xuất cung sao lại cứ có chuyện thế này…

Hơn nữa lại còn gặp toàn phải oan gia!

Nàng ló đầu ra, thấy hai bóng hình thướt tha dần đi xa. Nàng không dám do dụ, lập tức đi ra khỏi gốc cây nọ, vốn định đuổi theo nhưng suy nghĩ một lát lại nhanh chóng đi vào ngự hoa viên, hạ lệnh với mấy thi vệ canh gác gần đó: “Các người theo ta.”

“Tham kiến Ngụy phi nương nương.”

Mấy người nhìn rõ mặt nàn, sau khi hành lễ lập tức đi theo. Vô Yên đi không nhanh, nàng chỉ về phía trước bảo, “Vừa rồi bản cung nhìn thấy hai nữ tử hành tung khả nghi giả mạo làm cung quyến đi qua, hướng về chỗ tẩm cung của Phù phi. Chúng có thể là thích khách, các ngươi còn không mau đuổi theo!”

Thị vệ nghe vậy thì kinh sợ, nếu Phù phi bị thương tổn gì thì không xong. Họ không nói nhiều lời, nhanh chóng đuổi theo hướng đó.

Vô Yên lạnh lùng ra lệnh phía sau: “Thích khách giảo hoạt, các ngươi đừng cả tin. Cứ dẫn người qua chô bản cung trước, bản cung sẽ đích thân thẩm vấn.”

“Vâng”. Đám thị vệ vâng lệnh rồi nhanh chóng biến mất.

Chưa tới nửa ly trà, họ dẫn hai nữ tử đến trước mặt Vô Yên. Hai người bị thị vệ áp tải đến, quả nhiên là người quen cũ của Vô Yên, chủ tớ Vô Hà. Vô Hà lớn tiếng quát tháo, “Các ngươi có biết ta là ai không, sao lại dám bắt ta?”

Thị vệ đứng đầy cho nàng ta một cái bạt tai, trầm giọng mắng: “Thành thật một chút, nương nương muốn hỏi chuyện ngươi.”

“Nương nương?” Vô Hà bị đau, tay chân bủn rủn, vừa hoang mang vừa giận dữ, chợt nghe thấy hai chữ ‘nương nương’ thì thoáng sững người. Ả ta vội vàng ngẩng đầu lên nhìn, vẻ hoảng loạn lui dần, thay thế bằng nỗi hận thù và vẻ hằn học nồng đậm, “Ngụy Vô Yên, là ngươi. Ngươi cố tình đúng không, ngươi làm vậy có ý gì? Coi chừng ta cho cha biết.”

Mấy chữ Ngụy Vô Yên ả ta nghiến răng nói, hận không thể cắn xé người tỉ muội cùng cha khác mẹ này.

Vô Yên lại không hề hoảng loạn, nàng thản nhiên liếc nhìn ả, “Ngươi là kẻ nào, đêm hôm lén lút xuất hiện ở đây có mục đích gì? Nói! Nếu không ta sẽ cho ngươi vào đại lao, đại hình chờ lệnh.”

Khóe mắt Vô Hà như muốn rách ra, “Ngươi dám?”

Tóc ả ta xõa xuống, ả ta khẽ gầm lên với hai thị vệ đang giữ mình, “Đám khốn kiếp này, Ngụy Vô Yên nói gì các ngươi cũng coi là thật à? Ta là Triều phu nhân, là thiên kim của Ngụy thái sư, Phù phi nương nương là bạn tâm giao của ta, còn không thả ra. Nếu để mấy vị đó biết, đảm bảo các ngươi không gánh nổi hậu quả đâu.”

“Không sai, tiểu thư của chúng ta có thủ dụ của Phù phi nương nương, cho phép người tiến cung bất kỳ lúc nào để giúp nương nương giải sầu. Đám nô tài các ngươi to gan dám phạm thượng. Ngeh nói Ngụy phi bệnh, có khi bệnh đến hồ đồ, đến người cũng không nhận ra. Ngày mai nàng ta phải xuất cung tĩnh dưỡng, còn Phù phi vẫn ở đây, các ngươi làm lỡ việc của tiểu thư, liệu có gánh nổi không?”

Tiểu tì Thu Thiền của Vô Hà cũng là một kẻ thông minh, nói năng biết quan sát, thuận theo lời Vô Hà nói tiếp.

Tình hình này khiến mấy thị vệ nhất thời khiếp sợ, không phải ai cũng nhận ra Ngụy Vô Hà, người vừa nãy đánh người lại càng thêm kinh hãi, thủ lĩnh đám thị vệ trầm giọng bảo: “Ngụy phi nương nương, người xem nên xử lý như thế nào. Thị vệ đại môn Hoàng thành có rất nhiều, hai người này có thể vào được đây, chưa chắc đã không có căn cứ, liệu có phải chúng ta nên tới xin Phù phi xác nhận lại cho thỏa đáng không?”

Vô Yên nghe vậy thì cười lạnh, “Chẳng lẽ đại nhân không biết Hoàng phu nhân kia là tỉ muội của bản cung sao, bản cung có thể không nhận ra sao? Chẳng lẽ ngày mai ta xuất cung nên lời của bản cung các ngươi cũng không nghe sao?”

Vô Yên đã ở trong cung khá lâu, dung mạo xinh đẹp, lời nói tất toát lên uy thế. Thị vệ kia bị nàng quát thì hoảng hốt, “Tiểu nhân không dám.”

Vô Yên thản nhiên liếc nhìn Thu Thiền, “Ngươi nói có thủ dụ của Phù phi, dám lấy ra để chứng minh mình trong sạch không?”

Thu Thiền là đại nha hoàn của Vô Hà, từ nhỏ đã ở bên cạnh Vô Hà, không ít lần gây sự với Vô Yên. Nghe vậy liền lấy thủ dụ từ trong ngực ném qua, Vô Hà lại nghĩ ra gì đó, sợ hãi nói: “Thu Thiền đừng…”

Ngay lúc này, Ngụy Vô Yên mở thủ dụ ra đọc lướt qua rồi xé tan tành, ném xuống đất, khóe môi cong lên khinh thường, “Đồ giả mà cũng dám mang ra làm xằng bậy ở đây!”

“Ngươi dám xé thủ dụ của Phù phi nương nương!? Ngụy Vô Yên, ngươi thật to gan.”

Thu Thiền nhìn Vô Yên không thể tin được. Vô Hà thì biết trước đối phương xem xong thủ dụ sẽ không bỏ qua, muốn để Thu Thiền đưa nó cho thị vệ trưởng, có điều ả ta hoàn toàn không ngờ Vô Yên dám xé nát thủ dụ. Thị vệ cũng kinh hãi, hắn chỉ thấy những mảnh bạc sáng loáng bay trong không khí. Một mảnh rồi hai mảnh, bay vào trong bụi rậm rồi biến mất luôn. Chuyện này làm sao mới tốt đây?

“Ngụy phi ngày mai phải xuất cung, các ngươi cứ làm xằng bậy đi. Nếu các ngươi lập tức đưa ta tới gặp Phù phi nương nương, bản phu nhân sẽ không trách lỗi này nữa!”

Xem như Vô Hà cũng nhìn thấy thời cơ rất nhanh, ả ta đè nén cơn giận, vội vàng nói với thị vệ. Đám thị vệ nhất thời khó khăn, dù sao nếu ‘thích khách’ này thực sự là Triều phu nhân thì họ đắc tội Mộ Dung Phù rồi. Trong hậu cung đắc tội vị chủ tử nào cũng rất phiền phức, nhất là hai vị phi Ngụy Phù xưa nay luôn đối địch, nhưng suy cho cùng… Ngụy phi ngày mai xuất cung, tương lai có được sủng ái không cũng khó nói… Thị vệ trưởng nhìn Vô Yên, làm bộ khó xử: “Ngụy phi nương nương, người xem, hay là ti chức đến làm phiền Phù phi, cũng tiện để hai kẻ này tâm phục khẩu phục.”

Vô Yên nhất thời im lặng, ánh mắt Vô Hà lại trở nên khinh thường. Không ngờ Vô Yên cũng không nổi giận, nàng ta thản nhiên nói: “Theo bản cung thấy cũng chưa chắc phải đến gặp Phù tỉ tỉ, cứ đến gặp Hoàng thượng đi.”

“Vừa vặn để bản cung hỏi rõ Hoàng thượng, có phải bản cung xuất cung rồi thì vị trí phi tử này cũng bị cướp luôn không”. Trong đêm sâu thẳm, đôi môi đỏ như lửa của cô gái ấy khẽ mấp máy, “Bản cung còn tưởng hôm nay Hoàng thượng vì bản cung mà mạo phạm Thái hậu và Trưởng Công chúa, thì bản cung vẫn còn chút địa vị trong lòng người. Không ngờ, vẫn là người đi thì trà lạnh. Thôi, tất cả cùng đi đi.”

