Cổ trang, Truyện dịch, Truyền kỳ

Truyền kỳ Chương 14

Chương 14: Khó bề phân biệt.

Mân Châu, nha môn tri phủ.

Cố Song Thành không trực tiếp cầu kiến Quyền Phi Đồng mà báo với thân phận là muội muội của Lý Triệu Đình, bởi vì Lý Triệu Đình đang ở chỗ sáng, mà nàng vốn là sư muội đồng môn với hắn. Sai nha nhanh chóng dẫn nàng tiến vào.

Trong đại sảnh, nàng gặp Nghiêm Thát, Cao Triều Nghĩa, Lý Triệu Đình, còn cả… Quyền Phi Đồng! Vị Quyền sư huynh này đúng là một nhân vật lớn, nghiễm nhiên rời khỏi kinh sư rồi lại đến đây ngồi thế này.

Mấy nam tử đang nói chuyện, chắc là bàn luận về tình hình vụ án, có một nam tử khác dáng vẻ nhìn qua nho nhã như thư sinh đang cúi đầu.

Nghiêm Thát và Cao Triều Nghĩa nhìn thấy nàng, sắc mặt đều biến đổi, ánh mắt Lý Triệu Đình lại khẽ sáng lên, môi khẽ nhếch. Trái lại nam tử nho nhã kia đứng dậy đầu tiên, hắn cười nói: “Vị này chắc là Cố cô nương phải không? Tại hạ Hoàng Thiên Bá, hổ thẹn là tri phủ Mân Châu, ngưỡng mộ phương danh cô nương đã lâu. Người đâu, mang trà lên.”

Hắn không đợi Quyền Phi Đồng giới thiệu đã lên tiếng trước, dường như là đường đột nhưng ngôn hành cử chỉ mỗi tấc mỗi phân lại vừa khéo đúng lúc. Một đôi mắt thông minh lanh lợi, sắc bén vô cùng, không hề phù hợp với cái tên tầm thường của mình, quả nhiên là con cháu xuất thân từ danh môn thế gia.

Vốn nàng không nên ở đây gặp gỡ mọi người, nghĩ đây là ý của Quyền Phi Đồng, sai người dẫn nàng vào thẳng đây, chuyện này chắc sẽ khiến Liên Ngọc tức giận. Người này quyền lực kín trời, can đảm cũng ngập trời. Người của Liên Ngọc cũng ở đây, ngoại trừ mấy binh lính tinh nhuệ hộ tống nàng đến đây, lúc này còn thêm hai người nữa.

Nàng cười, đáp lễ Hoàng Thiên Bá, lại hành lễ với mấy người Nghiêm Thát rồi từ từ nhìn về phía Quyền Phi Đồng, “Song Thành ở đây sợ là không tiện, vẫn nên lui ra trước, đợi sư huynh và các vị đại nhân bàn bạc xong xuôi công việc rồi lại gặp sau.”

Lúc này, chắc là vì nàng đến đây nên mấy nam tử tạm ngừng bàn luận.

Nghiêm Thát có chút đăm chiêu nhìn nàng, nhàn nhạt hỏi: “Cố cô nương vì sao lại đến đây? Lúc này cô nương hẳn là nên trên đường đến Sở Châu với Hoàng thượng mới phải.”

Cố Song Thành đáp: “Hồi bẩm tướng gia, lúc trước trong kinh thành mưa lớn, Song Thành bị nhiễm chút phong hàn, Hoàng thượng thương cảm nên để Song Thành tìm khách điếm nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, không phải lặn lội đường xa nữa. Sau đó cơ thể Song Thành đỡ hơn, vì đường đi Sở Châu khá xa, lại không biết đường đi của Hoàng thượng, hiếm khi được xuất cung một chuyến nên Song Thành tìm đến chỗ này của Lý sư huynh du ngoạn. Không ngờ Quyền sư huynh cũng ở đây, đúng là vừa khéo.”

“Lý sư huynh?” Nghiêm Thát nhíu mày, lại thoáng liếc qua Lý Triệu Đình.

Lý Triệu Đình mỉm cười, giải thích: “Tướng gia chắc cũng biết Song Thành và Quyền tướng là đồng môn, nhưng lại không biết rằng Triệu Đình từ sớm cũng từng bái học tại cửa Thính Vũ cư sĩ.”

Nghiêm Thát lại không nhìn hắn, vẻ mặt của Nghiêm Thát như muốn nói ‘Đấu với lão phu sao, ngươi không xứng đâu’, ông chỉ cảnh cáo nhìn về phía vị tiểu thư Cố gia vừa chính vừa tà kia, “Đáng tiếc cô nương tìm sai nơi để chơi rồi, Quyền tướng và Lý thị lang đang bận, chỉ sợ không rảnh đi cùng. Cô nương vẫn nên nhanh chóng quay về kinh thành đi, tránh cho đến lúc đó Hoàng thượng lại lo lắng, Thái hậu nhớ mong.”

Cố Song Thành thầm cười lạnh: Lão già này lấy Hiếu An ra gây áp lực với ta. Phải, nàng sợ Hiếu An, chỉ có điều hôm nay nàng cũng bị bức đến bước đường này mà thôi.

Quyền Phi Đồng lại cười nhỏ một tiếng, hắn nói: “Nghiêm lão, chuyện xuất môn ra ngoài, lấy đâu ra nhiều quy củ như vậy chứ? Song Thành là sư muội của ta và Lý thị lang, nàng nhớ các sư huynh nên muốn đến chơi thì đến thôi.”

Vẻ mặt Nghiêm Thát rất khó coi, ông ta bỗng đứng lên, “Nếu Hoàng đại nhân đã giao lại công văn thì chúng ta xin nhận, lão phu cùng Cao đại nhân xin được từ biệt trước, chúng ta quay về dịch quán kiểm tra công văn, đợi Lý thị lang và đồng môn tụ họp xong lại quay về dịch quán thảo luận tiếp vậy.”

Nhóm người muốn điều tra ra chỗ sơ suất từ công văn ghi chép trước tiên, sau đó lại muốn điều tra những công văn đã được phê duyệt mà Nghiêm Thát nói có đúng là sự thật không từ chỗ người dân, bao gồm tình hình rào đất* của Hoàng Thiên Bá, kết quả phán quyết của vài vụ kiện lớn, còn cả tình hình khai thác ở mấy mỏ lớn.

(Rào đất: là hình thức chiếm đoạt ruộng đất trắng trợn và xua đuổi hàng loạt nông dân khỏi ruộng đất mà họ đang canh tác, người dịch chú thích.)

Theo tấu chương buộc tội nói, Hoàng Thiên Bá rào đất phi pháp, trong các vụ kiện cáo và khai khoáng cũng phạm vào quốc pháp, tình tiết của chuyện khai khoáng lại nghiêm trọng hơn, đó là mấy hầm khoáng dân gian cực lớn được quan lại phê duyệt,  những thứ khai thác được phải giao nộp một phần cho triều đình, nhưng Hoàng Thiên Bá lại thu giữ làm của riêng, báo cáo số lượng khoáng vật ít hơn, điều này liên quan đến thu nhập của quốc khố.

Bọn họ phải đi tìm hiểu, điều tra rõ ràng triệt để.

Lý Triệu Đình không kiêu không nịnh, dường như hoàn toàn không để ý đến những lời khinh thường của Nghiêm Thát lúc nãy, vái chào hành lễ, “Nghiêm tướng, Cao đại nhân đi cẩn thận, Triệu Đình sẽ trở về ngay thôi.”

Quyền Phi Đồng càng không giữ ông ta lại, hắn cười nói: “Vậy gặp lại ở dịch quán.”

Cơ chế Đại Chu, bên cạnh các nha môn châu phủ bình thường đều có dịch trạm, để cho các quan viên đến làm việc nghỉ ngơi.

Một bên, Cố Song Thành cười nói: “Quyền sư huynh sao lại cũng đến đây vậy?”

Câu này là hỏi hắn tại sao lại quang minh chính đại đến Mân Châu như vậy.

Quyền Phi Đồng nhíu mày, chậm rãi đáp: “Chợt ta nhớ ra là hơn nửa năm nay chưa có nghỉ ngơi, mặc dù được Hoàng thượng xem trọng, để ta và Ngụy thái sư hợp tác cùng hai vị Vương gia xử lý triều chính, nhưng đúng lúc trong triều không xảy ra đại sự, lại có Thái sư trấn thủ nên ta lén lười biếng một chuyến. Nghĩ đến cảnh sắc Mân Châu rất đẹp, ta và Hoàng đại nhân lại là người quen cũ nên đến ở lại mấy ngày, thưởng ngoạn non nước. Nói ra ta và muội cũng có duyên đấy, sư huynh của muội cũng mới đến hôm nay.”

Nghiêm Thát nghe mấy lời kẻ xướng người họa đó cũng biết là bọn họ có ý khích tướng, mặc dù Liên Ngọc sớm đã có dặn dò rằng Quyền Phi Đồng sẽ rời chiến trường đến nơi này, nhưng tuyệt đối lại không nghĩ đến việc hắn ngang nhiên xuất hiện trong phủ của Hoàng Thiên Bá. Lúc ông vừa bước vào, Quyền Phi Đồng kia cũng tránh né, cứ to gan ở đó như vậy. Nghe những lời đó, khuôn mặt ông càng thêm xám xịt, phất tay áo bỏ đi trong cơn tức giận.

Cao Triều Nghĩa đã quy phục Liên Ngọc, tất nhiên cũng không tiện ở lại, hắn thoáng liếc Lý Triệu Đình một cái có ý đề phòng rồi theo Nghiêm Thát rời đi.

Hoàng Thiên Bá kia lại là một kẻ biết tiến biết lùi, nghĩ ba người Quyền Phi Đồng cũng có chuyện muốn nói nên mỉm cười rồi đích thân tiễn hai người Nghiêm, Cao ra cửa.

Lúc này Lý Triệu Đình mới khẽ nhíu mày nói với Song Thành: “Sao muội lại tới đây? Chuyện này chắc chắn trái ý của Hoàng thượng, vừa rồi lại càng không nên nói lời khích tướng nghiêm Thát.”

Song Thành khẽ nói: “Nơi đó nhàm chán quá, không lâu sau lại phải hồi cung…”

Lý Triệu Đình thở dài, vốn dĩ hắn không thể nào nổi nóng với nàng, nghe giọng điệu cô đơn của nàng, những lời trách cứ lại càng không nói ra được.

Quyền Phi Đồng nhấp một ngụm trà, thong thả nói: “Đệ cũng đừng trách Song Thành nữa, muội ấy là nhớ đệ nên mới đến. Thôi, ta không nán lại nữa, các người tạm thời cứ đi dạo trong phủ này, nói mấy lời tâm tình gì đi, đình đài viện các nơi này xây dựng cũng không tệ đâu. Ta đến đây ‘du ngoạn’ mà, không bận rộn công việc nên sẽ nghỉ ngơi ở trong phủ của Hoàng đại nhân đây, đỡ phải nhìn thấy Nghiêm lão đầu mà phiền lòng.”

“Triệu Đình, đệ và Song Thành cùng đi đi, sau đó hỏi hạ nhân trong phủ để bọn họ đưa đệ đến chỗ ở của ta. Song Thành cân nhắc xem có muốn ở lại nơi này với ta không, Triệu Đình bận công việc, mặc dù phải nghỉ lại ở dịch trạm nhưng đến chỗ này cũng thuận tiện.”

Hắn nháy mắt tinh quái, dặn dò xong xuôi liền đi thẳng ra cửa.

