Cổ trang, Truyện dịch, Truyền kỳ

Truyền kỳ 31 – P1

Chương 31: Chiếm hữu (2)

Trong ngoài cung giăng đèn kết hoa, ở Đế điện lại yên tĩnh như thường. Minh Viêm Sơ hầu hạ Liên Ngọc thay y phục, lúc khoác ngoại bào, Liên Ngọc nhàn nhạt hỏi: “Ngoài cung chuẩn bị xong hết rồi chứ?”

Minh Viêm Sơ nịnh nọt: “Đã chuẩn bị xong cả rồi. Hôm nay Thất tịch, phố đêm ở dân gian là nơi náo nhiệt nhất, nô tài sai người bao trọn một khách điếm ở đó, đám Thanh Long đã dẫn người tới đó chuẩn bị, kiểm tra an toàn. Đều là những gian phòng đẹp nhất, đồ ăn thức uống ngon nhất.”

“Ừm”. Liên Ngọc gật đầu rồi lại nhẹ giọng dặn dò, “Nói Bạch Hổ đích thân đi đón Diệu tiểu thư. Trẫm là nam tử nên tới trước đợi mới đúng lễ nghĩa.”

“Vâng”. Minh Viêm Sơ vội vàng đáp lời, ông ta len lén nhìn Liên Ngọc, đôi mắt tĩnh mịch, vẻ mặt thâm trầm, nhìn không ra hắn thích thú hay không.

“Ngoài ra, ngày mai thay trẫm tổ chức một bữa gia yến, mời Thái hậu, Mộ Dung tướng quân, lão thất lão cửu đến ăn bữa cơm. Ừm, gọi cả Nghiêm Thát tới nữa.”

“Các đại nhân khác không mời ạ?” Minh Viêm Sơ cẩn thận hỏi lại.

“Không cần, người của ta ta tự có chừng mực. Vốn dĩ Nghiêm Thát cũng không cần gọi tới, nhưng ta thấy vẫn cần có người giữ vai trò điều hòa đôi bên.”

“Nhưng muốn mời mấy vị đó tới sợ là không dễ, chuyện này…” Minh Viêm Sơ muốn nói lại thôi.

“Không lo. Tối mai trẫm vẫn lật thẻ bài của Phù phi, sau đó ngươi lại tới mời, nhất định sẽ mời được.”

“Hoàng thượng…” Minh Viêm Sơ ngập ngừng, sau đó chợt ngộ ra, đang định đáp lời thì ngoài cửa có cung nữ khẽ gọi, lại đẩy cửa vào không thông báo trước. Minh Viêm Sơ vừa nghe đã thấy bực, đang nghiêm mặt định dạy dỗ tiểu tì không biết lễ tiết, nhưng vừa giáp mặt đối phương liền giật mình, vội vàng nói: “Nô tài tham kiến nương nương.”

Liên Ngọc mỉm cười lên tiếng: “Phù Nhi, sao lại tới đây thế? Mẫu hậu chắc đang đợi nàng ở tẩm cung đấy.”

Đôi mắt xinh đẹp của Mộ Dung Phù rõ ràng đang tức giận, nàng ta nói: “Hoàng thượng, giờ trong lòng người chỉ có Cố Song Thành và Diệu Âm thôi đúng không. Thần thiếp trái ngóng phải trông, khó khăn lắm mới chờ được Lý Hoài Tố kia rời đi, giờ hai người kia lại như âm hồn không tan.”

Lúc nàng ta nói đến Lý Hoài Tố còn cố tình lưu tâm đến vẻ mặt của Liên Ngọc, nhưng thấy ánh mắt hắn không mảy may gợn sóng. Nàng ta lại nhìn hắn mặc một thân áo bào hoa vân mây sóng tao nhã, dáng người cao lớn đứng đó tựa giao long, tuấn tú đến độ ai thấy cũng hâm mộ, đáng tiếc giấc mộng và con người đẹp đẽ ấy lại chẳng thuộc về nàng.

Lời nói nồng nặc ghen tuông khiến Liên Ngọc bật cười, hắn gio tay nhéo mặt Mộ Dung Phù, “Hậu cung coi trọng chuyện bình đẳng, không có bọn họ thì vẫn còn những người khác, nhưng mà bên nào nặng bên nào nhẹ, trong lòng trẫm hiểu rất rõ.”

Hôm nay Mộ Dung Phù đã đồng ý đón Thất tịch với Hiếu An, có điều trong lòng đố kỵ nên không nhịn được phải tới đây trút ghen tức. Hờn dỗi được mấy câu, nghe hắn nói vậy không khỏi vui vẻ, nàng ta đang định nói thêm thì nghe thấy Liên Ngọc than thở, “Có những suy nghĩ lung tung này chắc chắn là do gần đây rảnh rỗi quá. Thế này đi, trẫm định ngày kia tổ chức một bữa tiệc gia đình, chuyện này giao cho biểu tỷ lo liệu nhé, được không?”