Đám thị vệ nghe vậy, trong chớp mắt mặt mày tái nhợt, nào dám hai lời, vội vàng quỳ phịch xuống đất, “Ti chức không dám!”

Thị vệ trưởng lên tiếng càng thêm kiên quyết, “Phải xử trí hai tiện nhân này như thế nào, xin Ngụy phi ra lệnh.”

Vô Hà tái nhợt mặt mày, hàm răng trắng cũng sắp nghiến vỡ ra, “Ngụy Vô Yên, ngươi được lắm, được lắm!”

“Hôm nay bản cung ôm bệnh trong người, không tiện sát sinh, chỉ mong hành thiện tích đức. Thế này đi, ngươi áp giải hai kẻ này ra ngoài cung rồi thả ra, dặn binh sĩ thủ thành không được cho hai người này vào nữa, hiểu không?”

Vô Yên thản nhiên dặn dò xong thì ghét sát tai Vô Hà nói nhỏ, “Tỷ tỷ, đạo cao một tấc, ma cao một trượng. Tỷ đi thong thả, không nên lúc nào cũng mong mỏi được đi hại người thì hơn.”

Lửa giận trong mắt Vô Hà bốc lên ngùn ngụt, ả hận không thể xé xác Vô Yên, giọng khàn khàn bảo, “Vô Yên, sủng ái Hoàng thượng dành cho ngươi còn được bao lâu. Hoắc hầu cũng bỏ ngươi rồi, ngươi cứ chờ đó, chờ mà xem kết cục thảm bại của mình…”

Ả ta còn định nói tiếp thì đã bị đám thị vệ hung hăng bịt miệng, mạnh mẽ lôi đi.

Tim Vô Yên cũng đập liên hồi, vừa rồi nguye hiểm, nàng sợ hãi ôm cánh tay quay về, vừa đi vừa lẩm bẩm, “Hoài Tố, chuyện tỷ tỷ nợ muội, xem như đã trả hết cho muội rồi đúng không?”

Nàng suy tư chốc lát, liền không quay về tẩm cung của mình mà tới tẩm cung Liên Ngọc. Mặc dù không biết Vô Hà tiến cung có chuyện gì, nhưng vẫn nên nói với Liên Ngọc thì hơn, để hắn bảo vệ Hoài Tố, đề phòng ngộ nhỡ.

***

Vô Hà và Thu Thiền bị áp giải đến cổng Hoàng cung, đang sắp bị đuổi ra ngoài thì có người đi ra từ góc tối, chậm rãi nói: “Từ từ đã.”

Đám thị vệ cảnh giác rút kiếm, Vô Hà ngước lên nhìn thì thấy ở góc tường đỏ ngói xanh của cung điện, có một nữ tử dung mạo thanh tú xinh đẹp đang tiến tới. Phía sau có một cung nữ theo hầu, tay cầm một cái khay, trên khay có một cái nồi hầm, hai cái bát nhỏ. Đám thị vệ tất nhiên nhận ra người này, vội vàng hành lễ, “Tham kiến Cố tiểu thư.”

Đối phương có thân phận đặc biệt, vừa là nghĩa nữ của Thái hậu, lại đã được Hoàng đế phong phi. Vì chưa ban danh hiệu, chưa biết phân vị nên cung nhân vẫn gọi là ‘tiểu thư’.

Đêm nay Song Thành đích thân dẫn Mai Nhi đi hầm canh, muốn đưa đến chỗ Liên Ngọc. Trên đường đi ngang qua ngự hoa viên, không ngờ lại thấy một màn đặc sắc này, nàng ta nhẹ nhàng lên tiếng, “Đứng lên cả đi.”

Lại liếc sang Vô Hà, ánh mắt hờ hững. Vô Hà ngạc nhiên nghi ngờ, hai người vì quan hệ với Mộ Dung Phù nên cũng kết oán. Nàng ta và Mộ Dung Phù từng phạt Song Thành, không ngờ hôm nay lại gặp mặt.

Thi vệ trưởng tất nhiên biết vị chủ nhân mới này là nữ nhân Hoàng thượng cướp về từ tay Quyền tướng, không thể đắc tội. Thấy nàng ta yên lặng thì không biết nàng ta muốn gì, vội vàng cười bắt lời, “Không biết tiểu thư có gì chỉ giáo?”

Song Thành mỉm cười xinh đẹp, “Sao đại nhân lại bắt Triều phu nhân lại thế? Nếu để Triều tướng quân và Ngụy thái sư biết thì không biết họ sẽ giận dữ thế nào đây.”

Đám thị vệ lại kinh sợ, thị vệ trưởng lạ thầm kêu khổ không thôi, hắn lấy làm lạ, “Đây… Đây thực sự là Triều phu nhân, thiên kim của thái sư? Nhưng Phù phi nói… Không thể thả.”

Kỳ thực về thân phận của hai nữ tử này, trong lòng hắn lờ mờ đã có đáp án, giờ nghe Song Thành nói thì càng rõ thêm. Nhưng suy cho cùng không dám trái lệnh Phù phi, dù sao bọn họ làm công trong cung, so với Ngụy thái sư, Triều tướng quân, Ngụy phi càng không thể đắc tội được.

Song Thành che miệng cười, “Song Thành nói thế này nhé, làm một phép so sánh thì Ngụy phi nương nương và Triều phu nhân ai lớn hơn? Tất nhiên là Ngụy phi nương nương rồi. Sau đó, Ngụy phi nương nương và Song Thành ai lớn hơn? Tất nhiên là Ngụy phi nương nương. Nhưng mà, bỏ những người ở ngoài cung ra thì trên Ngụy phi nương nương có Hoàng thượng, Song Thành bất tài, xem như cũng hưởng được chút hào quang của Hoàng thượng. Còn Triều phu nhân thì sao, phía sau là Phù phi nương nương, phía sau Phù phi nương nương còn có Thái hậu nương nương.”

Song Thành giống như nhìn thấu lòng hắn, thị vệ trưởng khó xử càng cuống lên, “Việc này…”

Song Thành bỗng giơ tay vỗ vai hắn, nụ cười trên mặt càng thêm sâu, “Đại nhân, chỗ Ngụy phi nương nương tất nhiên cũng cần nghe lời, nhưng mà có đôi khi kẻ xấu giảo hoạt, để người chạy thoát cũng không phải là không thể, đúng không? Ngươi có nhiệm vụ phải đi tuần tra, không thể lúc nào cũng theo dõi sát sao được, cấp dưới làm việc sơ sẩy có liên quan gì tới ngươi? Cho dù sau này Ngụy phi nương nương có hồi cung truy cứu thì Phù phi nương nương cũng sẽ đông tình, mà Song Thành cũng có thể làm chứng.”

Thị vệ trưởng không phải kẻ ngốc, tất nhiên hắn hiểu ý của vị chủ tử này. Cho dù thực sự có truy cứu ngay lúc này thì cứ lôi cấp dưới ra gánh tội là được, đồng thời lại lấy được lòng chủ tử mới và Phù phi.

Đêm càng lúc càng sâu, mặc dù đã là tháng bảy, thỉnh thoảng vẫn có tiếng quạ kêu trên mái ngói hoàng cung. Ánh sao mờ nhạt khiến lòng người ớn lạnh.

***

Vô Yên đỡ cái trán đau nhức tỉnh dậy, ánh mắt chạm tới cảnh vật xung quanh thì nhất thời ngẩn ra: Sao nàng lại ở đây? Rõ ràng nàng…

Nhưng trong đầu lại như mất đi một đoạn, đột nhiên không nhớ nổi lúc trước đã xảy ra chuyện gì.

“Tương Nhi, đỡ ta dậy thay y phục.”

Nàng khẽ gọi, nhưng cả gian phòng lại không một ai đáp lời. Đang lấy làm lạ thì nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn từ bên ngoài tiến vào.

***

Hôm nay, ánh nắng yếu ớt chỉ kéo được một góc nho nhỏ để chiếu xuống thế gian. Cả bầu trời nhuốm màu u ám tối tăm, Tố Trân lại đã xuất phủ lên triều. Vì hôm qua nàng mang vết thương quay về khiến đám người Lãnh Huyết lo lắng vô cùng, hôm nay tất cả quyết cùng đi theo. Theo quy định trong cung, gia nô hay thủ hạ của triều thần có thể chờ trong điện bên của Kim Loan Điện.

Song từ lúc vào cung đến giờ, Tố Trân cứ cảm thấy không khí xung quanh không ổn, dọc đường có mấy đồng liêu cứ nhìn nàng bằng ánh mắt như gặp dịch bệnh, lần lượt tránh xa, vẻ mặt vô cùng kì lạ. Mọi người cũng thấy lấy làm lạ, Tiểu Châu xưa nay nhạy bén cũng thấy khó hiểu, nàng ta chọc chọc nàng hỏi, “Lý Hoài Tố, có phải trong cung đã xảy ra chuyện gì không?”