Song Thành tất nhiên hiểu ý hắn, hai người lát nữa có chuyện cần bàn bạc, mặc dù lòng nàng vương vấn Liên Ngọc nhưng lại có tình đồng môn với Quyền Phi Đồng và Lý Triệu Đình, chưa đến lúc cần thiết thì không cần phải điều tra chuyện cơ mật của hai người báo cáo cho Liên Ngọc, vậy nên nàng cúi người bái tạ.

Lý Triệu Đình mỉm cười, đưa tay nắm lấy tay Song Thành, “Đến vườn hoa đi dạo nhé?”

Song Thành sững người, nàng quay người tránh đi.

Lý Triệu Đình khẽ nắm chặt bàn tay hạ xuống nơi chéo áo, vẫn thản nhiên cười, chậm rãi đi ra trước.

Hai người đi sâu bên trong vườn hoa, tuy Song Thành là người gan dạ bình tĩnh, nghĩ đến chuyện xấu hổ lúc nãy, cuối cùng vẫn thấy bất an, chẳng nói được mấy câu đã vờ cười nói: “Mặc dù muốn cùng sư huynh nói chuyện nghỉ ngơ, nhưng sư huynh bận rộn công việc, không cần đi cùng Song Thành đâu, huynh mau đến chỗ Quyền sư huynh đi. Lần này huynh ấy đến đây du ngoạn, rõ ràng là đến giúp huynh mà.”

Khóe miệng Lý Triệu Đình vốn đang khẽ cười nghe nàng nói chuyện, hai chữ ‘sư huynh’ quả thực đã khiến lòng hắn nặng trĩu, mặc dù hắn là người cực kỳ biết nhẫn nhịn, dáng vẻ lại thanh tao như ngọc, khiến người ta như được tắm trong gió xuân, nhưng chung quy cũng chỉ là hình tượng. Ánh mắt hắn sâu thẳm, đột nhiên bắt lấy cổ tay Song Thành.

Song Thành cả kinh, lại nghe thấy hắn khẽ trầm giọng: “Song Thành, ta chấp nhận đợi nàng, một là vì bây giờ ta không thể trao cho nàng được gì, hai là ta biết trong lòng nàng đã có người khác, nhưng nàng cũng đừng xem Lý Triệu Đình ta là kẻ ngốc. Nàng căn bản không muốn nán lại với ta, nàng đến đây, có thật là vì trong cung nhàm chán mệt mỏi không? Không. Mặc dù ta không biết vì sao rõ ràng Liên Ngọc yêu thích nàng, nhưng lại sắp xếp cho nàng một mình ở ngoại ô kinh thành, nhưng nàng đến đây, rõ ràng là muốn khiến hắn nổi giận.”

Sắc mặt Song Thành bất giác trắng nhợt, nàng chưa bao giờ thấy hắn như vậy. Đại nho Thính Vũ cực kỳ khen ngợi người thanh niên này, nàng đã sớm biết người này không hề thua kém Quyền Phi Đồng, nàng cũng rất tán thưởng hắn, nếu không phải vì sớm ái mộ Liên Ngọc thì nàng thật sự không thể nào bỏ được hắn. Chẳng qua là, không nghĩ rằng người lịch sự tao nhã như hắn lại sắc sảo như thế này. Nàng lùi lại sau, “Song Thành thấy hơi mệt nên đi trước, lúc khác sẽ gặp lại sư huynh sau.”

Nàng có chút bối rối bước chân đi nhanh, cánh tay đột nhiên hơi đau rồi nàng bị hắn kéo mạnh vào trong lòng.

Nàng cả kinh, quay người, đúng lúc đối mặt với đôi mắt thâm thúy rực nóng của Lý Triệu Đình.

Hắn chăm chú nhìn nàng thật sâu, rồi đột nhiên cúi người hôn lên môi nàng….

Lòng Song Thành rối loạn, nàng run rẩy nói: “Triệu Đình… đừng…”

Lúc này Lý Triệu Đình mới từ từ buông nàng ra, nhàn nhạt nói: “Song Thành, cuối cùng nàng cũng chịu gọi tên ta rồi sao?”

Song Thành bất giác cười khổ, cả người chấn động, nàng khẽ cắn cánh môi.

*

Trên con đường nhỏ phía xa, nam tử thản nhiên kéo khóe miệng nhìn hai người. Có người đi đến từ sau lưng hắn, cười nói: “Sao thế, đại ca xưa nay giống như tiên nhân, không màng đến tình yêu tầm thường lại động lòng với nữ nhi trần gian rồi sao?”

Người được gọi là ‘đại ca’ kia chính là Quyền Phi Đồng vừa mới rời đi, còn người gọi hắn như vậy cũng chỉ có vị đại tướng quân nổi danh đỉnh đỉnh trong kinh thành – Triều Hoàng.

Nam tử này cũng bí mật đến đây.

Trong mắt Quyền Phi Đồng thấp thoáng ý cười, “Thế gian này nữ tử có thể khiến ta động lòng vẫn còn chưa xuất hiện đâu.”

Lúc hắn nói như vậy, trong đầu lại mơ hồ lướt qua một khuôn mặt cười toe toét.

Hắn tiện tay vỗ vai nghĩa đệ của mình, ngữ khí lại vẫn lười biếng như trước, “Triều Hoàng à, đệ nói xem mẻ lưới này sau cùng sẽ bắt được những gì?”

Trong mắt Triều Hoàng lộ ra sự thích thú xem kịch, hắn chậm rãi cười đáp: “Nhất định là mấy con tôm cá to rồi.”

*

Lúc Lý Triệu Đình đi tìm Quyền Phi Đồng thì Triều Hoàng đã rời đi, Quyền Phi Đồng đang bày một bàn cờ trong phòng, tự mình xuống cờ, hai bên đen trắng ngang sức ngang tài. Lý Triệu Đình liếc nhìn, nói: “Sư huynh có nhã hứng thật, bận rộn công việc mà cũng có thể chơi đến nhàn hạ thoải mái như vậy.”

“Buồn chán quá ấy mà.” Quyền Phi Đồng chỉ chỉ vào cái ghế bên cạnh, ra hiệu bảo ahwns ngồi xuống, “Đệ cũng chơi một ván chứ?”

Lý Triệu Đình lắc đầu cười, “Lúc đi học đã thường bị thua sư huynh, giờ tội gì phải làm mình mất mặt chứ.”

Quyền Phi Đồng lại trách: “Đệ là người ta đích thân dạy dỗ, ta phải chỉ cho sóng sau dồn sóng trước chứ.”

Lý Triệu Đình cũng không hề nịnh bợ mà nghiêm chỉnh nói: “Triệu Đình không dám.”

“Người như đệ đúng là quá nghiêm túc, vô vị thật.” Mắt Quyền Phi Đồng ngậm cười, phất tay áo gạt hơn nửa số quân cờ xuống đất, tiếp tục hỏi: “Đã thu xếp ổn thỏa cho Song Thành chưa? Muội ấy muốn ở đâu?”

Lý Triệu Đình muốn nhặt quân cờ lên nhưng câu hỏi này khiến hắn ngừng lại, hắn liền ngồi xuống, “Muội ấy nói nếu sư huynh đã đề nghị thì ở lại đây là tiện hơn cả.”

“Ừm.” Quyền Phi Đồng tùy tiện ậm ừ một tiếng, sau cùng thu lại vẻ mặt hài hước, liếc nhìn hắn, “Chuyện của Hoàng Thiên Bá, đệ định làm thế nào?”

Theo tin tức Tư Lam Phong báo về, Liên Ngọc cũng âm thầm đến Mân Châu, Lý Triệu Đình đang cân nhắc xem nên lặng lẽ tiết lộ cho Quyền Phi Đồng thế nào, xem hắn định xử lý ra sao, dù sao thì bây giờ hắn cũng không tiện ra tay làm quá nhiều chuyện, đột nhiên lại nghe thấy Quyền Phi Đồng nhàn nhạt nói: “Liên Ngọc có lẽ đã bí mật đến đây rồi.”

Lời này ngoài dự đoán của Lý Triệu Đình. Hắn có tin tình báo chính xác, nhưng sao Quyền Phi Đồng lại có thể đoán ra được? Nếu Liên Ngọc muốn nghiêm trị đám quan viên mục nát, thì người hắn nên bắt hẳn là ở nơi xảy ra chuyện năm mươi vạn lượng, chuyện liên quan đến quan viên Công bộ các cấp. Mặc dù vụ án của Hoàng Thiên Bá lớn hơn chuyện chi tiêu của Công bộ ở Sở Châu, nhưng dù sao cũng chỉ liên quan tới một người.

Mặc dù hắn hơi run nhưng hành tung của Liên Ngọc do đích thân Quyền Phi Đồng nhắc đến, tất nhiên như vậy là tốt nhất. Hắn thoáng trầm ngâm, vừa hay trên mặt lộ ra vẻ nặng nề, hắn nói: “Lúc này Liên Ngọc hẳn là nên trên đường đến Sở Châu, hắn đã phái Nghiêm Thát đến đây rồi thì còn tự mình đến đây làm gì?”

Giờ này Quyền Phi Đồng đang cúi người chậm rãi nhặt quân cờ lên, hắn nghe vậy, trong mắt phủ lớp lớp sóng, khiến người ta không thấy được rõ cảm xúc.

Hắn nói: “Triệu Đình, đệ xem, khi người ta bước nhanh đến một đỉnh cao nhất định thì thường xuất hiện ba tình trạng. Thứ nhất, giậm chân tại chỗ; thứ hai, không tiến mà lại lùi; thứ ba, vượt qua chính mình. Đệ và Liên Ngọc đều thuộc loại người thứ ba, muốn trở thành loại người thứ ba này không dễ dàng đâu, cần phải có tài năng bẩm sinh cộng thêm cố gắng sau này, còn phải có dã tâm đủ lớn nữa. Liên Ngọc là người ôm chí lớn, tài năng càng lúc càng lợi hại. Chẳng qua là, hôm nay hắn đã sơ suất một điểm: Hắn dù sao vẫn còn quá trẻ.”

“Ta ở trong triều cũng sắp được mười năm, trong triều có những người như thế nào, bản tính những người ấy ra sao, ta rất rõ. Thái Bắc Đường còn chưa liều lĩnh đến mức đó đâu, ông ta vững vàng ngồi ở vị trí béo bở nhất ấy nhiều năm như vậy không phải là không có lý do. Triều đình mới cấp phát bạc chưa lâu, ông ta đã đề nghị chi tiếp, việc này có hơi vội vàng, không giống tính cách của lão hồ ly ấy.”

Lý Triệu Đình nghe đến đây, trong lòng cũng đã sáng tỏ, tâm tình lại có chút kích động.

“Liên Ngọc muốn mượn việc này để cảnh cáo Thái Bắc Đường, ngầm nói rằng mấy năm nay ông ta cũng đã vơ vét không ít, đã đến lúc thu tay lại rồi. Làm như vậy hắn đã có được sự cảm kích của Thái Bắc Đường, quan trọng hơn là, hắn còn có thể dứt ra khỏi hướng đông, đích thân kéo Hoàng Thiên Bá từ vị trí tri phủ xuống, cho đám quan viên kia một lời cảnh cáo.”

“Ừm.” Quyền Phi Đồng cầm mấy quân cờ trong tay khẽ ném chơi.

“Sư huynh, lần này thì phiền phức rồi, chúng ta ở ngoài sáng, hắn ở trong tối, nhất là huynh đã lộ diện trước mặt Nghiêm Thát và Cao Triều Nghĩa.” Nghĩ đến Liên Ngọc, trong lòng Lý Triệu Đình cười lạnh, chẳng qua trên mặt hắn vẫn là sự bình tĩnh đến hoàn hảo.