“Thay trẫm gửi thiệp cho cha nàng, nói cha nàng tiện thể dẫn cả lão thất lão cửu tới. Người một nhà chúng ta cũng lâu lắm rồi chưa ngồi ăn chung một bữa.”

Mộ Dung Phù lập tức gật đầu cười đáp, “Vâng, thần thiếp ngày mai sẽ đi lo liệu, Hoàng thượng cứ yên tâm.”

“Như vậy là tốt nhất. Tối nay nàng ngoan ngoãn ở cạnh Thái hậu đi, ngày mai trẫm sẽ ở với nàng, trẫm ra ngoài trước đã.”

Mộ Dung Phù vui mừng khôn xiết, dịu dàng đồng ý, ánh mắt mải miết dõi theo hình bóng Liên Ngọc ra cửa. Chợt Liên Ngọc quay người, đôi mắt lướt trên người nàng, “Phù Nhi, đối với Mộ Dung gia và nàng, trẫm khó tránh khỏi có phần lợi dụng dựa dẫm. Chuyện này trẫm không muốn giấu nàng, nhưng mấy năm nay Phù Nhi đối tốt với trẫm thế nào, trẫm cũng đều thấy, đều ghi tạc trong lòng.”

Mộ Dung Phù không ngờ Liên Ngọc lại thẳng thắn như vậy, nếu hắn không nói ra, nàng gần như đã bỏ qua dụng ý của hắn khi mượn tay nàng gửi thiệp cho mọi người. Đợi hắn đi xa, Mộ Dung Phù vẫn ngẩn ngơ đứng đó, thâm tâm có hậm hực, có oán hận, lại cũng thấy mềm lòng, vui vẻ.


Song Thành nhìn bốn xung quanh, hôm nay trời rất đẹp, sắc trời trong veo, dải ngân hà lấp lánh khắp bầu không, trong cung đèn đuốc treo cao. Khắp hoàng cung ánh đèn ấm áp rực rõ, trong cung mặc dù chủ tử không mở tiệc, chỉ tế bái thờ cúng trong thái miếu nhưng vẫn vô cùng náo nhiệt. Thỉnh thoảng bắt gặp vai ba cung nhân đi qua, vẻ mặt tràn ngập niềm vui đượm ý cười, đoán chừng các cung đều phát quà cáp ngân lượng cho hạ nhân bên dưới.

Nhưng Song Thành gần như chằng hề bị khung cảnh vui vẻ đó ảnh hưởng, nàng ta hít một hơi thật sâu rồi bước vào tẩm cung của Hiếu An.

Hiếu An và Mộ Dung Phù đang ăn trái cây, bất ngờ là Liên Hân lại không có mặt ở đó, nhớ lại chuyện lần trước, chắc Hiếu An vẫn chưa nguôi giận. Thấy Cố Song Thành đến thỉnh an, Mộ Dung Phù khì mũi một tiếng rồi không thèm để ý, vẫn cầm thìa bạc xúc dưa ăn. Ngược lại Hiếu An lại hơi nhếch mắt, thờ hơ hỏi: “Có chuyện gì?”

Song Thành hành lễ, giọng điệu khiêm tốn đáp, “Hôm nay mặc dù không phải tiết đoàn viên, nhưng Song Thành và phụ thân đã lâu rồi không gặp nên muốn xuất cung một chuyến về thăm cha già, xin nương nương ân chuẩn. Ngoài ra, còn có một chuyện… Muốn thương lượng với nương nương”. Nàng ta nói rồi liếc nhìn Mộ Dung Phù như có điều suy nghĩ.

Mộ Dung Phù sao có thể không hiểu, nàng ta nặng nề đặt thìa bạc xuống, cười lạnh. Đuôi mắt Hiếu An khẽ động, “Phù Nhi, ai gia muốn uống chút canh tổ yến, hạ nhân làm việc không cẩn thận, con thay ai gia đến ngự thiện phòng truyền lời đi.”

Mộ Dung Phù sững người, lạnh lùng liếc nhìn Song Thành rồi mới rời điện.

Thấy Mộ Dung Phù rời đi, ánh mắt Hiếu An liền trở nên sắc bén dữ dằn, bà ta híp mắt lại nhìn Song Thành: “Có chuyện gì?”

“Nương nương,” Song Thành cười khổ, “Giao hẹn của Song Thành và nương nương không thể làm trái, có điều bây giờ cũng đến lúc rồi. Người xem, Phùng thị là hậu nhân nghiệt thần, chung quy không thể giữ nhưng nữ nhân đó lại rất khó giải quyết. Không biết nương nương có suy nghĩ đến việc thả người đó, để Song Thành và Hoàng thượng…”

“Hoàng thượng đã cách chức Phùng thị, mặc dù vẫn còn nặng tình với nàng ta nhưng cũng không phải không thể thay thế. Ngươi cứ chờ đi, tình cảm nếu trường cửu thì xá chi chuyện được bên nhau sớm chiều. Song Thành à, đừng quên lời thề ngươi lập khi ấy.”