Tố Trân cũng thấy khó hiểu, nàng chỉ thấy mi mắt giật liên tục, trong lòng cũng bất an. Đột nhiên có người đi tới bên cạnh, ôm vai nàng rồi khẽ bảo, “Lý Hoài Tố, nàng lập tức xuất cung đi, ta thay nàng cáo bệnh với Nghiêm Thát. Hôm nay trong cung có gì đó không ổn.”

Hắn lại nói với người bên cạnh, “Triều Hoàng, đệ lập tức đến tìm người của chúng ta hỏi thăm xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

Tim Tố Trân đập thình thịch, một khuôn mặt tuấn tú yêu mị ập vào trong mắt, đôi con ngươi đen láy như mực, hàng mày hiếm khi cau lại.

Sắc mặt Triều Hoàng có hơi phức tạp, hắn liếc nhìn Tố Trân rồi vẫn lập tức đi hỏi. Nói không cảm kích là nói dối, Tố Trân bất đắc dĩ rụt người lại, “Tam đại gia, huynh không thể nói chuyện cho ra nói chuyện sao?”

Quyền Phi Đồng cười khẽ, “Bí mật thì tất nhiên phải khoác vai thân thiết rồi nhỏ giọng thì thầm rồi, nàng thấy người nào lớn tiếng rêu rao bao giờ chưa?”

Có hai người, Tố Trân không biết phải mồm mép thế nào với bọn họ, một là Tiểu Châu bên cạnh, người kia cũng đang ở bên, chính là vị Tam gia này đây. Khi có hai vị quan viên khác đi qua, dùng ánh mắt quan sát kì lạ liếc nhìn nàng rồi vội vàng lướt qua, Tố Trân định tiến tới hỏi thẳng, rốt cuộc nàng mặc đồ lót ra bên ngoài, hay là mặt có lở. Mặc dù toàn bộ Đề hình phủ đều e dè kiêng kị Quyền Phi Đồng, nhưng Vô Tình và Tiểu Châu gần như cùng đồng thời lên tiếng hỏi: “Quyền tướng có biết đã xảy ra chuyện gì không? Đại nhân của bọn ta lại gây họa rồi sao?”

Quyền Phi Đồng xoa mũi theo thói quen, không trả lời trực tiếp mà nói sang chuyện khác, “Có lẽ Triều Hoàng đi hỏi cũng vô dụng, nhìn tình hình này, trong những người biết chuyện hình như không có người của ta.”

Vô Tình đưa mắt nhìn Truy Mệnh Thiết Thủ, hai người lập tức dẫn hai quan viên tới hỏi, kết quả vẫn trắng tay. Quả nhiên không lâu sau, Triều Hoàng quay lại nhíu mày nói: “Đại ca, đám Triệu Đình tới rồi. Có điều hắn, Lại bộ Lương thượng thư, Lễ bộ Chu thượng thư, còn cả mấy người bên chúng ta đều không biết. Đệ chẳng hỏi tiếp nữa.”

Quyền Phi Đồng lại hỏi: “Phía Hoàng đế có nói gì không?”

“Đệ thấy Mộ Dung Cảnh Hầu, Tư Lam Phong, Cao Triều Nghĩa đều không có gì bất thường. Nghiêm Thát, đám Liên Tiệp vẫn chưa tới.”

“Đám Hoàng Trung Nhạc, Thái Bắc Đường thì sao? Ngụy Thành Huy thì sao?”

“Hoàng Thái hai người đó vẫn chưa tới, Ngụy thái sư tới rồi, có điều huynh cũng biết đó, lão hồ ly đó lúc nào cũng giảo hoạt, lúc nào cũng thích tỏ ra thâm trầm, không nhìn ra được gì.”

Quyền Phi Đồng nhíu mày càng thêm sâu, hắn khẽ cười lạnh, “Chí ít bây giờ ba phe thì có hai phe vẫn bình thường, đúng là kì lạ thật.”

Lúc này, Lãnh Huyết lặng lẽ kéo Tố Trân sang một bên, “Tạm thời nghe Quyền Phi Đồng đi, hôm nay đừng lên triều nữa.”

Tố Trân đã có tiền án, về phủ không mang theo lễ vật mà chỉ có vết thương, mọi người ai cũng thấy lo lắng, chỉ sợ nàng lại gây ra họa gì. Điều đáng sợ nhất là đến chính nàng cũng không biết.

“Để bản tướng đi xem xem, nàng tạm thời đừng làm gì cả”. Quyền Phi Đồng cũng không nói nhiều, hắn kéo Triều Hoàng bước nhanh lên bậc thềm dài đằng đẵng, bước là Kim Loan Điện.

Trên đường đi gặp Lý Triệu Đình, Quyền Phi Đồng dặn, “Hôm nay không khí có vẻ không được bình thường, đệ và nàng là người quen cũ, nói chuyện có lẽ nàng sẽ nghe, đệ bảo nàng về phủ trước đi.”

Lý Triệu Đình đồng ý, hắn đi xuống, trên khuôn mặt vẫn là sự quan tâm nhàn nhạt, “Chắc là chuyện hôm qua trong hậu cung đã truyền ra ngoài, không sao đâu. Chỗ ta đã sớm biết rồi, tất nhiên sẽ không thấy ngạc nhiên.”

Tố Trân vốn đang suy nghĩ xem có nên quay về không, nàng trước giờ vẫn quyết đoán, nghe vậy bất giác có chút do dự. Dù sao được sủng sẽ sinh kiêu, thường xuyên vắng triều cũng chẳng phải chuyện gì hay. Lúc này, nội giám trong cung vội vàng đi ra thông báo, “Hoàng thượng sắp giá đáo, bách quan nghiêm chờ.”

Hắn liếc nhìn Tố Trân, cất giọng the thé bảo: “Đại nhân, ngài đang lề mề ở đó làm gì, mau theo nô tài vào đi, Hoàng thượng sắp tới rồi.”

Lý Triệu Đình mỉm cười, “Ta đi vào trước.”

Tố Trân thấy vậy liền báo với đám Vô Tình, nàng khẽ nhấc vạt áo rồi nhanh chóng tiến vào, tư thế hăng hái ấy hệt như một con ếch xanh nhanh nhẹn.

Tiểu Châu an ủi mọi người, “Không sao đâu, chúng ta ra Thiên Điện chờ đi.”

Có chuyện thì nàng hẳn sẽ nhận được tin tức.

Mấy người Lãnh Huyết thả lỏng đầu óc, chỉ có Vô Tình là còn hơi nghi ngờ, có gì đó không nói rõ được.

***

Trên Kim Loan Điện, mặc dù có vài quan viên ghé tai rủ rỉ thì thầm nhưng Nghiêm Thát vội vàng chạy tới, hay như Liên Tiệp Liên Cầm đi cùng Liên Ngọc từ nội đường ra, vẻ mặt đều rất bình thường. Không lâu sau, có một số quan viên vội vàng chạy vào, giống như lúc trước, buổi triều sớm bắt đầu trong không khí trang nghiêm. Tố Trân nghĩ bụng, đúng là suy nghĩ nhiều quá rồi.

Liên Ngọc ngồi xuống còn thản nhiên nhìn nàng, khóe miệng thoáng hiện nét cười nhàn nhạt. Nhưng ngay sau đó dường như hắn chú ý thấy điều gì đó, ánh mắt khẽ sáng lên, “Chúng khanh có gì muốn tấu thì trình lên, nếu không tiếp tục thảo luận chuyện cắt giảm quan viên, thay đổi kiến trúc, lũ lụt ở phía nam và cứu trợ thiên tai ở các tỉnh phủ lúc trước.”

“Hoàng thượng,” Lại bộ thượng thư Hoàng Trung Nhạc vội vàng tiến lên, “Lão hần có chuyện muốn tấu.”

“Nói đi.”

“Hoàng thượng, đêm khuya hôm qua thần nhận được mật báo, vụ án Phùng gia phản nghịch lúc trước, toàn bộ Phùng gia vẫn chưa bị chết. Con gái mồ côi họ Phùng nay vẫn tiêu dao ở ngoài. Tin tức nói, tội nhân ấy đã kín đáo vào triều, chính là đương kim Trạng nguyên, quan Đề hình kinh kỳ Lý Hoài Tố!”

Vị lão thần ba triều đại giọng nói tựa chuông, giống như một cái búa sắt nện thịch vào chiếc chuông khổng lồ, vang vọng khắp đại điện được điêu khắc tinh tế, huy hoàng tráng lệ. Nó đánh thẳng vào lòng mỗi người ở đây, khiến ba hồn bảy vía của họ chịu chấn động phải bay ra.