Quyền Phi Đồng lại vẫn giữ dáng vẻ thờ ơ không để tâm, hắn cụp mắt xuống hồi lâu rồi mới ngẩng đầu cười, trong mắt là sự lạnh lùng u ám khiến người ta kinh hãi. Hắn nói: “Ta ở ngoài sáng hay ở trong tối không quan trọng, Liên Ngọc biết ta sẽ đến đây, cũng như ta biết hắn sẽ đến vậy. Ta sớm đã bày bố đợi hắn vào tròng rồi, đệ biết ta muốn làm gì không?”

Lời nói đột ngột của vị Quyền tướng trẻ tuổi khiến Lý Triệu Đình trở tay không kịp, một người trấn tĩnh như hắn vậy mà cũng nhất thời sững sờ.

*

Bên kia, trong chỗ công văn mà Hoàng Thiên Bá giao cho Nghiêm Thát và Cao Triều Nghĩa tất nhiên không thể nhìn ra được điều gì. Đoàn người Liên Ngọc đã chia thành ba đường bắt đầu xâm nhập vào đường phố điều tra, hỏi thăm bách tính vô tội, quặng công, gia quyến tử tù.

Buổi tối, mọi người hẹn gặp nhau tại một khách điếm bình thường ở Châu phủ. Bạch Hổ đã từ trong cung quay lại, theo dấu hiệu dọc đường tìm đến nơi này.

Liên Cầm không giấu được lời, hắn gào lên đầu tiên: “Rõ ràng tên Hoàng Thiên Bá này tội ác tày trời mà chúng ta lại không tìm ra được chút chứng cứ nào, không có một bách tính nào chấp nhân đứng ra làm chứng, hơn thế nữa lại còn nói hắn là vị quan tốt! Thất ca, tình hình bên phía huynh thế nào?”

Liên Cầm và Thanh Long âm thầm dò hỏi những bách tính bị rào đất; Liên Tiệp và Huyền Vũ đến khu mỏ.

Liên Tiệp cười khổ, tình hình chỗ hắn cũng giống như phía Liên Cầm.

Bọn họ tìm hiểu chỗ đám thợ mỏ cũng chẳng nghe được bất kỳ tin gì. Sau đó hắn và Huyền Vũ bắt luôn một chủ quặng, dưới sự uy hiếp tính mạng, mấy tên chủ quặng lại vẫn một mực khăng khăng nói quan thương* không hề câu kết.

(Quan thương: Chỉ quan lại và thương nhân.)

Bên phía Liên Ngọc, vấn đề lại càng khó giải quyết hơn. Hắn và Tư Lam Phong đến dò hỏi gia quyến của những tử tù bị kết án oan như những gì tấu chương nói, nhưng người đi nhà trống, mấy toàn bộ hộ gia quyến đã rời khỏi vùng này.

Người người vẻ mặt nặng nề.

Mọi người ở cạnh nhau đã nhiều năm, chuyện có thể đồng thời khiến Liên Tiệp nhíu mày, Liên Ngọc im lặng cũng không có bao nhiêu. Lúc này, bên ngoài cửa bỗng có tiếng động truyền đến, Huyền Vũ và Thanh Long đặt tay lên chuôi kiếm. Cánh cửa mở ra, là Nghiêm Thát và Cao Triều Nghĩa đến đây tụ họp. Liên Ngọc phái người đưa thư báo địa điểm cho hộ vệ của Nghiêm Thát.

Hai người hành lễ với Liên Ngọc, Nghiêm Thát dường như ngay lập tức nói với giọng điệu vô cùng lo lắng: “Quyền Phi Đồng quả nhiên đã đến, hắn ta to gan lớn mật, ngang nhiên đến chỗ của Hoàng Thiên Bá.”

Trong đám người, không biết là ai đã thở dốc kinh ngạc.

“Lục ca, huynh đoán đúng rồi, Quyền Phi Đồng quả nhiên đã đến.” Liên Tiệp nhìn về phía Liên Ngọc.

“Trầm còn chưa cay độc bằng tên Quyền tướng này đâu, trẫm đoán hắn sẽ đến nhưng không ngờ hắn lại dám ngang nhiên xuất hiện ở nha môn tri phủ.”

Hắn ngầm ra hiệu bảo Tư Lam Phong nói cho Nghiêm Thát và Cao Triều Nghĩa biết tình hình điều tra ngầm của mọi người. Sau khi nghe xong hai người đó liền kinh ngạc.

Nghiêm Thát lập tức giận dữ, “Tên gian nịnh ấy, hắn lại ngang nhiên khiêu khích Hoàng thượng!” Lúc này nếp nhăn trên khuôn mặt già nua của ông ta đã bị nhăn sâu thêm mấy phần.

Cao Triều Nghĩa nói: “Hoàng thượng, liệu có phải Hoàng Thiên Bá đã sớm có được tin tức mà hai người Quyền, Lý lén gửi đến nên đã có chuẩn bị tốt từ trước, đe dọa dụ dỗ khiến nhân chứng khai sai? Vậy nên chúng ta điều tra lại thì đã bị chậm một bước.”

Liên Ngọc không nói, giống như đang suy nghĩ điều gì.

Liên Tiệp lại phản đối theo trực giác: “Chuyện này không có khả năng. Nếu nói hắn làm trò dụ dỗ lôi kéo thì người chịu oan đã nhiều hơn rồi, luôn có những kẻ không cần tiền tài, luôn có những kẻ bị hắn ép đến bước đường cùng muốn liều chết một phen, hắn có thể dụ dỗ từng người một sao?”

Lúc này Tư Lam Phong đột nhiên nói: “Hoàng thượng, tạm thời không nói đến việc Hoàng Thiên Bá làm được đến bước này thế nào, vi thần nghĩ đến một chuyện.”

Lời này khiến Liên Ngọc thấy hứng thú, “Ngươi nói đi.”

“Có lẽ, Lý Triệu Đình giữ lại cáo trạng buộc tội chẳng qua cũng chỉ là ngụy trang, chắc chắn hắn biết….” Nói đến đây, hắn nhìn Cao Triều Nghĩa.

Cao Triều Nghĩa run rẩy, “Tư đại nhân xin mời nói.”

“Chắc chắn hắn biết Cao đại nhân phòng bị mình mọi lúc mọi nơi, vậy nên hắn cố tình để Cao đại nhân phát hiện. Đối với phía Hoàng thượng thư mà nói, hắn làm vậy không chỉ có được một món ân tình lớn, mà Hoàng thượng lại vô ích làm… tiểu nhân. Sau đó bọn họ lại giúp Hoàng Thiên Bá, Hoàng thượng thư vốn là một người tính khí cứng rắn, nhưng cứ như vậy thì sau này ông ta còn không phải là Thiên Lôi sai đâu đánh đó của Quyền Phi Đồng sao?”

Những phân tích này vô cùng chính xác, Liên Ngọc cũng phải vỗ tay.

Cao Triều Nghĩa sắc mặt khó coi. Tư Lam Phong cười lạnh trong lòng: Muốn dựa vào công tử để trèo lên sao, đạo hạnh của ngươi còn chưa đủ đâu.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau. Nếu như phán đoán này chính xác thì lần này Quyền Phi Đồng quyết tâm trả đòn, còn ba ba bắt trong bình này cũng sẽ bị chơi đùa cực kỳ đáng sợ. Mà nay Quyền Phi Đồng đã chiếm hết mọi cơ hội, làm sao mới có thể hậu phát chế nhân* đây?

(Hậu phát chế nhân: lùi một bước để đánh trả đối phương, người dịch chú thích.)

Mọi người đều nhìn về phía vị quân vương kia, đây là một thế cục khó khăn không sao tháo gỡ được, cho dù là người lão luyện như Nghiêm Thát, nhanh nhạy như Liên Tiệp, thông minh như hai thanh niên tài giỏi, tương lai của triều đình Cao, Tư.

Liên Cầm là một người hấp tấp, hắn không sao chịu đựng được sự yên tĩnh đến nghẹt thở như vậy, “Lục ca, huynh nói gì đi chứ, huynh muốn làm thế nào thì chỉ cần nói ra thì dù có nhảy vào nước sôi, lao vào biển lửa bọn đệ cũng không nói hai lời, nhất định sẽ giúp huynh hành sự, phải chỉnh chết cái tên Quyền Phi Đồng kia mới được.”

Liên Tiệp mắng: “Liên Cầm, đệ không thấy phiền à? Đây là vấn đề có thể dùng vũ lực để giải quyết sao? Đệ im miệng cho ta, để Lục ca yên tĩnh suy nghĩ một chút!”

Nghiêm Thát nuốt không trôi cơn giận này, nhưng vị lão thần mấy triều này hiểu được tình hình, ông nói: “Hoàng thượng, có phải lần này nhường Quyền Phi Đồng trước một ván không?”

Mọi người cả kinh, lại một lần nữa nhìn về phía Liên Ngọc.

Liên Ngọc vốn giữ kín như bưng, lúc này cuối cùng cũng không im lặng nữa, “Lần này hình như Quyền Phi Đồng đã nhìn chính xác từng bước cờ của trẫm. Nếu thật sự đã đến nước không có đường nào để đi, cho dù đả kích sĩ khí của các ngươi thì trẫm cũng phải nhường. Có điều vừa rồi trẫm đang nghĩ, sai một kẻ nói dối thì không khó, nhưng muốn nhiều người cùng nói dối như vậy lại không phải chuyện dễ.”

Dường như mọi người đã nhìn thấy bước ngoặt, ai nấy đều vừa mừng vừa sợ.

Liên Ngọc vẫn cau mày, “Những vụ án đó liên quan đến không dưới trăm người, nếu Hoàng tri phủ kia thật sự là thanh quan thì đã đành, nếu không…”

“Quả nhiên hắn đúng là thanh quan!” Liên Cầm bày ra cái vẻ mặt ‘Ta nghĩ ra rồi’.

Hắn vừa nói ra thì lập tức gặp phải ánh mắt khinh thường của mọi người.

Ngay cả người bình tĩnh trong mọi chuyện như Liên tiệp cũng nóng nảy, hắn gào lên: “Liên Cầm, ca ca ta gọi đệ là đại gia rồi, xin đệ đừng nói nữa được không?”

Mọi người cùng cười ầm lên, không khí vốn căng thẳng cũng dần trở lại bình thường. Liên Cầm gãi gãi trán, có vẻ rất khoa trương, “Đã biết được ích lợi của tiểu gia chưa?”

Trước khi Liên tiệp muốn đánh người, Liên Ngọc kịp thời giải đáp nghi ngờ của mọi người, “Những người chúng ta âm thầm điều tra có lẽ toàn bộ đều là người của bọn hắn.”

Mọi người chấn động.

Tư Lam Phong thất thanh: “Ý của Hoàng thượng là, bọn chúng đổi hết bách tính ban đầu đi rồi, thậm chí cả dân chúng của những vùng xung quanh cũng thay hết rồi sao.”

Nam tử trong phòng, thêm một Bạch hổ, đều im lặng sợ hãi.

Một hồi lâu, Nghiêm Thát cười lạnh, “Tay Hoàng Thiên Bá này vốn là cường hào ác bá, lại thêm Quyền Phi Đồng trợ giúp, việc này rất có khả năng! Vụ quốc án lần trước hắn còn đổi cả thi thể mà, được lắm, lần này đổi trắng thay đen, ngay cả người sống cũng thay được!”

Cao Triều Nghĩa nói: “Âm mưu của Hoàng Thiên Bá đã bại lộ mà hắn còn có thể tươi cười đón tiếp, vừa nhìn đã thấy đúng là hạng người nham hiểm rồi.”

Mọi người ai nấy đều suy nghĩ đối sách. Liên Tiệp không hổ là người biết rõ tâm tư Liên Ngọc nhất, hắn cười nói: “Lục ca thật ra đã có cách rồi, vì sao không nói cho mọi người biết?”