Nàng ta còn chưa nói hết lời đã bị Hiếu An thản nhiên cắt ngang, “Phụ thân ngươi đang ở nhà chờ ngươi về đoàn tụ, ngươi đi đi, chúng ta sẽ thong thả bàn bạc chuyện này sau.”

Ánh mắt bà ta lạnh lẽo bức người, Song Thành âm thầm nghiến răng nhưng đôi mắt lại làm bộ sợ hãi, nàng ta cúi xuống khẽ đáp: “Vâng, Song Thành hiểu rồi, nương nương có cách gì thì xin nói với Song Thành, nô tì xin cáo lui.”

“Đi đi.”

Nàng ta đi rồi, Hồng Cô nhìn đại điện tối tăm u ám, trong mắt ngập tràn sợ hãi, “Lão tổ tông, rốt cuộc nàng ta nhắc đến người nào vậy, chuyện này phải làm sao đây?”

“Trước hết cứ vỗ về nàng ta đã. Nha đầu này đi một ngày đàng học một sàng khôn, lại kinh qua chuyện Phùng Tố Trân, bây giờ càng lúc càng khôn ngoan ổn định. Có điều theo tình hình trước mắt, Hoàng thượng cũng chưa lún quá sâu với Phùng Tố Trân kia, vẫn còn chừng mực, chúng ta không cần dùng nàng ta để kiềm chế Phùng thị. Dạo gần đây Hoàng thượng cũng biểu lộ chân tình với Phù Nhi, chỉ cần Phù Nhi có được chỗ đứng chắc chắn trong trái tim Hoàng thượng, Diệu Âm cũng được nó đánh giá cao, vậy là bên tám lạng người nửa cân với nha đầu đó rồi. Nha đầu đó trong xương cốt là một kẻ không an phận, ai gia không thể tin tưởng hoàn toàn được.”

“Lão tổ tông dùng người kia và minh ước để kiềm chế nàng ta, chính là hi vọng xúc tiến cục diện hôm nay phải không.”

“Đúng vậy. Có điều Phùng Tố Trân kia thực sự không nằm trong dự liệu của ai gia. Mấy năm nay Hoàng thượng đã trưởng thành, suy cho cùng cũng là cốt nhục của Tiên đế, tác phong thủ đoạn trầm ổn gọn gàng. Ai gia càng lúc càng không nhìn thấu tình cảm mà nó dành cho Cố Tích La. Ban đầu ai gia cho rằng nó nhớ nhung Cố Song Thành vì nàng ta có bộ dạng tương tự, nhưng hình như nó lại yêu Phùng thị hơn. Mặc dù Phùng thị không giống A La nhưng tính cách lại khiến người ta có cảm giác hoàn toàn tương đồng. Điểm này e rằng Hoàng thượng cũng chưa nhận ra, nếu thực sự là vậy, tương lai sẽ có một màn oan nghiệt. A Hồng, ai gia luôn cảm thấy sẽ có rất nhiều chuyện lớn xảy ra, sợ là không may mắn…”

Trong lúc bà ta ôm trán nói chuyện thì nghe thấy mấy tiếng vù vù, ra là ngoài điện đột nhiên có cơn gió lớn ập tới, thổi tắt nến bên trong, sảnh đường hoa lệ nhất thời trở nên tối tăm ma mị….

Trước khi Song Thành rời đi, nàng ta lạnh lùng liếc nhìn tẩm cung xa hoa mà u ám ấy, ánh mắt mờ mịt, Hiếu An bà đúng là lão hồ ly!

Nàng ta kín đáo che giấu cảm xúc, nhanh chóng quay về nơi ở của mình. Trên đường gặp cảnh náo nhiệt, là Bạch Hổ đang dẫn cấm quân thị vệ bảo vệ Diệu Âm xuất cung. Bạch Hổ nói: “Diệu tiểu thư, xe ngựa đang chờ ở cửa hoàng thành, chủ tử đã dặn phải tới đó trước đợi tiểu thư, vậy mới hợp lễ giáo.”

Ánh mắt Diệu Âm ngậm cười, “Hoàng thượng khách khí quá, Bạch Hổ cô nương vất vả rồi.”

“Ồ, đây không phải Cố chủ nhân sao?” Nàng ta nói đoạn rồi như phát hiện ra Song Thành liền lên tiếng chào hỏi. Song Thành nắm chặt hai tay nhưng vẫn mỉm cười đáp lễ, “Diệu tiểu thư.”

Diệu Âm: “Diệu Âm đang vội xuất cung, không tiện nói nhiều với Cố chủ nhân, hẹn ngày khác gặp sau vậy.”

Giọng nói tràn ngập vẻ kiêu ngạo không hề che giấu, hai người bình thường nhìn qua thì như không liên quan gì đến nhau, nhưng thực chất cùng ở trong hậu cung, quan hệ cực kỳ vi diệu. Song Thành nghe vậy trong lòng cười lạnh, nhưng nàng cũng không nói gì, chỉ bảo: “Mời, đừng để lỡ giờ.”

Trong lòng Diệu Âm hơi sợ hãi, lại thấy nàng ta đã rời xa.