Kế đó, lại có một quan viên đứng ra tấu: “Hoàng thượng, thần cũng có chuyện muốn táu. Thần cũng nhận được mật báo, được biết Lý Hoài Tố chính là đứa trẻ mồ côi Phùng thị.”

“Hoàng thượng, thần có chuyện muốn tấu!”

“Hoàng thượng…”

“Thần có việc muốn tấu…”

“Thần nhận được mật báo…”

Trong chớp mắt, giống như giông bão ập tới, mười bảy vị đại thần lần lượt đứng ra khỏi hàng, trầm giọng bẩm báo, nội dung giống hệt Hoàng Trung Nhạc. Âm thanh nhất thời vang lên khắp Kim Loan Điện không dứt.

“Cái gì…”

“Lý đề hình là nữ? Nữ tử làm quan chẳng phải là gà mái biết gáy sao?”

“Lý Hoài Tố là hậu nhân của phản thần, đứa con mồ côi Phùng thị sao?”

“Thì ra, di nghiệt Phùng thị vẫn chưa chết! Giờ nàng ta chắc chắn có ý đồ mưu hại Hoàng thượng, lật đổ giang sơn Đại Chu của chúng ta!”

Sau một hồi ngưng trệ tựa như một sự im lặng chết chóc, như đổ dầu vào nồi ngột ngạt, Liên Ngọc không lên tiếng, bách quan lại sớm đã bùng nổ, trái phải bàn tán, vẻ mặt nào cũng có. Kinh hãi, nghi ngờ, phẫn nộ, biểu hiện đặc sắc vô cùng.

Tố Trân đã từng trăm ngàn lần nghĩ đến cảnh tượng thân phận bị vạch trần, chỉ có duy nhất việc ở trước mặt bách quan trên triều, lại do bá phụ của Hoàng Thiên Bá công khai, là nàng chưa nghĩ tới.

Sao Hoàng Trung Nhạc lại biết thân phận của nàng!?

Chẳng lẽ ông ta biết kỳ thực người đưa cháu trai mình vào tù là nàng, nên âm thầm truy tìm chứng cứ bất lợi với nàng, sau đó tiện thể tìm hiểu được bí mật của nàng? Nhưng nàng giấu rất cẩn thận, sao ông ta lại dễ dàng điều tra ra được chứ?

Chẳng lẽ trong phủ đệ có tâm phúc của vị đại nhân đa mưu túc trí này, hai người Tiểu Châu Vô Tình quả thực là tay chân của kẻ khác sao? Bọn họ nghe lén nàng và Lãnh Huyết nói chuyện? Nhưng mà bọn họ không giống vậy, thật sự không giống, hoặc thực sự như suy nghĩ chủ quan của nàng, bọn họ có người đã lừa nàng?

Hay là, có người biết bí mật của nàng đã tiết lộ ra… Nhưng trên đời này biết bí mật của nàng chỉ có hai người, Lãnh Huyết và Lý Triệu Đình. Lãnh Huyết từ nhỏ đã theo nàng, còn Lý Triệu Đình… Nàng và hắn đã quen biết mười mấy năm, mấy lần giúp đỡ, sao hắn có thể hại nàng? Không, sẽ không thể là bọn học được, không nên là bọn họ.

Rốt cuộc là ai? Rốt cuộc làm sao bí mật lại bị tiết lộ ra ngoài? Thân phận cha ngụy tạo bị hổng ở đâu, bị người có ý điều tra ra sao? Cú đánh này tựa như đập thẳng vào gáy nàng, khiến nàng không thể suy nghĩ được gì, khóe môi mấp máy nhưng lại như cứng ra, tất cả mọi thứ đang chao đảo trước mắt, mí mắt co giật, quả nhiên… Nàng nuốt nước miếng, cố gắng để ánh mắt của mình thản nhiên đón nhận ánh mắt của bách quan.

Nàng đặc biệt chú ý đến Lý Triệu Đình.

Tiếp theo phải làm thế nào!?

Nhưng người quen biết đầu tiên nhìn về phía nàng là Quyền Phi Đồng. Hắn đứng ở vị trí đầu tiên, trong đôi mắt đen láy toát lên vẻ kinh ngạc và nghiên ngẫm, dĩ nhiên phần nhiều là sự sâu sắc phức tạp mà nàng khó có thể khám phá được. Rất nhanh sau đó, hắn liếc nhìn Lý Triệu Đình. Mà nàng cũng vội vã tìm kiếm ánh mắt của Lý Triệu Đình nhưng lại không dám nhìn quá mức ngang nhiên. Nàng không để tâm ánh mắt của những người khác, thứ nàng cần lúc này là tìm được chút gợi ý trong mắt hắn, phải làm sao để không liên lụy tới hắn.

Tình cảm mười mấy năm đâu phải trò chơi, hắn có thể không yêu nàng, nhưng đối với nàng, sự an nguy của hắn và vụ án Phùng gia đều quan trọng như nhau.

Đáng tiếc, Lý Triệu Đình lại không hề nhìn về phía nàng. Hắn hơi nghiêng người, giống như đang quan sát nàng, lại như đang suy nghĩ gì đó, tiêu cự không hề chạm tới tầm mắt của nàng. Nàng cũng chẳng có thời gian để tìm tin tức chỗ hắn, thậm chí nàng cũng không còn kịp giận dữ khi thấy khóe môi hơi nhếch lên của Hoàng Trung Nhạc, vẻ cay nghiệt độc ác ranh mãnh trong đôi mắt vàng đục của ông ta.

Ánh mắt phía trước giống như một cơn mưa lớn trút xuống, lạnh lẽo và gai mắt vô cùng. Nàng hít một hơi thật sâu rồi ngước lên. Trên ngai vàng cao cao, bên cạnh Thiên tử, sắc mặt của Thanh Long và Bạch Hổ giống như đám quan viên ban nãy, kinh hãi và kì lạ. Còn Liên Ngọc, không biết hắn đứng dậy từ bao giờ, nắm chặt hai tay vịn. Đôi môi mím chặt, mắt híp lại giống như một lưỡi đao sắc bén lạnh lẽo chiếu rọi lên người nàng. Cảm giác đó không biết nên gọi là chấn động phãn nộ, hay là lạnh lùng, hay là bất cứ thứ gì khác.

Tố Trân chỉ biết rằng mình kinh hãi, từ tận đáy lòng mình, nàng run sợ.

Nếu nói ánh mắt Quyền Phi Đồng nàng còn có thể hiểu đôi chút, thì ánh mắt Liên Ngọc nàng hoàn toàn không hiểu. Nàng cảm thấy rất kì lạ, rất rất kì lạ, vì bên trong đó, nàng nhìn thấy sự sát phạt.

Thì ra, khi hắn biết được thân phận của nàng, hắn sẽ phản ứng như vậy.

Nhưng mà, sự giết chóc đó là thứ mà nàng có đoán ngàn vạn lần cũng không ngờ tới.

Tố Trân cong môi cười để che giấu sự sợ hãi và căng thẳng trong lòng. Nàng cố gắng dùng ánh mắt ôn hòa nhất chăm chú nhìn hắn, giống như quay về trên điện thi ngày đó, khoảnh khắc đợi chờ hắn quyết định vận mệnh của mình.

Nhưng tay nàng vẫn run rẩy kịch liệt.

Sau cùng, đám bách quan sợ hãi nín thinh, xung quanh lại một lần nữa rơi vào sự im lặng chết chóc. Giọng nói lạnh lẽo của Thiên tử truyền xuống từ bảo tọa, “Lý Hoài Tố, nào, tiến tới trước nói cho trẫm nghe đi, rốt cuộc ngươi là ai. Ngươi, rốt cuộc có quen biết vị… Thị lang có họ giống hệt với mình không!”

Hoàng đế vừa lên tiếng liền nhắc nhở rất nhiều người lúc trước vẫn chưa chú ý tới người khả nghi này. Lập tức hơn nửa số đó lần lượt nhìn về phía Lý Triệu Đình.

Nếu Lý Hoài Tố chính là cô gái họ Phùng kia, vậy vị Lý thị lang kia chẳng phải là người quen cũ sao, còn là phu thê chưa cưới nữa. Giờ thì có trò hay để xem rồi.

Lý Triệu Đình sớm đã biết thân phận của Lý Hoài Tố sao?

Biết mà không báo, có thể xem là tội lớn rồi!

Tố Trân bị giọng điệu của Liên Ngọc làm cho run sợ, hai tay run rẩy mạnh hơn, cũng may tay áo bài rộng rãi che đi. Da đầu nàng ngứa ran, trong lòng nhanh chóng suy tính cách trả lời. Nhưng cho dù nhận hay không nhận thì hình như cũng đều sai.