Liên Ngọc lắc đầu, “Trẫm đã có cách, nhưng cách này vẫn chưa hoàn thiện. Có lẽ, chúng ta có thể bàn bạc với nhân chứng mới.”

Mọi người mừng rõ, vẫn còn nhân chính mới sao?

Liên Cầm lẩm bẩm: “Đúng là vẫn còn người, cũng là mấy tên tử tù ở trong đại lao đó thôi.”

Câu nói này đã nhắc nhở mọi người, mắt ai cũng sáng lên, sao bọn họ lại quên mất đầu mối quan trọng này chứ! Nhưng suy nghĩ cẩn thận thì lại ngán ngẩm.

Ngay cả đến Thanh Long, người không rõ chuyện triều chính cũng hiểu: Hoàng Thiên Bá nếu đã có thể đặt nhân chứng giả ở ngoài thì chỉ sợ tử tù trong ngục cũng sớm đã bị đánh tráo.

“Chuyện này không thể đâu.” Nghiêm Thát lại nói, “Phàm là kẻ bị phán tử hình, Hình bộ phải có bức họa để lưu án, mặc dù Hình bộ do Tiêu Việt quản lý, hắn là một người không quyết đoán nhưng cũng có người của ta ở đó.”

Liên Cầm cười ha ha nói: “Nếu có bức họa để lưu án, vậy là không ít quan viên Hình bộ đã nhìn thấy khuôn mặt của những tử tù đó, gia quyến, chủ quặng, quặng công ngoài nhà lao chúng ta chưa gặp qua, bọn họ đổi thế nào cũng được, nhưng tử tù lại khó đánh tráo, chẳng lẽ lại có một Hồi Xuân Đường như lần trước sao? Sau vụ quốc án, Lục ca hạ lệnh điều tra tìm ra Hồi Xuân Đường, đây là thời gian quan trọng, Hồi Xuân Đường không ngu ngốc đến mức nhận vụ làm ăn này chứ. Chúng ta đến đó không tiện, nhưng Nghiêm tướng và Cao thị lang lại có thể quang minh chính đại đến điều tra, chắc chắn có thể hỏi ra vài chuyện. Ta không tin, có Hoàng thượng đỡ lưng tái thẩm, bọn chúng còn nghe theo Hoàng Thiên Bá được không!”

Liên Tiệp đầu óc nhanh nhạy lại tạt cho hắn một gáo nước lạnh, “Đám tử tù kia cho dù bị oan nhưng người nhà của bọn họ đã bị người ta đánh tráo giấu đi, Hoàng Thiên Bá nắm trong tay tính mạng người nhà bọn họ uy hiếp, bọn họ dám nói thật sao?”

Liên Cầm mắc nghẹn, nửa ngày không nói nên lời.

Bỗng chốc, sĩ khí mới lấy lại được của mọi người lại xẹp xuống, bây giờ mới hiểu được Liên Ngọc tất đã sớm nghĩ đến điểm này, vậy nên hắn mới không nói ra.

Lúc này, Liên Tiệp đột nhiên nói ra một câu: “Nếu bọn chúng lấy thân phận khác đến thẩm vấn thì sao?”

“Thận phận khác sao?” Mọi người kinh ngạc.

Liên Tiệp mỉm cười, “Cải trang thành Phi Đồng, Lý Triệu Đình, hoặc thủ hạ của Hoàng Thiên Bá đến đó tiến hành thẩm vấn, mọi người nói xem có được không?”

*

Bên kia mọi người đang bày mưu trong đêm tối tĩnh lặng thì bên này, trong một khách điếm bình thường, hai nam tử trẻ tuổi đang trò chuyện trên hiên tầng hai.

Hai người này nhìn qua một gày yếu, một lạnh lùng, dó chính là Lý đề hình và ‘bằng hữu băng đá’ của mình – Lãnh Huyết.

Hai người đến Mân Châu vào sáng sớm ngày hôm đó, nhưng ở lại một ngày trong khách điếm xoàng xĩnh trong Châu. Lãnh Huyết thấy Tố Trân dựa vào lan can chống hàm thở dài, hắn bực bội nói: “Ta nói này Phùng Tố Trân, người muốn đến Mân Châu là cô, đến rồi nói ở đây nghỉ ngơi cũng là cô, rốt cuộc cô muốn gây rối kiểu gì đây? Cũng là nghỉ ngơi, ở nhà không thoải mái hơn sao?”

Mặt mày Tố Trân tràn đầy giận dữ, “Lãnh đại hiệp à, không phải ta đến để nghỉ ngơi, ta đến để làm chính sự đấy.”

“Vậy cô lưu lại khách điếm này một ngày làm gì?”

“Ta đang nghĩ xem nên làm thế nào, đi tìm Mộ Dung Lục, hay là tìm Lý Triệu Đình thì tốt.”

“Mộ Dung Lục bí mật đến đây, cô biết hắn ở đâu không? Hắn có thể để cô tìm thấy sao? Lý Triệu Đình đến đây xử án, có thể quan tâm đến cô sao? Cô tìm đến chỗ bọn hắn, có có thể làm được gì nào? Người ta một thì đến phá án, một thì đến phá hoại, cô có thể ngăn được không?”

“Ta không sợ không tìm được Mộ Dung Lục, tìm được Nghiêm Thát là có thể tìm được hắn. Ta chỉ đang nghĩ xem làm thế nào mới có thể giúp Lý Triệu Đình xử vụ án này theo luật pháp, lại không đắc tội với Quyền Phi Đồng, càng không làm cho Liên Ngọc có cớ bắt hắn. Muốn vẹn cả ba đường, khó lắm đấy.”

“Trân Nhi, cô xem kia là ai?”

Nàng đang thở dài nói, chợt nghe thấy giọng điệu Lãnh huyết có vẻ kì lạ, ánh mắt chăm chú nhìn xuống quầy ở lầu dưới.

Tố Trân ngớ ra, nhìn xuống, đợi đến khi nhìn rõ nguồi đến, nàng không kìm nổi sợ hãi.

Đó là hai cô nương một chủ một tớ mặc nam trang, sau lưng hai người lại có ba nam tử dáng vẻ như hộ vệ. Tố Trân không lạ lẫm gì hai người trước mặt, đó chính là Vô Yên và Tương Nhi.

“Chưởng quầy, chúng ta muốn nghỉ lại đây, ta cần bốn gian phòng thượng hạng.”

Vô Yên im lặng đứng phía sau, Tương Nhi bước lên sắp xếp. Chưởng quầy kia ngữ khí có chút kì quái, “Năm vị đại gia cần bốn gian phòng sao?”

Tố Trân cười thầm: Chưởng quầy kia coi hai nàng ấy là mấy kẻ đoạn tụ rồi sao?

Tương Nhi là một muội muội đanh đá, quả nhiên nghe chưởng quầy nói vậy thì mày liễu dựng ngược, quát: “Ngươi quản được sao?”

Chưởng quầy kia vốn có chút ngượng ngùng, nhưng lúc Vô Yên đưa ra một đĩnh bạc thì ông ta biết điều ngậm miệng lại.

Tố Trân lấy làm lạ, “Sao nàng ta lại đến đây nhỉ? Chẳng lẽ Mộ Dung Lục bảo nàng ta đến sao? Hắn hẳn là chẳng có nguyên nhân gì cần Vô Yên đến đây, sao lại để nàng ta phải gặp nguy hiểm. Chẳng lẽ Vô Yên đến tìm Mộ Dung Lục có việc sao? Nhưng sao nàng ta lại biết hắn ở đây? Lẽ ra chuyến đi này phải được giữ bí mật…”

Nàng nghĩ mãi vẫn chưa hiểu, Lãnh Huyết bên cạnh không nhịn được lừ mắt, “Cô hỏi nàng ta không phải là xong luôn sao?”

Tố Trân nào dám đi xuống gặp Vô Yên? Để Liên Ngọc biết nàng cũng ở đây không hay chút nào. Nàng khẽ gọi Lãnh Huyết, “Tránh đi, nơi này không thể ở lại được.”

Lãnh Huyết liếc nhìn sắc trời bên ngoài, trời cũng đã muộn, lại có vẻ sắp gió to mưa lớn. Bên kia, Tố Trân đã lao vào phòng thu dọn đồ đạc rồi.

*

Nhìn bên ngoài sắp đổ mưa lớn, mặc dù Vô Yên bình tĩnh, lại không thích không khí ngột ngạt trong phòng nên không lập tức vào trong, nàng kéo Tương Nhi ngồi xuống dùng bữa. Ba hộ vệ Ngụy phủ đi theo ngồi xuống bàn bên cạnh.

Đồ ăn nhanh chóng được mang lên, Tương Nhi thấy Vô Yên cầm đũa không nói gì, lông mày hết nhăn lại nhíu thì bỗng thấy bất an, nàng ta nén giọng nói: “Tiểu thư, người sao vậy? Là thức ăn không hợp khẩu vị hay là trong lòng có tâm sự? Không phải chúng ta sẽ nhanh chóng gặp được Lục thiếu sao?”

Vô Yên buông đũa xuống, khẽ cười khổ, “Ngươi và ta đều bị xúc động đến mê muội đầu óc rồi, ngài ấy âm thầm đến đây hành sự, có thể ở lại mấy chỗ như dịch trạm được sao?”

Tương Nhi sắc mặt trắng nhợt, “Vậy phải làm sao đây? Chúng ta lặn lội đến đây chẳng phải là…”

Vô Yên lại không căng thẳng như nàng ta, chỉ thở dài một tiếng, nói: “Nếu thật sự muốn tìm ngài ấy cũng không phải không được, ngài ấy không ở dịch trạm, nhưng Nghiêm tướng thì lại có.”

Tương Nhi lúc này mới thở phào, vỗ ngực, giận dữ trách: “Tiểu thư à, người làm vậy là muốn dọa chết nô tì sao?”

Vô Yên lắc đầu, “Có điều tìm đến ngài ấy thông qua Nghiêm tướng dù sao vẫn không hay lắm. Ta nghĩ, lần này có lẽ ta sai rồi, ngài ấy đến đây làm việc, ta làm phiền như vậy là không nên.”

Tương Nhi lại chẳng để ý đến mấy đạo lý lớn đó, đang định khuyên nhủ thì lại thấy ánh mắt Vô Yên thoáng lạnh lùng. Nàng sững người, nhìn sang, liền thấy ánh mắt chẳng mấy tốt đẹp của hai người bàn bên cạnh.

Tình hình này Tương Nhi đã quá quen thuộc rồi. Khuôn mặt xinh đẹp của Vô Yên, có thể nói là đứng đầu lục cung, lúc trước hai lần gặp Lý Hoài Tố trong tửu lâu thì hai lần đụng phải đám đăng đồ tử. Vừa rồi tay chưởng quầy kia chiếu cố bọn họ là vì nhìn thấy bạc là sáng mắt, hai tên này lại nhìn ra được Vô Yên là phận nữ.

Hai tên ấy một cao một gầy, ước chừng ba bốn mươi tuổi, gã nam nhân cao lớn đội mũ vỏ dưa, khoác một bộ cẩm y rộng thùng thình xiêu vẹo lên người, mặt hắn khá to, hai bên dáy tai khá dày, hai mắt xem như cũng sáng láng có thần nhưng không biết vì sao lại khiến người ta có cảm giác y phục và tướng mạo của hắn chẳng tương xứng với nhau chút nào. Có lẽ là sự tương giao của dáng vẻ thoạt nhìn có chút tăng nhân từ bi với ánh mắt dâm tục của hắn, mới khiến cho người ta sinh ra cảm giác kỳ lạ không thoải mái.