Song Thành quay về tẩm cung, thị nữ Mai Nhi đã chờ ở cửa, vẻ mặt vô cùng kì lạ như thể đang nôn nao muốn làm gì đó. Song Thành thấy vậy liền hỏi: “Đã chuẩn bị xong hết chưa?”

“Xong rồi ạ”. Mai Nhi cười đáp, “Sau khi xuất cung, nô tì đã làm như tiểu thư dặn dò, tiểu thư yên tâm.”

“Tốt”. Song Thành gật đầu tán thưởng. Phùng Tố Trân dường như đã không còn uy hiếp, nhưng nàng không thể xem thường, so với kẻ khác nàng ta còn nguy hiểm hơn. Nàng không thể ngồi chờ chết, nàng phải bắt đầu xuất chiêu thôi.


Mắt thấy trăng đã lên đầu ngọn liễu, Tố Trân vốn định len lén chuồn ra từ hậu viện, nào ngờ mới bước ra khỏi phòng đã bị người ta dọa giật mình. Dưới ánh trăng lấp lánh, Truy Mệnh mặt mày trắng bợt, tròng mắt lòi cả ra, hắn chỉ vào nàng rồi kêu lớn, “Cô… Cô… Cô…”

Hắn kêu lên mấy câu rồi chạy vút đi, Tố Trân bị hắn dọa vẫn đang sững sờ tại chỗ, loáng một cái người thanh niên nọ lại chạy về, gãi đầu, mặt mày đỏ lựng, bộ dạng hổn hển, “Ta quên mất, ta đoán sai nên phụ trách qua đây xem cô đã về chưa. Nếu cô về rồi thì đưa cô ra ngoài ăn cơm.”

Hắn nói rồi bắt lấy tay Tố Trân, “Đi theo ta.”

Tố Trân đổ mồ hôi lạnh, “Tên ngốc này, ta không đi…”

Còn chưa nói hết câu đã bị hắn kéo vào trong đại sảnh, mọi người bên trong vốn đang hi hi ha ha cười nói, thấy hai người xuất hiện thì đồng loạt nhìn qua, sau đó ngay lập tức nín thinh.

Chuyện lần này của Tố Trân gây ra náo động cực lớn, hoàn toàn khác với lúc trước, nhưng vì Vô Yên tới, có người phụ trách làm công cuộc tư tưởng, mọi người mở lòng hơn, rồi dưới sự sai sử của Tiểu Châu, mọi người tập trung xử lý nhiệm vụ cấp bách hàng đầu –  ra ngoài tìm căn phòng thích hợp.

Mấy ngày nay Tố Trân ra ra vào vào, cũng không còn khóa cửa trong phòng than thở với Vô Yên không biết mấy ngày tới nên đối diện với mọi người thế nào nữa. Bây giờ đột nhiên xuất hiện với bộ nữ trang quả thực đã dọa mọi người sợ khiếp vía, Phúc Bá kêu trời rồi chằm chằm nhìn nàng bằng đôi mắt già nua, “Thiếu gia này, cậu giả gái đúng là giống lắm đấy.”

Tố Trân nghe vậy thì lặng người, hoàn toàn không còn khí phái hống hách ‘Ông đây đệ nhất thiên hạ’ như ngày trước.

“Hoài Tố, muội xinh lắm”. Vô Yên đi tới rồi cười bảo.

Thiết Thủ là người thứ hai lên tiếng, mặt hắn đỏ lên, “Hoài Tố, cô mặc váy vào đúng là rất giống một cô nương, ha ha…”

Tố Trân không nói nhiều lời, nàng đi tới trước mặt hắn rồi ký đầu hắn một cái, “Ngươi muốn chết à, lão tử vốn dĩ là một cô nương hàng thật giá thật mà.”

“Truy Mệnh ngươi nói đi, ta thực sự nhìn không giống một cô nương sao…”

Truy Mệnh cảm nhận sự mềm mại từ làn da nàng còn vương lại trong tay mình, bị nàng nhìn, cảm giác mềm mại ấy càng thêm nồng đậm, hắn nhất thời chột dạ, hung hăng trách móc Thiết Thủ, “Hoài Tố tất nhiên là cô nương rồi, ngươi thì hiểu cái gì, cứ nói linh tinh…”

Tố Trân hài lòng gật đầu, trong lòng vẫn cảm thấy bất an, nàng khẽ liếc nhìn Vô Tình và Lãnh Huyết. Lãnh Huyết nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt lạnh lẽo, Vô Tình lại cong môi mỉm cười, không còn vẻ lạnh lùng trầm tĩnh ngày thường, “Hoài Tố của chúng ta là một cô nương rất xinh đẹp.”

Tố Trân mím môi, trong mắt thoáng hiện lên vẻ thẹn thùng, nhưng dáng vẻ một cô nương gia lập tức bị người ta phá hỏng, “Hừm, bình thường thôi mà, Ngụy phi nương nương ở đây, có mười người như ngươi cũng không so được, ta mặc nữ trang cũng đủ để dọa chết ngươi đấy.”