Nhận, liền có thể nhân đó đề cập đến việc lật lại vụ án Phùng gia, nhưng đồng thời cũng làm khó Liên Ngọc. Chuyện lật án nếu do Liên Ngọc nhắc tới trước đám quần thần trước thì còn được, giờ bị người ta nắm được đằng chuôi, nếu Liên Ngọc bảo vệ nàng, đám quần thần kia liệu có đồng ý không? Màn vạch trần ngày hôm nay sớm đã có dự tính trước, đám Hoàng Trung Nhạc chắc chắn sẽ ra sức khuyên can, chuyện này đồng thời cũng liên lụy tới Lý Triệu Đình.

Không nhận, Liên Ngọc biết rồi, không thừa nhận tức là nàng lại lừa hắn. Lừa dối trước mặt hắn, hắn sẽ nghĩ gì về nàng đây?

Đang khi bị vô vàn móng vuốt sắc nhọn bủa vây, có người đã cướp lời trước.

“Vi thần bạo gan khởi bẩm Hoàng thượng, vi thần cùng Phùng thị từng có hôn ước, từ nhỏ đã quen biết nên giọng nói, dung mạo của người này có thể xem là khá rõ. Lý đề hình là nam hay nữ, vi thần không dám khẳng định, nhưng vi thần trộm nghĩ, Lý đề hình không phải Phùng thị, hai người tướng mạo thực sự có bảy tám phần giống nhau nhưng nói cụ thể thì rốt cuộc vẫn khác nhau. Lần đầu tiên gặp Lý đề hình, vi thần cũng vô cùng kinh ngạc. Không biết có phải vì vậy mà Hoàng đại nhân nhận nhầm Lý đề hình với Phùng thị không?”

Nghe Lý Triệu Đình nói vậy, Tố Trân không khỏi chột dạ, vừa rồi nàng còn nghi ngờ hắn… Sao nàng không nghĩ đến việc, nếu bí mật này thực sự do hắn tiết lộ thì hắn cũng gặp phiền phức chứ. Nếu hắn chối không nhận, nàng tuyệt đối không thể liên lụy hắn. Liên Ngọc, xin lỗi chàng…

Nàng chậm rãi quỳ xuống, dập đầu, bẩm báo với người kia từng câu từng chữ, “Bẩm Hoàng thượng, vi thần… Quả thực không phải Phùng thị huyện Hoài. Chuyện này có người cố tình vu cáo hãm hại, xin Hoàng thượng minh giám.”

Nói xong, nàng cúi đầu im lặng, từ đầu đến cuối không dám ngước lên.

Lý Triệu Đình nhìn sang Hoàng Trung Nhạc, cố tình hỏi: “Không biết đại nhân nhận được mật báo từ đâu vậy, người đưa tin sao có thể đoán được thân phận của Lý đề hình? Liệu có chứng cứ không?”

Hoàng Trung Nhạc cười lạnh, “Nếu đã là mật báo thì làm gì có tin tức gì của người báo chứ? Nếu muốn tra rõ thân phận của Lý đại nhân, chỉ cần gọi họa sư tới vẽ dung mạo rồi đưa tới quê hương huyện Hoài của Thị lang tra là biết liền.”

Lý Triệu Đình bị ông ta mỉa mai, vẻ mặt như có điều không thể giải thích, chỉ khẽ cười khổ.

Hoàng Trung Nhạc đang đắc ý thì một tiếng vỗ tay vang lên. Ông ta giật mình, thấy Liên Ngọc đang bước xuống bậc thềm, vừa đi vừa vỗ tay, trong lòng nhất thời sợ hãi. Vốn đang định thừa thế xông lên, giờ đành tạm thời ngậm miệng. Chuyện của Hoàng Thiên Bá khiến ông ta hận vị Hoàng đế trẻ tuổi không biết tốt xấu này vô cùng, nhưng hiện tại vẫn phải nhẫn nhịn, lát nữa có nói tiếp cũng không muộn.

Tiếng bước chân ngừng lại theo tiếng vỗ tay, hơi thở lành lạnh quen thuộc ập tới bên cạnh Tố Trân.

“Phùng Tố Trân, nàng thực sự khiến trẫm thất vọng, rất thất vọng.”

Nàng quỳ dưới đất, có người nghiêng xuống khẽ nói một câu bên tai nàng.

Tai và mắt Tố Trân ong lên, không trách móc, cũng không quá thờ ơ, chỉ là một tiếng cười nhạt.

Nó khiến nỗi sợ hãi của Tố Trân đột nhiên sâu sắc hơn, có điều lần này không phải sợ chết, mà là thương xót. Khó khăn lắm nàng và hắn mới ở bên nhau, bây giờ lại sắp chia tay rồi ư? Không được!

“Không phải ta muốn…”

Nàng hạ thấp giọng muốn nói với hắn, nhưng hắn đã nhanh chóng cách ra, quay về trước loan án, mỉm cười lên tiếng, “Lý thị lang, trẫm phải khen ngợi ngươi một câu, ngươi nói rất hay. Thì ra ngươi cũng tự biết là mình mạo muội, trẫm còn tưởng ngươi không biết cơ đấy! Trẫm đang hỏi chuyện Lý Hoài Tố, liên quan gì tới ngươi nào! Ai cho ngươi quyền lên tiếng thế?”

Câu cuối cùng giống như tiếng đàn đứt đoạn, như lụa bị xé rách. Có thứ gì đó bị ném ra khỏi bàn án, văng thẳng vào mặt Lý Triệu Đình không chút nương tay. Sau đó nhanh như chớp liền rơi xuống đất đánh thịch một tiếng.

Là một khối đá chặn giấy.

Một bên gò má của Lý Triệu Đình nhất thời sưng vù lên, có lẽ đá đập vào da bị tụ máu. Trong nháy mắt, vị công tử đứng Bảng nhãn trở nên thật nhếch nhác. Có tiếng người kinh hãi, bách quan sợ sệt nín thinh, nhất là Hoàng Trung Nhạc.

Lý Triệu Đình khẽ cụp mắt, đáy mắt nhanh chóng hiện lên vẻ âm u, hắn thâm trầm nén lại toàn bộ thù hận khắc cốt này xuống, lúc ngẩng đầu lên vẫn là tiếng cười khổ đó. Hắn vội vàng nhấc bào quỳ xuống, trả lời Liên Ngọc: “Những lời Hoàng thượng nói rất đúng, là vi thần nhiều lời, vi thần đáng chết, vi thần… biết tội!”

Tố Trân muốn nhìn thương thế của Lý Triệu Đình, đuôi mắt khẽ động liền chạm tới ánh mắt âm u nụ cười lặng lẽ của Liên Ngọc. Đầu óc nàng rối bời, hắn đang nhìn nàng, hắn vẫn thản nhiên nhìn nàng.

Liên Ngọc chắp tay sau lưng không nói một lời, rõ ràng không cho Lý Triệu Đình một chút thể diện nào. Có người len lén nhìn về sang Quyền Phi Đồng, vị Quyền tướng này vẫn chưa đứng ra bảo vệ người của mình câu nào. Lúc trước hắn và Lý Hoài Tố cùng cưỡi ngựa tiến cung giống như có ý muốn chiêu mời, nhưng sau đó Liên Ngọc lại tái sủng Lý Hoài Tố. Lý Hoài Tố trước giờ luôn đối nghịch với hắn, có thể xem là một kẻ địch khó nhằn, nhưng giờ khắc này sao hắn lại không ném đá xuống giếng chứ? Từ đầu đến cuối, vẻ mặt Quyền Phi Đồng vẫn rất thản nhiên, điều này đúng là khiến người ta khó mà nắm bắt được suy nghĩ hắn.

Nhưng có nhiều người ánh mắt lại ngậm cười, tựa như đã nhìn ra rất nhiều sóng ngầm và nội tình trước mắt.

Liên Ngọc đột nhiên liếc nhìn Hoàng Trung Nhạc và cả mười mấy kẻ trung kiên sau lưng ông ta. Hoàng Trung Nhạc thấy ánh mắt lập lòe tựa sói săn mồi của hắn, trong lòng bỗng nặng nề, nhưng ông ta có bề dày kinh nghiệm nên cũng không thấy sợ hãi, xốc lại tinh thần chuẩn bị ứng phó.

Bên kia, Liên Ngọc cười lạnh, “Lý Triệu Đình nhiều lời đáng phạt, nhưng ban nãy có một câu hắn nói đúng lắm. Hoàng đại nhân, nếu các ngươi đã không biết là ai mật báo, sao lại dám dâng sớ cho trẫm? Hay là định để trẫm phải tự mình đi điều tra? Vậy trẫm và triều đình nuôi các ngươi làm gì?”

“Một đám phế vật!”

Liên Ngọc phất áo bào, nụ cười bên khóe miệng càng thêm sâu, “Nếu chuyện này là bịa đặt, các ngươi còn đáng chết hơn. Nghe lời đồn nhảm hãm hại đồng liêu, nhiễu loạn triều cương, các ngươi nói xem nên phạt thế nào?”