Một gã nam tử khác thân hình gầy gò, ánh mắt lại u ám, loáng thoáng lộ ra vẻ khôn khéo. Hắn nghiêng mắt nhìn chằm chằm Vô Yên, nhỏ giọng cười, toàn thân toát lên cảm giác của một thợ săn khi nhìn thấy con mồi.

Tương Nhi còn chưa nổi cáu thì thần sắc ba hộ vệ đã nghiêm lại, bọn họ đứng dậy.

“Kẻ nào dám bất kính với công tử nhà ta!” Một trong số đó lớn tiếng quát lên, lập tức thu hút một nửa số người trong khách điếm quay lại.

Nam tử gầy đét nhỏ giọng cười khì khì một lúc rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, “Tên kia ngươi nói gì vậy hả? Gia ta đang yên đang lành nhìn công tử nhà ngươi làm gì chứ? Trừ phi vị kia nhà ngươi không phải là công tử?”

Vô Yên biết hai người này muốn bới lông tìm vết, nhìn dáng vẻ đối phương không phải kẻ quần là áo lượt bình thường, tuyệt đối không phải người lương thiện, ở kinh thành thì đã đành, lúc này ra ngoài nàng không muốn đa sự, đang định ngăn mấy hộ vệ lại, ai ngờ hai người ra tay quá nhanh, tay áo vừa động thì mấy bóng đen hình tròn đã nhanh chóng bắn về phía ba hộ vệ.

Ba người trong nháy mắt kêu lên thảm thiết.

Vô Yên và Tương Nhi kinh ngạc, nhưng thấy lòng bàn tay mỗi hộ vệ bị một cây đũa gốc đâm xuyên qua, máu tươi chảy ròng, nhỏ xuống khắp mặt bàn.

Khách điếm nhất thời rối loạn, trong đó có mấy cô nương nhát gan la hét kinh hãi, chưởng quầy sớm đã bị dọa đến mức run rẩy lập cập, không lên tiếng ngăn cản, bản thân gã tự chạy vào bên trong không dám động đậy.

Trong lầu mặc dù là nam tử trẻ tuổi tráng kiện nhưng thấy hai tên cao, gầy kia hung hãn tàn bạo thì nào dám đi lên ngăn cản chứ?

Khi đó, Tố Trân đang cùng Lãnh Huyết ôm hành trang đi ra, định nhảy xuống từ cửa sổ tầng hai, nhìn thấy tình cảnh đó, Tố Trân tất nhiên không còn quan tâm đến việc lộ diện hay không nữa, nàng kéo Lãnh Huyết đi xuống giải vây cho Vô Yên.

“Chậm đã!” Lãnh Huyết liếc mắt, giữ lấy vai ngăn nàng lại.

Vô Yên vạn lần không ngờ rằng nam tử cao kều kia lại là một tăng nhân. Nàng còn chưa kịp kêu lên thì hai người đó đã tấn công đến. Trong cuộc tranh đấu, chiếc mũ quả dưa của nam nhân cao kều bị một hộ vệ gạt xuống, chỉ thấy trên đầu hắn không một sợi tóc, chính giữa còn có vết sẹo tròn. Hộ vệ kia chẳng qua cũng chỉ mới chạm vào vạt áo của hắn đã bị một chưởng của hắn đánh bay ra ngoài, đập đầu vào mặt bàn, đầu vỡ máu bắn tung tóe, ngã xiêu vẹo xuống đất, ánh mắt kinh hãi. Tình cảnh của hai hộ vệ khác cũng không khá hơn là mấy, bọn họ cũng không nhìn thấy nam nhân gầy đét kia di chuyển như thế nào mà đã bị đá bay xuống đất, hai tiếng rắc vang lên, tên kia đạp nứt xương ức của họ.

Nhìn thấy nam tử gầy đét phất ống tay áo gạt Tương Nhi ra, kỳ quái cười một tiếng rồi vồ lấy vạt áo trước của Vô Yên. Một bàn tay lớn băng bó trong ống tay áo ẩm ướt màu tím công kích lên xương cổ tay của hắn, trong lúc rung động, bọt nước bắn ra, mang lại không khí ẩm ướt trong không trung.

Nam nhân gầy đét kia dường như bị đòn nặng, cả cánh tay run rẩy, đột nhiên nhảy vọt ra.

Người đến lại là một nam tử trẻ hơn hai mươi tuổi, thân hình cao lớn, dung mạo bình thường, nhưng ánh mắt lại sáng quắc, không phải nam tử bình thường. Lúc này sắc mặt hắn ta hung ác, khóe mắt, chân mày đều mang theo sát khí.

Nam nhân gầy đét kia run rẩy.

Gã tăng nhân kia rít lên một tiếng, ha ha cười nói: “Lão quái, ngươi như vậy là sao hả? Sợ rồi à? Bình thường vẫn dám tự xưng là võ công vô địch cơ mà?”

Nam nhân gầy đét hừ lạnh một tiếng, ánh mắt u ám. Gã tăng nhân đã bay đến trước người thanh niên kia, năm ngón tay vồ lấy, hướng đến ngực hắn.

Mọi người nhìn thấy đều kinh hãi, tư thế này nhìn như là muốn móc ngực ra vậy… những người còn lại nhao nhao kêu lên kinh sợ.

Nào biết là thanh niên kia đúng là rất được, hắn vẫn đứng chỗ đó không nhúc nhích, một tay chống sau lưng, một tay nghênh đón, dùng tư thế cứng rắn để tiếp nhận đòn tấn công. Hai bên vừa chạm vào nhau, ánh mắt tăng nhân kia đã xuất hiện vẻ khiếp sợ. Sau một chưởng, thanh niên ấy khẽ lắc người, hắn lùi lại sau mấy bước mới giữ vững được cơ thể.

Nam nhân gầy gò nhỏ giọng nói: “Rút, tìm được sư tôn rồi tính sau.”

Hai người lạnh lùng liếc nhìn thanh niên ấy, khẽ lắc mình, thoắt cái đã đến cửa, sau đó biến mất trong màn mưa trắng xóa bên ngoài. Thanh niên kia cũng không đuổi theo, hắn khẽ nhếch khóe môi, vẫn đứng nguyên chỗ cũ.

Trong tiệm chớp mắt khôi phục lại sự yên tĩnh, mọi người vẫn chưa bình phục lại sau màn kinh hãi ấy, vẫn nhìn thẳng vào thanh niên áo bào kia, cho đến khi chưởng quầy thét gọi tiểu nhị ra dọn dẹp chỗ bàn ghế bị đánh vỡ kia thì bọn họ mới tỉnh táo lại.

Vô Yên nhất thời cũng sững sờ đứng yên tại chỗ. Tương Nhi và mấy người khách nhiệt tình trong tiệm đến đỡ ba hộ vệ kia dậy.

“Tiểu thư…” Tương Nhi vốn vẫn mạnh mẽ giờ lại sợ hãi gọi.

Cả người nàng nhất thời run rẩy, cũng không phải vì nỗi khiếp sợ lúc nãy, mà là vì nam nhân toàn thân ướt sung vừa ra tay giúp đỡ. Chân mày hắn vẫn còn những giọt nước mưa nhỏ giọt, lạnh lùng đứng ở cửa.

Cuối cùng, nàng khẽ lành lạnh lên tiếng, “Hoắc Trường An, ngài đến đây làm gì?”

Hoắc Trường An trên đời này có lẽ cũng không nhiều, nhưng Hoắc Trường An mà Vô Yên quen trong thiên hạ cũng chỉ có một.

Người đến đó chính là Tiêu Dao Hầu.

Quần áo Tiêu Dao Hầu đã ướt cả. Hắn xuất phát muộn hơn Vô Yên, trên đường lại có không ít ngã rẽ, đám hộ vệ Hoắc phủ chia nhau tìm kiếm dấu tích Vô Yên, đọc đường dùng chim bồ câu đưa thư hoặc khoái mã báo tin nhanh, tới đây mới biết được nơi nghỉ lại của Vô Yên.

Đoàn người của Hoắc phủ thấy mưa to gió lớn, vốn đang tránh mưa tại một ngôi miếu gần đó, nhưng vì hắn muốn nhanh chóng gặp nàng nên tự dẫn theo Trường Anh Thương và Kích Nhi Trương đội mưa đến đây trước. Cũng may là đến kịp, hắn vẫn đang ở ngoài cửa đã nhìn thấy hai kẻ giang hồ khinh bạc nàng, đến khi ba hộ vệ của nàng ngã xuống, hắn liền lập tức ra tay.

Hai nam tử kia võ công rất giỏi, tay cầm đầu chỉ sợ không đơn giản… rốt cuộc là người như thế nào? Vì sao một kẻ nhìn như tăng nhân nhưng lại dám làm ra những chuyện như vậy? Nếu hắn đến muộn một bước, nàng…

Nghĩ đến đây, hắn nắm chặt hai tay khiến gân xanh nổi lên.

Thấy nàng vẻ mặt giận dữ nhìn mình, hắn cúi đầu nhìn bản thân nhếch nhác, khẽ cười lạnh hỏi lại: “Nơi này nàng đến được, còn ta thì không thể sao?”

Vô Yên đã thấy lạ, lại có chút tức giận vì bị người ta dò xét. Nàng càng nghĩ càng kinh hãi, chuyện nàng ra đi là bí mật, làm sao Hoắc Trường An lại biết được nàng ở đây?

Dường như Hoắc Trường An nhìn thấu tâm tư của nàng, hắn nhếch môi, cười nhạt, “Nàng đánh giá cao bản thân mình rồi đấy, ta còn cần phải theo nàng đến tận đây sao? Đừng nói là ta đã có một nữ quyến xinh đẹp tựa hoa như Liên Nguyệt, nếu ta muốn nữ nhân thì còn lo là không có ư? Muốn một đóa tàn hoa bại liễu làm gì chứ?”

Liên Nguyệt là đại kỵ của Vô Yên, nàng lạnh lùng nói: “Phải, cô nương trong khách điếm này đều lặng lẽ đánh giá Hoắc hầu đấy, Hoắc hầu muốn nữ nhân như thế nào cũng được. Không quấy rầy nhã hứng của ngài nữa, Tương Nhi, chúng ta đi thôi.”

Những lời này của nàng không phải không có nguyên nhân, sau cuộc tranh đấu vừa rồi, mấy cô gái trong khách điếm đều đã đỏ mặt, lặng lẽ nhìn nam tử võ dũng đột nhiên đến kia.

Tương Nhi kinh ngạc, “Tiểu thư, bên ngoài vẫn còn mưa lớn, cứ dầm mưa như thế, tiểu thư sẽ sinh bệnh mất…”

Nàng chẳng qua chỉ là một người cao ngạo, xem nhẹ sinh mạng mà thôi, có bệnh hay không nàng không quan tâm… Vô Yên nghĩ vậy, lại nghe thấy một tiếng rên rỉ, ánh mắt nàng rơi xuống ba người hộ vệ đang bị thương không nhẹ trên người, cuối cùng chậm rãi dừng bước chân lại, nói: “Tương Nhi, hỏi xin chưởng quầy ít thuốc trị thương, thoa lên cho bọn họ trước.”

Tương Nhi cảnh giác liếc nhìn Hoắc Trường An một cái, cuối cùng cũng thở phào, gật đầu rời đi.

Nàng sờ trên người, định lấy ra ít bạc nhưng nhất thời tìm không thấy, nhớ lại vừa rồi bị kẻ xấu gạt rơi túi tiền. Có điều lúc nãy hỗn loạn, nàng vừa sợ lại vừa lo, tất nhiên không để ý đi tìm, cũng có thể bị người ta thừa cơ nhặt mất lắm. Đã bị người ta lấy rồi, có ai chịu giao ra chứ?