Cả gian phòng nhất thời nín lặng, trái tim hư vinh nhỏ bé của Tố Trân lập tức bị câu nói gai góc của Tiểu Châu đâm nát, nàng u oán nói: “Các người ăn đi, ta ra ngoài trước.”

Mọi người đều biết nàng muốn ra ngoài làm gì, trong lòng mỗi người đều có những suy nghĩ khác nhau nên nhất thời không lên tiếng, lần đầu tiên đến Tiểu Châu cũng không nói gì. Không khí cả gian phòng như ngưng lại, sau cùng vẫn là Vô Yên khẽ bảo: “Đi thôi.”


Tố Trân cảm thấy cả người bay bay, chân giống như không chạm tới đất, đi qua mấy con phố nữa là tới chỗ hẹn với Liên Ngọc.

Nơi đèn đuốc rực rỡ, bên trái con kênh lấp lánh tựa những bông sen trên chiếc vòng bạc, quanh co uốn lượn, dòng sông trôi nổi bồng bềnh với vô số đèn hoa sen, cứ vài bước lại một sạp hàng, đèn hoa, đồ ăn vặt… Đưa mắt nhìn, trong vô vàn lầu các bao quanh, mái ngói lưu ly nổi bật trên làn nước xanh biếc, phía dưới người người qua lại, kinh thành quả là nơi vô cùng náo nhiệt.

Một đôi thanh niên nam nữ tươi cười đi qua, nữ tử nũng nịu nói: “A Tiết, nghe nói mấy ông chủ lớn trong kinh thành năm nay xuất vốn làm một chiếc đèn hoa lớn. Huynh nhất định phải lấy được chiếc đèn hoa lớn nhất cho muội đấy, nghe nói lấy được đăng vương còn có tiền thưởng một ngàn lượng nữa.”

Nam tử trêu nàng, “Câu đố kia chắc không dễ đoán đâu, có điều tiểu nương tử không muốn phu quân tặng bạc cho người khác, phu quân tất nhiên phải đi rồi.”

Nghe tình lang làm bộ than thở, nữ tử hờn dỗi, “Muội vẫn chưa đồng ý gả cho huynh mà, ai là nương tử của huynh chứ, đáng ghét!”

Hai người nói rồi nhanh chóng lướt qua Tố Trân, náo nhiệt nơi nhân thế dường như lúc nào cũng bất tận. Tố Trân không nhìn nổi người khác quấn quýt nhau, nàng hằn học rủa thầm, bắn hụt đi bắn hụt đi…

Nàng chợt nhớ lại tình cảnh lúc ở chung với Liên Ngọc. Lúc ở chung với hắn, nàng luôn quên mất hắn là một Quân vương, vậy nên mặc dù từng nghĩ đến hậu cung ba ngàn giai lệ của hắn nhưng cũng chẳng bận tâm hay suy nghĩ sâu xa gì nhiều. Gánh nặng trên đôi vai này đã đủ khiến nàng không thở nổi rồi, nhưng mà, chuyến ghé thăm của Mộ Dung Phù đã khiến sự kiên định vốn có của nàng bị lung lay.

Dường như bọn họ không thể ở bên nhau rồi, cho dù có bên nhau thì vẫn vậy thôi, ai cũng có trách nhiệm của riêng mình. Bọn họ không thể đơn giản chỉ ở bên nhau, còn có những người khác nữa. Nàng cũng không thể khiến Liên Ngọc bỏ trống lục cung, Mộ Dung Phù chính là một trong những trách nhiệm của Liên Ngọc.

Nhưng bây giờ nàng chẳng thể rút ra được nữa, không chỉ vì hắn có quyền quyết định về chuyện lật lại vụ án Phùng gia, mà còn vì nàng không thể từ bỏ được hắn.

Kỳ lạ thật, lúc ở bên hắn, không hề bịn rịn quyến luyến thâm tình như những cặp tình nhân khác. Bọn họ vui thì cười mà giận thì mắng nhiếc, không suy hơn tính thiệt như lúc nàng ở chung với Lý Triệu Đình, tình cảm giống như đã khắc cốt ghi tâm. Nhưng khi không ở bên nhau lại cảm thấy từng ngày trôi qua trống rỗng nhàm chán, còn khó chịu hơn khi không ở cạnh Lý Triệu Đình.

Tố Trân nghĩ vậy, khóe miệng bất giác cong lên.

Bả vai bất chợt bị ai đó giữ lấy, nàng giật mình quay người, đối phương chậm rãi buông tay, “Tối nay có hội đèn lồng, ta chờ cô ở dưới ngọn đèn lớn nhất, ta sẽ đợi suốt tối nay. Nhưng nếu như tối nay cô không tới, ta sẽ tự rời đi, rời xa cô, ròi khỏi kinh thành.”