Hắn đột nhiên gào lên khiến vài người trong đám đó ngã lòng, họ nín thinh. Nhưng một nửa số còn lại là phe phái cương quyết trung thành với Hoàng Trung Nhạc, tất cả cùng quỳ xuống với Hoàng Trung Nhạc.

“Lão thần vô dụng nhưng thần xin liều chết can gián là vì sợ kẻ xấu muốn mưu hại Hoàng thượng, vẫn xin Hoàng thượng điều tra rõ ràng.”

Hoàng Trung Nhạc còn dập đầu thình thịch xuống sàn, vẻ mặt vô cùng khẩn khoản, trong lòng lại muốn làm khó Liên Ngọc.

Liên Ngọc khẽ nhíu mày. Vị Hoàng đế trẻ tuổi thoáng sững sờ, hắn quay sang hỏi Nghiêm Thát, “Nghiêm tướng, vụ án Phùng gia là do ngươi đích thân giám sát, trẫm hỏi ngươi, ấu nữ Phùng gia có phải đã bị xử tử không? Hay là còn có nội tình gì khác!?”

Giọng điệu mạnh mẽ của hắn khiến Nghiêm Thát đang nhíu chặt mày cũng phải lạnh lùng liếc qua nhìn Hoàng Trung Nhạc, “Bẩm Hoàng thượng, ngày đó lão thần phụng mệnh xử lý án này. Thần tận mắt nhìn thấy bốn người Phùng gia bị xử tử, thi thể bọn họ còn phơi nắng ở cổng thành ba ngày rồi mới an táng ở bãi tha ma huyện Hoài. Theo lý thì tuyệt đối không có khả năng sống sót.”

“Trừ khi,” Vị lão tướng nhíu mày nói, “Tiểu thư Phùng gia bị chết ngày đó là kẻ khác giả mạo. Nhưng huyện Hoài không nhỏ, có rất nhiều bách tính quen biết người Phùng gia, nếu dung mạo Phùng thị kia có vấn đề thì vì sao không ai lên tiếng nghi ngờ?”

“Lão phu cũng cảm thấy tướng mạo Lý đề hình thực sự có vài phần tương tự Phùng Tố Trân kia, nhưng sợ là không phải một người. Thế gian nhiều chuyện trùng hợp, có đôi khi không tránh khỏi kì lạ.”

“Hoàng đại nhân chỉ dựa vào một phong thư mà vội vàng dâng sớ, xem chừng khinh xuất quá rồi.”

Hoàng Trung Nhạc nhất thời không kịp suy nghĩ, Liên Ngọc lại bảo Nghiêm Thát đưa chứng cứ. Nghiêm Thát là người có thế lực, chuyện lại liên quan đến trách nhiệm của ông ta, tất nhiên sẽ không thừa nhận. Hoàng Trung Nhạc không khỏi tức giận, hậm hực nghiến răng.

Tố Trân trong lòng đánh một dấu hỏi to đùng. Nàng vẫn nghĩ Phùng mỹ nhân và người giám trảm ngày đó chắc có chút giao tình, nên mới để nàng có cơ hội thoát thân. Sau đó đọc trộm án kiện mới biết Nghiêm Thát chính là vị quan giám sát đó. Nàng không dám vội vàng đi hỏi, sợ đánh rắn động cỏ, giờ nghe ông ấy nói lại không biết ông ấy thuận theo lời Liên Ngọc hay sự thực là như vậy?

Ngày ấy, nữ nhân bị treo trên tường thành có diện mạo khá giống nàng rốt cuộc là ai? Liệu có phải là Hồng Tiêu không? Nhưng Hồng Tiêu nhìn không giống nàng mà.

Vụ án Phùng gia rốt cuộc cũng đã được lôi ra, nhưng càng lúc càng khó bề phân biệt. Tố Trân càng không ngờ tới Liên Ngọc lại bảo vệ nàng trước mặt chúng quan, vành mắt nàng chua xót, từ đầu đến cuối hắn vẫn luôn yên nàng… Nhưng mà, lần này, liệu hắn có tha thứ cho nàng không?

Nhưng chính vào lúc ấy, lại có hai người bước ra.

“Lục ca, những lời Nghiêm tướng nói tất nhiên không thể là giả, nhưng nếu mấy người Hoàng đại nhân đã nhận được tin tức, không có lửa thì sao có khói, chuyện này chắc chắn có nguyên nhân. Lục ca phải hạ lệnh điều tra mới được.”

Người lên tiếng biểu đạt thái độ là Liên Tiệp và Liên Cầm. Liên Tiệp lên tiếng nên Liên Cầm cũng không nói thêm gì, vẻ mặt hắn vô cùng phức tạp, dường như muốn đứng về phía Liên Ngọc nhưng lại nghi ngờ thân phận của Tố Trân. Hắn chỉ nói một câu, “Lục ca, cẩn thận vẫn hơn.”

Liên Ngọc thản nhiên nhìn hai huynh đệ, khóe môi cong lên, “Được lắm, các ngươi thực sự rất được.”

Sắc mặt Liên Tiệp khẽ biến, cùng lúc đó, Mộ Dung Cảnh Hầu lên tiếng than thở, “Hoàng thượng, lời của Thất gia Cửu gia không sai. Lý Hoài Tố này… Ngộ nhỡ thực sự có vấn đề, một vị quan triều biết rõ sự tình lại che giấu, một hậu nhân phản thần ẩn nấp trong triều đình. Chuyện này có liên quan tới việc phản quốc và an nguy của Hoàng thượng, hậu quả thật không dám tưởng tượng.”

Vị lão thần này nói rồi vén bào quỳ xuống, khuôn mặt nghiêm túc chất chứa quyết tâm can gián. Mộ Dung Cảnh Hầu là trụ cột lớn của triều đình, lời nói tất nhiên có trọng lượng. Ông không ủng hộ Hoàng Trung Nhạc nhưng lần này lại không cùng trận tuyến với Liên Ngọc, vì chuyện có liên quan đến an nguy của Thiên tử, đến ngai vàng Đại Chu.

Thấy tình hình không ổn, Thái Bắc Đường, Cao Triều Nghĩa và Tư Lam Phong cùng bước ra, ba vị này đồng thanh, “Hoàng thượng, e rằng có kẻ tiểu nhân đang cố tình hãm hại Lý đề hình, kính xin Hoàng thượng minh xét.”

Đây rõ ràng là đứng về phái Hoàng thượng.

Trong chốc lát, vô số làn sóng âm thanh lại nổi lên đối đầu gay gắt, cả triều đường nhất thời rơi vào bế tắc.

Liên Ngọc quan sát thái độ của bách quan, không khỏi bật cười lạnh, bỗng hắn nghiêng qua nhìn một người, “Quyền tướng, chuyện này ngươi thấy sao?”

Lời này vừa nói ra, bách quan đều nín lặng.

Mà lần đầu tiên, Quyền Phi Đồng mỉm cười đáp, “Hoàng thượng, chuyện này ý kiến của thần là, Hoàng thượng quyết định thế nào thần cũng sẽ thuận theo.”

Liên Ngọc nghe vậy thì gật đầu, hình như hắn chưa từng kiêng kị điều gì, hắn nói thẳng, “Quyền tướng, trẫm nợ ngươi một ân tình.”

Mọi người đang sững sờ thì nghe thấy hắn thản nhiên nói, “Chuyện này có quan hệ trọng đại, trẫm phải nghe ý kiến của chúng khanh.”

“Tra hay không, để chư vị bày tỏ rồi quyết định đi.”

Việc này khiến rất nhiều người lại biến sắc.

Người có mặt tại đây đều hiểu, mấy phe phái kia, ngay tới phái trung lập cũng chẳng phải là không có phe phái, bên nào cũng có số người gần như là tương đương. Chuyện này rõ ràng là do phái trung lập gây rối, mà lần này phe Hoàng thượng cũng có tranh chấp nội bộ, những người ủng hộ Liên Ngọc chỉ có quá nửa. Hai phe này gộp lại, người phản đối rõ ràng gần như chiếm ba phần tư. Trừ khi Liên Ngọc chấp nhận đắc tội tất cả mọi người để bảo vệ Lý Hoài Tố, nếu không thì…

Nhưng bây giờ Quyền Phi Đồng gật đầu, tình thế hoàn toàn đảo lộn.

Vì có được sự tán đồng của hắn cũng có nghĩa là có được sự đồng tình của những người phe Quyền tướng. Người tán thành giờ đã nhiều hơn người phản đối, mặc dù không bao nhiêu nhưng vậy là đủ.

Cho dù nhìn nhận thế nào, nếu không tiến hành điều tra chuyện này thì sẽ vô cùng hoang đường, nhưng kết quả vẫn là kết quả. Phàm là những thứ có liên quan đến chính trị, nhiều khi thường rất nực cười.