Chưởng quầy nhìn dáng vẻ của nàng, tất cũng nhìn ra được chút manh mối, hắn lạnh lùng cười nói: “Vị cô nương này, ta không tính toán chuyện các người liên lụy đến việc buôn bán nhỏ của ta, ta lấy đâu ra thuốc trị thương gì đó cho các người chứ?” Lúc này tất nhiên hắn ta cũng nhìn ra hai người là nữ.

Trong điếm có người khuyên can: “Chưởng quầy à, ông tạo thuận lợi cho người ta đi, tính toán với cô nương nhà người ta thì có gì hay ho chứ?”

Chưởng quầy nghe vậy, trầm giọng nói: “Nếu các hạ đã hào phóng như vậy, thì mời các hạ đến lo liệu đi.”

Người lên tiếng kia lập tức câm bặt.

Vô Yên thầm cười khổ, ông trời muốn trêu đùa nàng đến vậy sao? Nàng cắn răng, nhìn về phía Hoắc Trường An, “Cho ta mượn mấy lượng bạc, sau này ta sẽ trả lại ngài.”

Hoắc Trường An dù bận rộn vẫn thong dong nhìn nàng, một lúc lây mới nhàn nhạt nói: “Cũng được, đi vội đến đây nên giờ ta cũng đói rồi, nàng cùng dùng bữa với ta đi.”

Vô Yên trong lòng buồn bực, “Ngài đừng ức hiếp người khác quá đáng.”

“Ức hiếp người khác sao? Ta mời nàng dùng cơm, cho nàng mượn tiền trị thương cho người của mình, như thế vẫn gọi là ức hiếp người khác sao?”

Hắn cười lạnh một tiếng, cũng chẳng quan tâm y phục có ướt hay không, cũng không thuê phòng thay đồ, ngược lại tìm một cái bàn ngồi xuống. Hai người Kích Nhi Trương gọi chưởng quầy ra đặt món. Chưởng quầy nhìn thấy thân thủ của nam tử áo tím kia thì nào dám có chút chậm trễ, lúc này hắn ta đích thân đến hầu hạ gọi món.

Tương Nhi nhìn thấy môi dưới của Vô Yên bị cắn đến mức bật ra tia máu thì bất giác lo lắng kêu lên một tiếng ‘Tiểu thư’.

Vô Yên lẳng lặng đi đến trước bàn của Hoắc Trường An. Hai người Kích Nhi Trương và Trường Anh Thương nghiêm nghị, cả hai đều đã biết thân phận của nàng, lập tức đứng lên, cung kính đứng bên cạnh, nhường chỗ lại cho nàng.

Vô Yên chậm rãi ngồi xuống, mím môi nhìn Hoắc Trường An. Hoắc Trường An giống như không nhìn thấy sự tức giận trong mắt nàng, “Ngụy Vô Yên, rót rượu cho ta.”

Vô Yên liếc nhìn hắn, cầm bình rượu lên. Lòng nàng đã cảm thận oán hận, tức giận đến cùng cực, bình rượu kia vốn nhẹ nhưng nàng lại cảm thấy thật nặng trĩu. Hắn đã không còn yêu nàng, trong lòng hắn chỉ còn lại sự báo thù thôi đúng không?

Mặc dù nàng cố giữ vững sự trấn tĩnh nhưng tay lại khẽ run rẩy, chỉ cảm thấy ánh mắt nóng rực đang xoáy trên đỉnh đầu mình, rượu nhất thời bắn ra ngoài. Trên tay bỗng có cảm giác ấm áp thô ráp, bàn tay nàng đã được tay Hoắc Trường An phủ lấy.

“Ngài làm gì vậy?” Nàng cả kinh, khàn giọng trách móc.

“Rượu tràn ra ngoài rồi, chỉ là muốn để nàng không làm đổ nữa thôi.”

Hoắc Trường An nhếch môi, đột nhiên vươn tay lấy ra một đĩnh vàng ném vào tay chưởng quầy.

Chưởng quầy vừa mừng lại vừa lo, nói: “Chỗ vàng này, chỗ vàng này…”

Hoắc Trường An nói: “Chưởng quầy, phái người đến dược quán mua ít thuốc, mời một vị đại phu giỏi về đây. Chỗ tiền đó là để mời đại phu, chỗ còn lại là phí đi lại của ngươi.”

Tay chưởng quầy kia mừng quýnh lên, lập tức cất vàng vào trong người, dặn dò tiểu nhị lập tức ra ngoài thu xếp. Tiểu nhị kia thấy tình đó, tất nhiên không dám chậm trễ, lập tức đi ngay.

“Ta nói lời giữ lời.” Nhìn thấy Vô Yên nhíu chặt mày nhìn chằm chằm vào mình, Hoắc Trường An uống một ngụm rượu nói, giống như cũng muốn nuốt nàng vào vậy.

Lúc này, Tương Nhi và ba hộ vệ kia ngồi ở bàn bên cạnh, Tương Nhi lo lắng nhìn bọn họ, đám hộ vệ tất nhiên kính sợ nên càng không dám lên tiếng. Khách nhân trong điếm khiếp sợ trước nam tử oai hùng đến trong cơn mưa, cứ nhìn theo hai người. Rất nhiều cô nương nhìn về phía Vô Yên, vừa ao ước vừa ngưỡng mộ.

Vì sự mập mờ này mà Vô Yên cảm thấy vừa cô tịch vừa kinh sợ, đột nhiên vùng ra khỏi tay Hoắc Trường An. Hoắc Trường An khẽ cười một tiếng, lại uống một ngụm rượu.

“Cảm ơn.” Vô Yên lại không kiềm chế được nữa, nàng bỗng nhiên đứng dậy, lại dặn dò Tương Nhi chăm sóc ba hộ vệ kia một chút, bản thân nàng thì quay về phòng trước, tránh khỏi người kia.

Tối nay không đi được rồi, mấy hộ vệ kia vì nàng mà bị thương, nàng không thể bỏ bọn họ mà đi được, chí ít cũng phải đợi thương thế của bọn họ khá lên đã.

Hoắc Trường An nhìn bóng lưng của nàng, nhếch khóe miệng, thầm nghĩ: Nếu biết hắn có thể cứu ba hộ vệ của nàng, bởi hắn mang theo trên người dược liệu trị thương tốt nhất, thì nàng sẽ thế nào đây?

Cứ ở lại chỗ này đi, Ngụy Vô Yên.

*

Nhìn thấy Vô Yên lên lầu, Tố Trân kéo Lãnh Huyết, “Chúng ta đi thôi.”

Hoắc Trường An ra tay cứu Vô Yên, nàng cũng không cần lộ diện nữa, tránh khỏi tiết lộ hành tung. Nàng thương Vô Yên, không biết Vô Yên có nên khôi phục tình xưa với Hoắc Trường An không, nhưng theo như lời của Liên Ngọc và Hoắc Trường An, nếu Vô Yên không có tình cảm nam nữ với Liên Ngọc thì hẳn không nên mắc kẹt trong lồng giam chốn thâm cung.

Hai người lặng lẽ về phòng, tay cầm hai cây dù, nhảy ra từ cửa sổ tầng hai, lao vào cơn mưa mịt mù.

*

Sau khi sắp đặt kế hoạch thăm dò nhà lao nửa đêm xong, lúc Nghiêm Thát và Cao Triều Nghĩa rời đi, bên ngoài trời đang mưa lớn. Nghiêm Thát nhớ ra gì đó liền bảo Cao Triều Nghĩa đợi ở ngoài trước, ông ta quay lại nhìn về phía Liên Ngọc, thoáng chần chừ, nói: “Hoàng thượng, thần vẫn còn việc muốn báo.”

Liên Ngọc thoáng đánh giá thần sắc của ông ta, bảo mấy người Liên Tiệp ra ngoài rồi mới nói: “Nghiêm tướng mời nói.”

“Hoàng thượng, Cố cô nương đã đến Mân Châu rồi, hôm nay nàng ta và Quyền Phi Đồng nghỉ lại tại Hoàng phủ.” Nói đến chuyện nhà của Hoàng đế, vị lão thần này cũng có chút ngại ngùng.

Trước mắt Liên Ngọc thoáng lướt qua ánh mắt lạnh lùng nhưng mang theo vẻ quật cường của Cố Song Thành, hắn nhẹ nhàng nói: “Ừm, trẫm biết rồi, người hộ tống nàng ta đến đây là người của thủ hạ trẫm, bọn họ đã báo cáo với trẫm rồi, cũng vất vả cho Tướng gia rồi.”

Nghiêm Thát thấy Liên Ngọc không muốn nói nhiều nên tất nhiên cũng không dám nói gì thêm, ông ta nhớ ra gì đó, lại nói: “Hoàng thượng có ý để Tư Lam Phong trở thành người của chúng ta sao?”

Liên Ngọc nói: “Nghiêm tướng nói xem? Hắn là người Thất đệ xem trọng, tư chất cũng không tệ.”

Nghiêm Thát thoáng trầm ngâm, hai mắt lộ ra suy tư, “Người này có thể bồi dưỡng tài năng, chẳng qua tính cách, tài hoa hơi lộ liễu, nhưng theo thời gian, chưa hẳn không thể mài phẳng, phải xem hắn đi theo là người thế nào, đi theo Hoàng thượng, xem ra nhất định không có vấn đề. Mà người tính tình như hắn, xem ra bụng dạ không sâu, chắc sẽ không có suy nghĩ gian dối.”

Liên Ngọc nói: “Vậy, chuyện của Hoàng Thiên Bá, đến lúc đó phiền tướng gia phải thu xếp tốt trong nha môn tri phủ rồi, ngài và ta trong ứng ngoài hợp.”

“Vâng, lão thần tuân mệnh.” Nghiêm Thát nghiêm túc hành lễ rồi cáo lui.

Tiếng của mấy người Liên Cầm loáng thoáng truyền đến từ ngoài hiên, Liên Ngọc lại không thấy hứng thú, hắn vươn tay mở cửa sổ, nhìn ra xa màn mưa bên ngoài. Con đường phía trước còn dài, hắn đột nhiên nghĩ: Lý Hoài Tố, lúc này nàng, cái kẻ ngớ ngẩn kia đang làm gì vậy?

*

Tố Trân và Lãnh Huyết nghỉ lại tại một khách điếm khác.

Buổi trưa lúc dùng bữa, Tố Trân cắn đũa vắt óc khổ tâm suy nghĩ. Lãnh Huyết gõ đũa lên bát của nàng, hung hăng nói: “Ăn cơm đi! Ăn xong rồi nghĩ thì cô sẽ chết sao?”

Tố Trân thấy hắn tức giận thì tự biết mình đuối lý, nàng không dám lỗ mãng nên ngoan ngoan ăn cơm.

Bàn bên cạnh có hai vị công sai*, hình như là đi ra ngoài làm việc, bọn họ cũng dùng bữa ở khách điếm này, hai người vừa ăn vừa nói cười.

(*Công sai: Người thực hiện nhiệm vụ của quan phủ, người dịch chú thích.)

Một người nói mấy ngày trước hắn sớm đã đến Hoàng phủ thỉnh an, thấy Hoàng phủ lại tuyển thêm một đám nha hoàn mới, toàn là mấy cô nương trẻ tuổi xinh đẹp. Một người khác tiếp lời, nói bước vào phủ của đại nhân có lúc nào không phải người đẹp chứ? Cho dù lão phu nhân ăn chay niệm phật, thỉnh thoảng cũng nhận vào mấy cô nương xấu xí mà nhà khác không ai cần vào làm thô sử nha đầu*, cũng coi như là hành thiện tích đức; lại nói lão huynh ngươi là họ hàng xa của Hoàng đại nhân, phải thường xuyên đến thỉnh an lão phu nhân, đã có tài lộ lại có diễm phúc, đúng là khiến người ta ngưỡng mộ vô cùng.