“Lãnh Huyết…”

Nàng kinh ngạc nhìn hắn, đang định khuyên can thì Lãnh Huyết lại vươn tay xoa đầu nàng, chặn lời, “Ta đã nói rồi, ta vẫn sẽ bảo vệ cô như úc trước, nhưng Trân Nhi à, ta thực sự không thể nhìn cô tiếp tục sai lầm, vứt bỏ luôn cả tự tôn của mình. Trân Nhi, kỳ thực cô bị thù hận làm choáng váng đầu óc rồi, chúng ta nên rời khỏi nơi này sớm thì hơn.”

Ánh mắt hắn sâu lắng, sóng mắt như thiêu đốt người đối diện nhưng khuôn mặt lại toát lên vẻ tịch liêu, lạnh lẽo như hồ băng ngàn năm, thâm tình mà bình tĩnh.

“Đừng như vậy mà Lãnh Huyết, đừng rời bỏ ta vào lúc này…”

Nàng giơ tay định chộp lấy hắn nhưng bóng hình trong chớp mắt Lãnh Huyết đã biến mất như làn gió. Rõ ràng không cho nàng bất kỳ cơ hội làm thay đổi ý định của hắn.

Ngay đến Lãnh Huyết cũng đi rồi, Tố Trân lẻ loi đứng giữa con phố phồn hoa, lặng lẽ ôm lấy đôi vai. Tháng bảy rồi, cơ thể nàng bất giác rùng mình.

Vô Tình, Tiểu Châu, Vô Yên… Tất cả mọi người sớm muộn gì cũng phải rời đi, vì ai cũng có con đường của riêng mình. Sau cùng, Tố Trân đi vào trong biển người, không quay đầu lại.


Trong tửu gia bên sông, Lý Triệu Đình không chọn bao trọn một gian phòng, hắn chỉ chọn một vị trí gần cửa sổ ở dưới sảnh lớn rồi một mình ngồi uống rượu. Thấy ngọn lửa đã bùng lên phía chân trời, khóe miệng hắn ngưng đọng.

Giờ Dậu đã qua lâu rồi, nàng quả nhiên không đến, giống như những gì đã nói với Tiểu Tứ.

Tốt lắm, hắn uống một ngụm rượu, nghĩ bụng, hắn sẽ nhớ chuyện này.

Có điều, vốn dĩ người hắn đợi không phải là nàng.

Hắn thản nhiên gọi tiểu nhị mang thêm một bình rượu nữa, tiểu nhị cười đáp, “Được ạ, xin khách quan chờ một lát.”

“Lý thị lang.”

Một mùi hương nhàn nhạt phả tới, có người khẽ nghiêng người phía sau tiểu nhị, một khuôn mặt thanh tú xinh đẹp hiện ra. Lý Triệu Đình mỉm cười, xua tiểu nhị đi rồi mời cô gái đó ngồi xuống.

“Sao huynh biết ta nhất định sẽ tới?” Song Thành thản nhiên hỏi.

Khóe môi Lý Triệu Đình cong lên, ánh mắt sâu xa giống như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng nàng.

“Với cô nương mà Triệu Đình yêu thích, sao ta có thể không thấu hiểu đôi chút chứ?”

Lời của hắn giống như lông vũ cọ nhẹ vào trái tim nàng, mặt Song Thành thoáng nóng lên, nàng mắng khẽ, “Huynh đừng nói linh tinh.”

“Bây giờ, ta đã biết thân phận của nàng ta, yêu cầu mà huynh đưa ra cũng vô ích thôi…”

“Ồ,” Hắn cười, mắt sáng rực rỡ, “Thì ra Song Thành đã nghiêm túc suy nghĩ đến yêu cầu của ta?”

Song Thành ngượng quá hóa giận, nàng ta khẽ nghiến răng, “Huynh cảm thấy, nàng ta còn thích huynh không?” Đột nhiên nàng hỏi.

“Ta không biết, nhưng nàng ta chung tình mười năm với ta, chuyện này quả thực không phải giả. Nhưng ta không thích nàng ấy, ta đã cắt đứt mọi vọng tưởng và đường lui của nàng ấy, chuyện này cũng không phả giả.”

“Huynh nên cưới nàng ta,” Song Thành khẽ cười lạnh, “Huynh không thích nàng ta, Liên Ngọc cũng không phải người bình thường, hắn chăm sóc nàng ta như vậy nên nàng ta mới trao tình cảm cho Hoàng thượng, còn có thể báo thù huynh và ta. Sao huynh lại không làm thế chứ?”

“Vậy nàng cũng nên ở bên cạnh ta, đả kích báo thù nàng ấy và Liên Ngọc không phải rất tốt sao, huống chi ta lại thật tâm yêu nàng”. Lý Triệu Đình cầm đũa gắp thức ăn cho lên miệng chậm rãi nhai rồi thản nhiên nói vậy.

Đối diện với sự phản bác hờ hững ấy, Song Thành nhất thời không biết nói gì để đáp trả. Mặc dù chua chát nhưng bất giác vẫn cảm thấy đôi chút hoan hỉ, nhưng nhiều hơn tất thảy vẫn là không cam tâm, cay đắng phức tạp không nói được thành lời. Sau cùng, nàng nhẹ nhàng bảo: “Ta đi trước đây, huynh cứ từ từ uống đi.”