Sắc mặt mọi người tất nhiên rất đặc sắc, Liên Ngọc chỉ coi như không nhìn thấy gì. Hắn đi tới trước mặt Ngụy Thành Huy, chậm rãi hỏi: “Lão sư cũng là lão thần tam triều, không biết ý kiến thế nào?”

Ngụy Thành Huy thấy Lý Triệu Đình chịu nhục nhã thì biết đại cục đã định, trong lòng cực kì căm hận. Tối qua lão làm theo lời dặn dò của Lý Triệu Đình, cố tình giả bút tích viết thư mật gửi tới cho Hoàng Trung Nhạc và vài thần tử phe trung lập. Vì bản án khắc nghiệt của Hoàng Thiên Bá đã cắt đứt huyết mạch của Hoàng gia, Hoàng Trung Nhạc căm hận Liên Ngọc tận xương tủy, biết Liên Ngọc sủng ái Lý Hoài Tố thì tất nhiên sẽ không ưa nổi người mà hắn yêu. Chuyện này bọn họ không cần ra mặt cũng có thể vạch trần được thân phận Phùng Tố Trân.

Không ngờ chuyện suýt thành lại bại. Suy cho cùng bọn họ đã đánh giá thấp tâm tư của Quyền Phi Đồng rồi. Chẳng lẽ cơ hội diệt trừ Phùng Tố Trân cứ vậy mà… Ánh mắt lão biến hóa kì lạ, lặng lẽ liếc tới cửa đại điện, bên ngoài yên tĩnh nhưng trong lòng lại dậy sóng. Khuôn mặt lão vẫn bình thản như thường, “Lão thần tất nhiên tán thành thánh ý của Hoàng thượng.”

“Được, nếu đã không có ý kiến khác, vậy cứ quyết định như vậy đi”. Trước giờ Liên Ngọc vẫn rất quả quyết, hắn lập tức hạ lệnh.

Hoàng Trung Nhạc cười lạnh, Mộ Dung Cảnh Hầu cương quyết dập đầu: “Hoàng thượng, lão thần xin người, người không niệm tình lão thần là cữu gia, cũng xin hãy niệm tình lão thần trung tâm với Đại Chu và người… Hoàng thượng, bình thường người làm thế nào cũng được, nhưng hôm nay lão thần tuyệt đối không thể để người bị kẻ khác tính kế mê hoặc được…”

Giọng nói của ông ta run run, mặc dù không rơi nước mắt nhưng cũng vô cùng thương tâm. Nhìn vị lão tướng tam triều ấy, Tố Trân càng gục đầu sâu hơn, hai tay siết chặt. Liên Ngọc đích thân đi tới đỡ ông dậy, “Cữu gia mau đứng dậy đi, chuyện này còn cần người và Nghiêm tướng chủ trì đại cục.”

“Chủ trì đại cục?” Mộ Dung Cảnh Hầu có hơi sững sờ, trong mắt lóe lên vẻ kinh hỉ.

Liên Ngọc gật đầu, giọng nói dịu dàng đi đôi chút, “Điều tra người đứng sau giá họa là ai, người có ý đồ thực sự.”

Mộ Dung Cảnh Hầu phản ứng lại, bất giác cười lạnh, trong lúc kích động liền gạt tay Liên Ngọc ra. Cảnh tượng này vô cùng hiếm thấy. Mộ Dung Cảnh Hầu là võ tướng, võ công của Hoắc Trường An đứng đầu triều đình cùng do một tay ông ta dạy. Bước chân Liên Ngọc thoáng lảo đảo, hắn lùi lại một bước mới đứng vững được người.

Mộ Dung Cảnh Hầu thấy vậy cũng kinh ngạc, nhưng đang tức giận nên ông quả quyết nghiêng người không xin lỗi, lửa giận vô cùng lớn. Liên Ngọc mỉm cười, dường như cũng không bận tâm.

Quần thần thấy vậy, không tránh được có suy nghĩ riêng, giống như tìm lại được nỗi uất ức từ đó. Liên Cầm là người nóng vội, vừa rồi còn có thể kìm nén cơn giận, chưa có xung đột. Lúc này hắn nào kìm chế được nữa, hắn bước lên chất vấn: “Lục ca, sao huynh có thể hồ đồ như vậy chứ, chẳng lẽ huynh muốn làm hôn…”

Liên Tiệp giật mình kéo cánh tay hắn lại, quát: “Lão cửu, hôm nay đệ uống nhiều rồi phải không? Còn không im miệng cho ta!”

“Đệ không uống gì hết, lão thất huynh bỏ đệ ra!” Liên Cầm hai mắt đỏ sọc, lửa giận ngút trời. Liên Tiệp có muốn cũng không kéo được hắn, đành đứng đối mặt với Liên Ngọc. Liên Ngọc lạnh lùng nhìn hắn, “Lão cửu, đừng ép trẫm sai thị vệ đưa đệ ra ngoài.”

Liên Cầm cũng lạnh lùng đáp: “Cứ làm như huynh muốn đi.”

“Thanh Long, giải hắn ra ngoài!”

“Hoàng thượng, thần không cần người sai kẻ khác động thủ. Nếu Hoàng thượng không phạt, tự thần sẽ đi, người cứ nuông chiều nàng ta đi, sớm muộn gì…” Liên Cầm cười lạnh, nói chưa hết lời đã phất áo rời đi.

Liên Ngọc mím chặt môi, tay phải giơ lên rồi sau cùng chậm rãi buông xuống, cũng không hạ lệnh cho thị vệ bắt hắn lại. Sau cùng, khóe môi hắn khẽ nhếch lên tự cười giễu bản thân.

Trước khi ra cửa, Liên Cầm nhìn Tố Trân, ánh mắt hệt như mang theo hận ý khôn cùng. Đó không phải sự ghét bỏ ngày thường, mà là sự căm ghét giống như có giết chết nàng cũng không hết hận vậy.

Quần thần im lặng, Hoàng Trung Nhạc khóe môi ngậm cười. Tố Trân đương nhiên biết lão đang cười chuyện gì, lòng nàng quặn đau, nàng len lén nhìn Liên Ngọc. Liên Ngọc chắp tay sau lưng thản nhiên hỏi: “Điều tra nghiêm ngặt chuyện người mật báo sẽ do Nghiêm tướng và Mộ Dung tướng quân xử lý. Cao thị lang, Tư thị lang theo giúp đỡ.”

“Vâng”. Nghiêm Thát lập tức bước lên đáp.

Tất thảy gần như đã được định đoạt.

“Đứng lên cả đi”. Tiếng Liên Ngọc nhàn nhạt truyền tới, nghe không rõ cảm xúc.

Tố Trân đang định đứng lên thì một âm thanh từ cửa gần như làm gián đoạn hành động của nàng.

“Hoàng thượng, từ từ đã.”

Nắng mai đã trải rộng, rải lên lớp nền ngoài điện những phiến bạc rực rỡ, một tiếng quát vang lên từ ngưỡng cửa đại điện tờ mờ. Tố Trân kinh hãi vội vàng đứng dậy, đưa mắt nhìn ra.

Trong ánh nắng vàng, mười mấy người nhanh chóng bước vào đại điện, dẫn đầu là đại nữ quan Hồng Cô vẻ mặt nghiêm trang, khí thế bức người, đoàn người đi sau còn có thể là ai ngoài mấy người Hiếu An?

Bên trái bà ta là Mộ Dung Phù, Cố Song Thành, Ngụy Vô Hà, Diệu Âm và Ngụy Vô Yên, bên phải là phu thê Hoắc Trường An.

Trong lòng Tố Trân có dự cảm, không, phải nói là khẳng định, Hiếu An cũng đã biết chuyện.

Ánh mắt lo lắng sốt ruột của Vô Yên, ánh mắt kì lạ của Hoắc Trường An đã nói cho nàng biết, cảm giác của nàng chính xác. Chẳng cần nói cũng thấy khí lạnh toát ra từ người Hiếu An sắc bén tựa ngàn lưỡi đao.

Nàng khẽ cười khổ, là họa thì tránh không thoát rồi.

Liên Ngọc đã bước xuống khỏi tọa vị, “Sao mẫu hậu lại tới đây?”

Hắn biết rõ vẫn cố tình hỏi, đồng thời nhanh chóng liếc nhìn Vô Yên, Hoắc Trường An khẽ cười lạnh. Vô Yên và Liên Ngọc ở chung lâu ngày, bình thường sớm đã có sự ăn ý giống như tri kỷ. Nhưng mà giờ khắc này, nàng lại chẳng thể cho hắn bất kì tin tức nào.

Hôm nay tỉnh lại ở trong điện của mình, đợi đến khi cơn đau đầu đỡ dần, Vô Hà đã khinh thường đi vào nhìn nàng cời, “Vô Yên, bên ngoài ổn lắm phải không? Thái hậu nương nương và cả Hoắc hầu yêu thương của ngươi đang đợi bên ngoài đấy, đừng đề bọn họ chờ lâu quá.”