(*Thô sử nha đầu: nha đầu làm việc nặng, người dịch chú thích.)

Hai người nhanh chóng ăn uống no say, thanh toán rồi đi.

Tố Trân ghé miệng nói bên tai Lãnh Huyết: “Đi theo xem thế nào.”

Lãnh Huyết thoáng nghi ngờ, thấy dáng vẻ Tố Trân nghiêm túc nên hắn đành ném xâu tiền lên mặt bàn, rồi đi cùng nàng.

Đường phố náo nhiệt, tiểu thương binh lính đi lại trên đường, Tố Trân thong thả đi theo sau hai quan binh. Lãnh Huyết nói: “Cô thế này là muốn làm gì vậy?”

“Lát nữa ngươi sẽ biết thôi.”

Thấy hai người rẽ vào một ngõ nhỏ vô cùng vắng vẻ, mắt nàng sáng lên, “Lãnh Huyết, chúng ta chặn bọn họ lại đi.”

Lãnh Huyết nhíu mày, vừa ‘này’ một tiếng thì Tố Trân đã đi theo hai người kia vào ngõ. Nào ngờ đúng lúc này, hai quan sai kia đột nhiên quay đầu lại. Trong mắt một kẻ đó lóe lên sát khí, lạnh lùng cười nói: “Kẻ nào? Cho rằng bọn ta không biết có hai con chuột nhắt đang bám theo sao? Bọn ta cố tình dẫn các ngươi đến nơi vắng vẻ này, vừa hay để các ngươi tự chui đầu vào lưới.”

Hai người đang định tới gần Tố Trân thì thấy thiếu niên trước mắt khẽ nhếch môi, ngược lại còn tiến lên, hai người sững sờ. Nói thì chậm nhưng việc xảy ra lại rất nhanh, đằng sau thiếu niên đó, một bóng xám nhảy vọt lên như đại bàng, chạm đến vị trí hiểm trên người cả hai. Hai tên đó sợ hãi, nhưng đối phương ra tay rất nhanh, còn chưa rút đao ra thì người cả hai đã tê rần, huyệt đạo đã bị điểm, đứng nguyên tại chỗ bất động như một pho tượng.

Hai người kinh hãi, cơ thể không thể nhúc nhích, miệng lại vẫn có thể nói chuyện nên bọn chúng lập tức quát lớn: “Các ngươi dám vô lễ với quan sai sao! Còn không mau thả hai người bọn ta ra, nếu không, đợi người của nha môn đến đây thì các ngươi lãnh đủ đấy. Cướp của quan sai là trọng tội, nhẹ thì chịu đau da thịt, nặng thì đi tù mọt gông.”

Tố Trân đột nhiên bật cười, lấy ra một con dao găm từ trong người, rút ra khỏi vỏ. Con dao đó rất sắc, ánh sáng lạnh lẽo lấp lóa trước mắt hai tên quan sai.

Nàng nói: “Hai vị quan đại gia, tiểu nhân không biết luật pháp, chỉ biết nơi này ngay cả chó cũng không có một con, vừa khéo gặp được các ngài đồng hành đúng là chẳng dễ dàng gì. Đợi đến lúc thật sự gặp được, thì cũng chính là lúc các ngài đều thành người chết, mấy người kia nghe tin rồi đến nhặt xác thôi. Tiểu gia còn sợ bị trị tội sao? Gan ta nhỏ thì sao dám đi cướp của công sai chứ?”

Hai tên kia nghe vậy, chỉ cảm thấy gan mật kinh hãi đến mức sắp nứt ra luôn, hóa ra bọn chúng gặp phải bọn cường đạo chuyên đối đầu với quan phủ sao? Lập tức biết điều đổi sắc mặt, chúng nặn ra nụ cười: “Các vị đại gia tìm hai người chúng tôi không biết có chuyện gì ạ? Nhất định không phải kết thù với quan phủ rồi, tìm chúng tôi lợi dụng việc công để trả thù cá nhân rồi phải không? Hai vị đại gia nhìn lạ mặt, trước đây hai chúng tôi nhất định chưa từng kết oán với hai vị, hai vị ngàn vạn lần đừng nhận nhầm người, báo nhầm thù nhé, nếu không hai chúng tôi sẽ oan uổng lắm đấy…”

Thấy tên đó đó thay đổi sắc mặt nhanh chóng, Tố Trân lại cầm dao sượt nhẹ qua mũi hai người, lẩm bẩm: “Cắt chỗ nào cho đẹp đây?”

Cảm xúc lạnh buốt như một con rắn khiến hai kẻ kia lập tức kinh sợ hét lên: “Người anh hùng xin tha mạng! Người anh hùng muốn cướp tiền thì cứ việc cướp, nếu muốn hỏi chuyện gì trong nha môn thì mời cứ việc hỏi, chúng ta nhất định biết gì nói nấy!”

Tố Trân cười, mặc dù hai tên công sai này ham sống sợ chết một chút nhưng rất có năng lực, chúng biết nếu muốn cướp bóc tiền của thì nhất định sẽ không tìm đến chúng, tìm mấy tay nhà giàu không phải sẽ tốt hơn sao? Lãnh Huyết càng lúc càng nhíu chặt mày, nhỏ giọng trách cứ: “Rốt cuộc cô lại muốn giở trò gì vậy?”

Tố Trân quay người nháy mắt ý bảo ‘làm chính sự’, lúc quay lại mắt nàng đổi thành vẻ kín đáo như ngày thường Liên Ngọc vẫn hay dùng, nàng thản nhiên nói: “Tiểu gia đang cân nhắc làm một vụ làm ăn lớn, đến qúy phủ của Hoàng tri phủ các ngươi kiếm chút tiền tài, thấy các ngươi hiểu biết nhiều chuyện của Hoàng tri phủ như vậy, hai vị sợ gì mà không nói với ta mấy chuyện nhân khẩu của Hoàng phủ, để tiểu gia ta còn trà trộn vào.”

Hai tên quan sai nghe vậy, thầm nghĩ thôi hỏng rồi. Hỏi những chuyện khác trong nha môn thì đã đành, một khi trạch viện của ông chủ Hoàng Thiên Bá bị cướp, nếu để người ta biết được đầu mối do hai người họ cung cấp thì chẳng phải bọn họ sẽ thành đồng mưu sao? Đây là tội lớn đấy! Vị Hoàng đại nhân này thoạt nhìn là quân tử thư sinh, thực ra là người nham hiểm tàn bạo, dụng hình chẳng hề nương tay, chỉ có nặng chứ không có nhẹ.

Một trên quan sai trắng trẻo, mặt có mấy nốt ruồi lập tức trơ mặt cười khổ: “Nếu huynh đệ thật sự muốn giở trò thì nên bắt mấy tay gia định trong nhà Hoàng tri phủ để hỏi mới đúng, chúng ta nào có biết…”

“Đúng, đúng, đúng…” Tên quan sai khác màu da thô đen, mặt mũi khá là hung hãn lập tức phụ họa.

“Vừa rồi lúc các ngươi nâng ly nói cười không phải đã nói như vậy sao. Tên mặt trắng ngươi là bà con xa với Hoàng Thiên Bá. Thường xuyên đến thỉnh an Hoàng lão phu nhân, đổi lấy chút hời béo bở, rõ tình hình trong Hoàng phủ như lòng bàn tay, ngay cả nha hoàn mới vào như thế nào cũng biết…” Tố Trân cười hì hì, nắm chặt dao găm, đột nhiên lia qua đầu mũi tên mặt trắng, mấy giọt máu chợt chảy xuống vạt áo trước của hắn.

Hai tên đó thấy màu đỏ, ngửi thấy mùi tanh thì đều bị dọa khiếp vía, lập tức gật đầu như giã tỏi: “Nói, chúng tôi nói, mong huynh đệ thủ hạ lưu tình.”

Tố Trân cong khóe miệng, hai tên này vừa nhìn đã biết không phải loại người tốt đẹp gì, thường ngày chắc chắn là kẻ hay ức hiếp bách tính, nàng xuống tay tất nhiên chẳng cần phải lưu tình. Nàng sửa lại dáng vẻ cười ha ha, hạ thấp giọng xuống mấy phần nói: “Nếu để tiểu gia phát hiện các ngươi giấu diếm bất kì điều gì, lần đó thứ ta cắt không phải là mũi nữa đâu.”

Hai tên đó sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, tên quan sai mặt trắng gian xảo, cuối cùng vẫn còn chút cảnh giác, lo lắng đến vấn đề giết người diệt khẩu, hắn nói giọng run run: “Ngươi hỏi xong phải thả bọn ta đi thì bọn ta mới nói.”

“Được, tiểu gia không giết các ngươi, tiểu gia vốn cần tiền, cũng không muốn làm mấy tội lớn như giết người, nhưng nếu các người dám lừa ta, cho dù ta không giết hắn thì cũng muốn thiết đãi hắn hậu hĩnh.”

Hai người nhớ ra vừa rồi thiếu niên nói đến Hoàng phủ để kiếm tiền, lúc này mới khẽ thở phào, cướp của thôi ấy mà, không chết người được, dù sao giết hai quan sai cũng không phải tội nhỏ, hai người trước sau run rẩy gật gật đầu.

Tố Trân đảo mắt, nói: “Trước hết nói về tình hình gia đinh và nha hoàn trong Hoàng phủ đi, có những người nào nhìn có vẻ thô kệch hay tầm thường, bình thường không ai chú ý đến ấy?”

Hai người nhìn nhau, có chút nghi ngờ.

Sao Tố Trân lại không biết bọn chúng sợ Hoàng Thiên Bá chứ, nàng liếc tên quan sai da đen, cười nói: “Ngươi có vẻ thành thật, ngươi nói đi. Còn về phần ngươi…” Đuôi mắt nàng lướt qua tên mặt trắng, “Ngươi chết chắc rồi, ta ghét nhất loại người không thật thà như ngươi.”

Quan sai mặt trắng chợt biến sắc, khuôn mặt trắng trẻo lại thêm nhợt nhạt, hắn cũng chẳng dám giấu diếm nữa, thẳng thắn khai sạch, “Nếu nói về xấu xí thì trong đám gia đinh nha hoàn cũng có hai ba người như vậy…”

Tố Trân hỏi chi tiết đặc điểm của mấy gia đinh nha hoàn đó, hắn cũng tỉ mỉ nói ra. Tố Trân mỉm cười, đột nhiên lấy ra một cái lọ từ trong người, đổ ra hai viên dược hoàn, lần lượt bóp miệng hai tên đó, nhét dược vào, sau đó vỗ lưng hai người để bọn họ nuốt xuống.

Hai người vừa lo lắng vừa sợ hãi, nhìn chằm chằm vào nàng, run rẩy nói: “Ngươi cho bọn ta ăn cái gì vậy?”

“Độc dược đấy, còn có thể là gì chứ?” Tố Trân thờ ơ đáp, hai tên đó lại sợ hãi đến mức suýt ngất.

Tố Trân nhìn Lãnh huyết, “Thả bọn chúng đi.”

Lãnh Huyết không biết nàng muốn làm gì, mặc dù vẫn cau mày nhưng hắn lại nghe lời giải huyệt đạo cho hai người kia. Hai tên quan sai liếc nhìn nhau, co giò bỏ chạy, tốc độ còn nhanh hơn cả lúc truy bắt trộm cướp ngày thường.