Lý Triệu Đình đột nhiên giơ tay về phía nàng, Song Thành giật mình đứng bật dậy lạnh lùng nhìn hắn, rồi lại kinh ngạc phát hiện, hắn chẳng qua chỉ làm bộ vậy thôi, trên khuôn mặt là vẻ nhàn nhã thong dong.

“Ừm, đi thong thả”. Hắn nói.

Song Thành nghi ngờ nhìn hắn chằm chằm, hắn chậm rãi lên tiếng, “Song Thành, ta không giữ nàng lại, sao, nàng không vui à? Nàng đến là muốn xác định tình cảm của Phùng Tố Trân với ta từ chính miệng ta, để xem nàng ấy liệu có quay lại không. Bây giờ xác định xong rồi, tất nhiên nàng sẽ đi, ta cần gì phải giữ? Trong lòng nàng không yêu ta, nhưng rồi sẽ có một ngày, nàng nhất định sẽ đổi ý, thậm chí, vừa rồi nếu ta thực sự nói một câu, ‘Được, ta lấy nàng ấy’, nàng thực sự sẽ vui sao?”

Người đó mặc áo bào trắng như tuyết, mi mục thần thái nhìn qua thì hờ hững nhưng từng cái nhấc tay nhấc chân lại lộ rõ vẻ trầm ổn tôn quý, khiến người ta bất giác nảy sinh long tin. Lúc Song Thành đi ra khỏi tửu lâu, không biết vì sao lại thấy bản thân như đang chạy trốn trong đồng hoang.

Nàng ngước lên nhìn bầu trời rải đầy tinh tú, không đứng ở đó lâu, nàng lập tức đi vội tới một khách điếm, nói với tiểu nhị số phòng. Tiểu nhị tươi cười dẫn nàng lên gian phòng được bao trọn ấy, nàng gõ cửa, ngay sau đó có người khẽ đáp rồi nhanh chóng mở cửa ra.

Đó là khuôn mặt nàng thân thuộc, thị nữ Mai Nhi.

Mai Nhi thấy nàng thì vui vẻ gọi một tiếng tiểu thư, tay chân nhanh nhẹn chỉ vào mấy đồ trên bàn, “Theo lời dặn của tiểu thư, nô tì vừa mới đến mấy tiệm kia gom đồ về.”

Song Thành gật đầu, Mai Nhi có chút căng thẳng, “Tiểu thư, bên chỗ Bạch Hổ phải nói thế nào đây?”

“Ta đã đi tìm nàng ấy rồi, nhấn mạnh với nàng ta là Phùng Tố Trân nguy hiểm với Liên Ngọc thế nào, nàng ấy đã đồng ý lời thỉnh cầu của ta rồi.”

Mai Nhi mừng rỡ, còn Song Thành thì thản nhiên nhìn từng vật phẩm được bày biện trên bàn, ánh mắt sâu xa nghiền ngẫm, khóe miệng thoảng qua một nụ cười phức tạp.


Lúc Diệu Âm đi tới khách điếm thì Liên Ngọc đã chờ ở tầng một, hắn ngồi trước một cái bàn trong phòng, bên trên đặt một ấm trà, hương trà ngọt ngào phảng phất khắp bầu không cùng làn hơi trắng. Đám Thanh Long, Huyền Vũ và Minh Viêm Sơ đang yên tĩnh ngồi ở một cái bàn phía xa, không phát ra một tiếng động, giống như bọn họ chỉ là phông nền trong khách điếm này vậy.

Khách điếm này thực sự rất tinh tế, nó nằm ở ven chợ đêm, xung quanh là nhà dân và lầu cao chót vót, đi vòng qua hàng rào mới vào được đây, hơn nữa bên trong bàn gỗ lại cổ, không nhiễm khói bụi trần gian.

Diệu Âm rất kinh ngạc vui mừng, còn Liên Ngọc nhìn thấy nàng thì nhanh chóng đứng dậy, mỉm cười nho nhã, “Mời.”

Hắn đã thay trang phục thường ngày, trâm ngọc nhã nhặn, áo trắng nho nhã lại càng làm tôn lên vẻ tuấn tú xuất sắc.

“Ăn lót dạ chút gì trước nhé, hay bên ngoài chợ đêm náo nhiệt hơn, tiểu thư muốn ra ngoài đi một vòng trước không?” Hắn đỡ nàng ngồi xuống, sau đó tiếp tục hỏi han ân cần.

Trái tim Diệu Âm dường như sắp tan chảy, bên ngoài cảnh sắc có đẹp mấy cũng sao so được với nửa khắc được ở chung với hắn chỗ này. Nàng đang định đáp lời thì Bạch Hổ bước tới rót trà cho nàng, mỉm cười rồi đề nghị, “Nghe nói thương nhân dân gian sớm đã góp vốn vạn lượng vàng để làm tháp Phong thần và Hoa đăng vương. Chiếc đèn hoa kia lớn bằng cả một con người, vô cùng xinh đẹp, tối nay ai cũng đổ xô tới đó, nghe nói phải áp đảo được đám đông, bắn hạ được mười câu đố mới thắng được Đăng vương. Diệu tiểu thư không ra ngoài xem thử sao, vừa hay nói chủ nhân của ta bắn hạ Hoa đăng vương kia cho tiểu thư, khiến đám người kia ngưỡng mộ.”