Vô Yên nhất thời sững sờ, đoạn kí ức ngắn ngủi bị mất đi lập tức ập tới.

“Ngụy Vô Yên…”

Tối qua, lúc nàng quay về thì phía sau có người gọi nàng. Nàng quay lại thì chỉ thấy một ánh sáng trắng lóa đánh vào trán, sau đó thì…

Vô Hà ở bên cạnh nhìn Vô Yên đang nhíu chặt mày, là Cố Song Thành sai nội thị thủ hạ đánh ngất nàng ta rồi đỡ vào trong bụi cây cạnh đó. Sau đó đưa mình tới tẩm cung của Mộ Dung Phù, cuối cùng bọn họ đến chỗ Hiếu An. Hiếu An lặng lẽ sai người bắt hết toàn bộ cung nhân trong phủ Vô Yên rồi mới sai người đưa nàng ta về tẩm cung. Canh năm, Hiếu An phái người báo tin cho phu thê Hoắc Trường An vốn không phải lên triều tiến cung, dường như có dụng ý khác.

Mặt khác, Hiếu An vô cùng sắc sảo, bà ta tất nhiên nhìn thấy Liên Ngọc và Vô Yên trao đổi ánh mắt. Hôm nay gọi phu thê Hoắc Trường An tiến cung cũng là ý này… Để Hoắc Trường An thấy lòng Vô Yên rốt cuộc đặt ở đâu, còn cả thân phận thực sự của Lý Hoài Tố, người mà hắn vẫn gọi là bằng hữu. Để hắn thấy rõ, người từng ở trong lòng hắn lừa gạt hắn, giờ cả người bạn của hắn cũng giấu giếm hắn.

Bà ta muốn hắn và Liên Ngọc đều phải cảnh giác, họ là sức mạnh vững chắc nhất của Hoàng thất Đại Chu, vĩnh viễn không thể bị nữ nhân mê hoặc rồi tổn thương. Chỉ khi đủ lãnh khốc, họ mới không bị những nữ nhân có mưu mô làm hại, mới có thể ngồi vững ở vị trí thuộc về mình. Đây là tấm lòng của một vị quốc mẫu, cũng là tấm lòng của một người mẹ. Bà ta không muốn bọn họ giẫm lên vết xe đổ của mình.

Năm đó, người Đức Tĩnh Hoàng đế yêu không phải bà, mà là quyền thế của nhà bà, phụ thân và ca ca có thể giúp ông ngồi vững trên Hoàng vị, có sức mạnh diệt trừ các thế lực khác. Vậy nên, một khi lên ngôi, bà liền bị ông ta vứt bỏ, người mà ông yêu là mẫu thân của Liên Tiệp, Ải phi.

Nhớ lại chuyện cũ, khuôn mặt dữ dằn của bà ta càng thêm lạnh lẽo, bà ta nói: “Hoàng thượng, ai gia biết con muốn nói gì.”

Mắt Liên Ngọc sáng lên, giọng nói không lớn nhưng vô cùng quả quyết, “Mẫu hậu, nếu người đã biết nhi tử muốn gì, vậy xin hãy thành toàn cho nhi tử.”

Hiếu An cười lạnh, bà ta cao giọng bảo, “Mộ Dung tướng quân, Nghiêm tướng, ai gia nghe thấy Hoàng thượng vừa mới nói với các ngươi, sai các ngươi điều tra kẻ đứng sau mật báo. Các ngươi không cần điều tra, người đó chính là ai gia.”

Tình thế lại một lần nữa biến hóa.

Mộ Dung Cảnh Hầu, Nghiêm Thát đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt bỗng trở nên phức tạp. Dĩ nhiên Nghiêm Thát thì kinh hãi, còn Mộ Dung Cảnh Hầu thì vui mừng. Đám người Hoàng Trung Nhạc tất nhiên cũng vui mừng khôn xiết, họ lập tức bái lạy. Đuôi mắt Hoàng Trung Nhạc nhướn lên ngậm cười, “Xin Thái hậu chủ trì công đạo, nếu Thái hậu chứng thực Lý đề hình Phùng Tố Trân là hậu nhân của phản thần thì ngàn lần không thể buông tha.”

Dĩ nhiên Hiếu An không phải người mật báo, bà ta tạm thời chưa nghĩ ra được người mật báo rốt cuộc là ai. Ngụy Vô Hà nói với bà, lúc về nhà vô tình đ ingang qua thưu phòng của cha, nghe thấy đồng liêu trong triều nói chuyện với cha. Thì ra một vài đồng liêu nhận được thư nặc danh có liên quan đến thân phận thực sự của Lý Hoài Tố. Cha nàng ta cũng nhận được thư, trong đám đồng liêu có người tiết lộ Hoàng Trung Nhạc định triệu tập đồng minh trong đêm để buổi triều sớm sẽ dâng sớ. Nàng ta và Mộ Dung Phù có giao tình rất tốt nên tất nhiên muốn nói chuyện này với Mộ Dung Phù, lấy lòng khiến Mộ Dung Phù vui vẻ.

Mộ Dung Phù nói chuyện này với bà, tất nhiên bà biết tâm ý của cháu gái, nhưng bà ta ra mặt can dự không hoàn toàn chỉ vì cháu gái. Vì, Phùng Tố Trân nhất định phải chết, Phùng Thiếu Khanh là phản tặc! Bọn họ đã chu sát toàn bộ Phùng gia, sao có thể lưu lại đứa con gái này được! Nữ tử này vốn chẳng thiện lương gì, bây giờ nhìn lại quả nhiên sớm đã có mưu đồ. Vốn dĩ chuyện trong cung Vô Yên, chập tối ngày hôm qua Liên Ngọc lại tới tìm bà, lời lẽ khẩn thiết. Thấy con trai chung tình với nữ nhân đó, bà cũng định bỏ qua cho nàng ta, nhưng bây giờ thì tuyệt đối không thể!

Chuyện thư nặc danh có kì lạ cỡ nào cũng có thể điều tra sau, nhưng kinh nghiệm tranh đấu nhiều năm qua nói cho bà biết, thân phận của Phùng Tố Trân không phải là giả. Bà phải lập tức xử lý, nếu không, một khi Liên Ngọc hãm sâu vào thì không thể xử lý nghiệp chướng này được.

Hoắc Trường An nhìn Tố Trân, hàng mày nhíu lại nhưng vẫn chậm rãi lên tiếng, “Cô, chuyện này có phải nên tính toán lâu dài…”

“Cần gì phải tính toán,” Hiếu An phẫn nộ, bà ta cười lạnh rồi nói rất quả quyết, “Lý Hoài Tố, ngươi nói ngươi không phải đứa trẻ họ Phùng kia, vậy ngươi nhất định là nam tử. Cũng được, ngươi cởi y phục ra đi, triều đình sẽ làm chứng. Nếu ngươi thực sự là nam tử, chuyện này tất nhiên sẽ không tính, ngươi thấy sao? Nếu ngươi không chịu, vậy ngươi chính là nghiệt nữ Phùng thị, luận tội đáng giết!”

Tố Trân cười khổ, vị Thái hậu máu lạnh này đúng là danh bất hư truyền. Nếu nàng chứng minh mình là nữ, lại dùng thân phận giả Hạ gia không biết có thể đối phó qua cửa được không? Lý Triệu Đình từng nói, thân phận Hạ tiểu thư cực kỳ an toàn.

Chợt bắt được cái liếc nhìn đẩy ẩn ý của Quyền Phi Đồng phía bên cạnh, nàng lặng lẽ nhìn sang, thấy hắn đang chậm rãi lắc đầu với mình. Đôi mắt ấy như thấy rõ tất cả, tựa như đang nói, Này Lý Hoài Tố, bản tướng biết nàng đang nghĩ gì đấy.

Tim nàng đập thình thịch, nàng đột nhiên hiểu ra! Nếu nàng làm vậy tức là nói rõ với toàn thể mọi người ở đây, nàng đã nói dối. Nàng không phải Lý Hoài Tố.

Lời của một kẻ nói dối liệu có thể khiến ai tin phục đây?

Tất cả mọi người đều có thể dùng điểm này để lật lại lời khai của nàng.

Nàng phải làm gì bây giờ?

Liên Ngọc vẫn đứng trước nàng, sau chuyện ban nãy, hắn vẫn chưa hề lên tiếng. Lúc này, nàng chợt nghe thấy hắn trầm giọng gằn từng chữ nói với mẫu thân mình: “Mẫu hậu, nhi tử đã quyết rồi. Nếu ngươi muốn động đến nàng ấy, trừ khi nhi tử không còn là Hoàng đế Đại Chu nữa.”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.