Tố Trân cười ha ha phía sau hai tên đó, bỗng lên tiếng, “Ngươi cho rằng ta lừa bọn chúng, trên người không có nổi độc dược sao? Vận khí xung kích đến hai huyệt, Thần đình ở trán và Nhĩ môn ở tai, để xem hắn sẽ có cảm giác gì. Nếu thấy hoa mắt chóng mặt, thì thực xin lỗi, đó chính là dấu hiệu trúng độc. Độc của ta không ai có thể giải, bọn chúng cứ chạy đi.”

Hai tên kia nào có nghe thấy những gì nàng nói chứ, bọn chúng đã chạy mất dạng từ lúc nào rồi.

Lãnh Huyết vốn nhăn nhó mặt mày, lúc này khoanh tay trước ngực, phì cười một tiếng, “Đan dược kia của cô mũi thơm phả vào mũi, vừa ngửi đã biết không phải độc dược, đấy là đan dược trị thương mà cô vẫn dùng thường ngày chứ gì, còn lừa được người khác nữa chắc?”

Hắn vừa nói dứt lời thì đã thấy hai tên quan sai kỳ lạ chạy về. Vốn là một mặt trắng một mặt đen, lúc này đều sợ hãi đến nhợt nhạt. Lãnh Huyết kinh ngạc, “Cô thực sự có giữ độc dược sao?”

Tố Trân cười ha ha, nhỏ giọng nói: “Cái đó chính xác không phải độc dược, là dược quý của đại nội mà Liên Ngọc cho ta, dùng để điều dưỡng vết thương.”

“Nhưng bọn chúng…”

“Hai huyệt đạo đó cùng lúc dùng nội lực xung kích thì sẽ xuất hiện cảm giác tê liệt, ta cũng có chút kiến thức của đại phu mà, ngươi quên rồi sao? Sách không lừa ta đâu.”

Lãnh Huyết dở khóc dở cười, Phùng Tố Trân rất có khả năng làm mấy chiêu trò lừa bịp người khác, mà quả thực lúc nào cũng hiệu quả.

Tố Trân cau mày, rồi nói với hai tên công sai: “Hai vị sai đại nhân, chuyện của chúng ta vẫn chưa xong đâu. Đại ca mặt trắng à, làm phiền huynh đưa nha hoàn trên mặt có vết sẹo bỏng, ngày thường nhút nhát ít nói mà vừa rồi huynh nói đến khách điếm tìm ta, phải làm lặng lẽ nhé, ta ở phòng thứ bảy. Sau khi xong việc, ý ta là sau khi ta trộm được ngân lượng trong Hoàng phủ xong, ta tất sẽ đưa thuốc giải cho hai vị, nếu hai vị báo cáo chuyện này với đại nhân các người, tính để quan sai đến bắt ta thì cùng lắm là bên sứt càng bên gãy gọng, các người có thể suy nghĩ xem tiền tài của đại nhân các người quan trọng hơn, hay là mạng của các người quan trọng hơn.”

Hai tên công sai nghe vậy thì sợ hãi lo lắng đến mức liên tục lắc đầu. Công sai mặt trắng cười khổ nói: “Huynh đệ không phải là muốn làm cho mọi việc khó khăn hơn đấy chứ? Chúng ta làm sao có thể tùy tiện đưa nha đầu của Hoàng phủ ra ngoài được?”

Tố Trân vỗ vỗ người Lãnh Huyết. Lãnh Huyết hiểu ý, đưa tay ôm lấy nàng rồi thi triển khinh công rời đi.

*

Quay về phòng trong khách điếm, Lãnh Huyết kéo ghế ngồi xuống, không nhịn được lên tiếng quở trách: “Cô đưa một tiểu nha đầu nhà người ta ra ngoài làm gì chứ? Hai tên kia có thể làm được việc đó mà không bị ai nghi ngờ sao? Không phải cô đến đây để tra án, để giúp cái tên họ Lý kia sao? Bây giờ sao lại toàn làm mấy việc không hề liên quan vậy?”

Tố Trân vẫn cười tủm tỉm, “Để sống sót, không có chuyện gì là không làm được. Yên tâm đi, tên mặt trắng kia sẽ viện cớ đến thỉnh an Hoàng lão phu nhân là chuyện bình thường, sẽ không khiến người ta nghi ngờ đâu. Còn về phần muốn đưa cô nương ra khỏi phủ, mặc dù chỉ là họ hàng xa nhưng tốt xấu gì cũng được thơm lây vì là biểu thiếu gia, nha đầu kia thấy hắn vốn cũng không dám đắc tội, hắn nói thêm mấy câu tình cảm thì còn lo không có cách gọi người ra ngoài sao? Ta muốn cô nương đó ra ngoài làm gì, ngươi sẽ biết nhanh thôi.”

*

Dịch quán Mân Châu.

Lý Triệu Đình tự rót cho mình một chén trà, chậm rãi uống, khẽ nhíu mày nghiêm túc suy xét về ý kiến của Quyền Phi Đồng. Đầu xuân những cơn mưa lớn liên tiếp, hôm qua trời mưa to, bệnh cũ của Quyền Phi Đồng tái phát, chỉ nói vài câu với hắn rồi vội vàng đi nghỉ, dặn dò nếu đến lúc đó thân thể hắn không thoải mái thì chuyện đối phó Liên Ngọc cứ để hắn chỉ đạo, còn hắn làm. Còn về phần, cụ thể đối phó với Liên Ngọc như thế nào thì sau khi nằm xuống, Quyền Phi Đồng lại không nói kỹ.

Quyền Phi Đồng ngồi được đến vị trí ngày hôm nay, ngày trước hắn đã từng đắc tội với không ít quan triều, dĩ nhiên, giờ đây những người đó đã bị hắn đẩy đi rồi, hoặc chết, hoặc rời đi nhưng vì kết oán với người khác, mấy năm trước hắn từng bị hành thích, cực kỳ tổn hại đến gân cốt kinh mạch. Bây giờ mặc dù vết thương đã sớm lành lại nhưng mỗi khi trở trời thì đều thấy đau, có lúc tái phát khiến hắn gần như ngất đi, lúc Lý Triệu Đình vẫn đang đọc sách trong thư phòng đã thấy qua.

Rốt cuộc hắn muốn đối phó với Liên Ngọc như thế nào? Xét mọi thứ bây giờ thì Hoàng Thiên Bá đã thắng thế, hắn còn muốn làm gì chứ? Bắt đầu từ lúc Quyền Phi Đồng nói ra sắp đặt, hắn đã mơ hồ ngửi thấy nguy hiểm bất thường.

Năm ngón tay khẽ nắm lại. Để hắn ra tay… Mặc dù từ lâu hắn đã được phân đến phe cánh của Quyền Phi Đồng, nhưng nếu đối đầu trực diện với Liên Ngọc, một khi trêu chọc người này… Thiên tử Đại Chu kia muốn loại trừ hắn không phải là không thể. Lấy vụ án Hoàng Thiên Bá kia mà nói, nếu không sớm ngăn chặn được Liên Ngọc có được chứng cứ thì hoàn cảnh của hắn đã cực kỳ nguy hiểm rồi. Đây vẫn chưa phải thời cơ tốt nhất để ba bên đối đầu, chí ít, Hoắc Trường An vẫn chưa quy thuận theo hắn.

Hắn cầm tách trà suy nghĩ, trong mắt lộ ra vẻ hung hãn chưa từng thấy ngày thường.

“Công tử.” Tiểu Tứ đột nhiên gọi bên ngoài.

“Vào đi.” Hắn chậm rãi đáp.

Tiểu Tứ mở cửa bước vào, đưa một bức thư đến cho hắn, nhỏ giọng nói: “Đây là thư mà một sai vặt đưa đến dịch quán sớm nay, nói rõ là phải đưa cho công tử. Thấy sắc mặt hắn rất căng thẳng, nô tài nghĩ người sai đến đã dặn đi dặn lại hắn như vậy.”

Không cần Tiểu Tứ nói, Lý Triệu Đình vừa liếc vết sáp niêm phong trên thư đã biết bức thư gửi đến không đơn giản.

Dấu sáp này là thứ chuyên dùng để gửi thư giữa Ngụy Thành Huy, Tư Lam Phong và hắn. Bức thư này nếu không phải từ Ngụy Thành Huy, thì là của Tư Lam Phong. Người trên trước đó vừa gửi thư đến, nói đã bắt đầu sắp xếp xong xuôi chuyện Hoắc Trường An, mượn Ngụy Vô Yên để dụ vị Tiêu Dao Hầu này làm phản.

Bức thư này rất có thể là Tư Lam Phong gửi đến.

Lúc này Tư Lam Phong đang đi theo Liên Ngọc, hắn thăm dò được tin tức quan trọng gì chăng?

Lý Triệu Đình căng thẳng, lập tức xé phong bì, lấy bức thư ra. Chỉ thấy trên đó có viết: Mấy người Liên Ngọc muốn mượn danh nghĩa Quyền Phi Đồng hoặc công tử, đêm khuya đến thẩm vấn tử tù.

Cách hay!

Hắn xem xong, mi tâm* đột nhiên run rẩy, đốt lửa tiêu hủy hoàn toàn bức thư, rồi lại dặn Tiểu Tứ bên cạnh: “Lập tức chuẩn bị kiệu, ta muốn đến Hoàng phủ một chuyến.”

(*Mi tâm: khoảng giữa hai lông mày, người dịch chú thích.)

Lúc hắn ra khỏi cửa, vừa hay lại gặp được Nghiêm Thát và Cao Triều Nghĩa cũng ra ngoài, kiệu của hai bên đều đợi ở cửa dịch quán.

Nghiêm Thát thản nhiên hỏi: “Không biết Lý thị lang đang muốn đi đâu?”

Hắn cười trả lời: “Thiết nghĩ mục đích cũng giống Tướng gia đây.”

“Hả?” Nghiêm Thát vặn lại, “Lão phu muốn đến nha môn, mặc dù nha môn liền sát Hoàng phủ, nhưng nếu Lý đại nhân đến Hoàng phủ bái kiến Quyền tướng thì mục đích của hai chúng ta không giống nhau rồi. Lần này Lý đại nhân phụng mệnh đến đây xử án chứ không phải thăm người thân, nên đến nha môn điều tra hay là đến Hoàng phủ có kế hoạch gì khác, ngài không nên nhầm lẫn mới đúng.”

Lý Triệu Đình cũng không tranh luận. Nghiêm Thát khinh thường liếc hắn một cái rồi đột nhiên phất tay áo, cùng Cao Triều Nghĩa vào kiệu rời đi.

Hắn bảo sai vặt trong dịch quán khởi kiệu. Bắt đầu từ lúc biết được thân thế của mình, hắn đã nhịn hơn mười năm, hôm nay còn có gì mà hắn không nhịn được chứ?

Nghiêm Thát và Cao Triều Nghĩa đến phủ nha chẳng qua cũng chỉ là làm bộ làm tịch, nếu không tìm được chứng cứ từ phía bách tính thì trong nha môn của mình, Hoàng Thiên Bá còn có thể để bọn họ tìm ra chứng cứ gì nào? Khắp cả Mân Châu, cũng chỉ còn lại Hoàng phủ và nhà lao mới có chứng cứ.

Tư Lam Phong không nói rõ cụ thể thời gian đám người Liên Ngọc thẩm vấn lao ngục, chắc là kế hoạch vẫn chưa định, một khi xác định hành động, Tư Lam Phong chưa chắc đã có thể kịp thời thông báo cho hắn. Cách này của Liên Ngọc rất hay, chẳng qua nếu đã để hắn biết trước được, thì tất nhiên hắn không thể để Liên Ngọc thành công rồi. Dĩ nhiên, hắn sẽ không đích thân động thủ mà chỉ tiết lộ chuyện này cho Quyền Phi Đồng, bởi vì chẳng có mấy ai thích tre già măng mọc cả.

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.