Diệu Âm vốn định ở lại đây, nhưng nghe nàng nói vậy thì lại động long, nàng nói: “Hoàng thượng, đề nghị của Bạch Hổ cô nương hình như không tệ. Dĩ nhiên Diệu Âm cũng không xin Hoàng thượng bắn hạ hoa đăng vì mình, ta tới đó xem náo nhiệt là được rồi.”

Khóe môi Liên Ngọc cong lên, “Vẫn nghe tiểu thư tài học hơn người, chi bằng để tiểu thư mang về tặng trẫm?”

Diệu Âm ngẩn người, ngay sau đó che miệng cười, khuôn mặt đỏ như gấc chín. Cả đám người nghe vậy cũng bật cười, mà lúc này, Liên Ngọc đã đứng lên, làm động tác mời với Diệu Âm, cả hai cùng bước ra khỏi khách điếm.


Ngồi trong tửu lâu Hoành Đồ gần một canh giờ, Tố Trân biết Liên Ngọc sẽ không tới nữa. Tửu lâu này từng trải qua vụ quốc án đầu tiên, mặc dù đã đổi chủ nhưng cũng không thể khôi phục lại phồn thịnh của ngày trước. Nhưng hôm nay không bằng ngày xưa, có rất nhiều người ở gần đây tới du ngoạn, vì những tửu lâu khác quá đông nên lại chọn nghỉ chân tại chỗ này.

Trái tim nàng dần lạnh lẽo như chén trà nguội ngắt trên bàn. Với sự hiểu biết của nàng về Liên Ngọc, nếu hắn muốn tới thì nhất định sẽ đúng giờ, nhưng cho dù hắn không đến, nàng vẫn quyết định đợi tiếp. Đợi cho hết tối nay.

Có điều, trước lúc đó phải làm một việc.

Quyết định xong, Tố Trân sờ số bạc trên người, gọi tiểu nhị tới rồi đưa hết cho hắn, miêu tả cặn kẽ bộ dáng Liên Ngọc cho hắn, dặn nếu có nam tử nào giống vậy đến tìm người thì bảo hắn nhất định phải chờ nàng, nàng đi rồi sẽ quay lại.

Sau đó nàng ra ngoài tìm Lãnh Huyết.

Trên đường có rất nhiều bách tính, dọc dường đi có chút khó khăn, ai nấy mặt mày đều rất phấn khởi hớn hở. Nàng bị đám đông chèn ép tới độ đi đứng lảo đảo, trong lòng đầy tâm sự nên chẳng bận tâm lắm, bị người ta xô một cái liền ngã chỏng vó. Lúc này, có người ở bên cạnh đỡ lấy nàng, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, “Vẫn ổn chứ?”

Giọng nói quen thuộc lại dễ nghe, tim nàng đánh thịch một tiếng, nàng vội ngước lên nhìn, quả nhiên là người đó.

Lý Triệu Đình cũng không ngờ lại nhìn thấy Tố Trân lúc này. Nàng lúc này mặc váy hồng nhạt, trang điểm nhẹ nhàng, để kiểu tóc của cô gái chưa xuất giá, kết gọn lại bằng một cây trâm bạch ngọc, bên tai còn đeo một viên châu cùng màu.

Nhìn qua nàng chẳng có điểm nào không giống lúc trước, nhưng dường như lại có gì đó rất khác.

Bỗng hắn nhận ra rốt cuộc nàng khác ở đâu. Kỳ thực nàng vẫn giống trước kia, cùng lắm chỉ là gầy đi một chút, trắng hơn một chút, nhưng trong mắt nàng lại có thêm vài thứ, mềm mại như nước lại mờ mịt như sương, lòng kiêu ngạo và sự thương cảm. Đó là thứ mà Phùng Tố Trân trước kia không có. Lý Triệu Đình nghĩ thầm.

“Cảm ơn”. Tố Trân khẽ cười khổ, nói câu cảm ơn. Đúng là oan gia ngõ hẹp.

“Nàng đến muộn rồi”. Hắn lạnh lùng nói rồi kéo nàng qua một bên thưa người hơn.

Tố Trân khẽ đáp, “Triệu Đình, tối nay ta không đến vì huynh, ta đến đây để đợi Liên Ngọc.”

“Ồ?” Hắn nắm vai nàng giúp nàng đứng vững rồi đột ngột bỏ ra, chỉ nghe thấy một tiếng cười lạnh sau đó.

Tố Trân cũng không bận tâm, nàng hoảng loạn vì cảm giác trống rỗng trên người, “Đồ của ta…”

Dường như nàng không hề lưu luyến, chẳng mảy may do dự, cứ thế đâm đầu lao vào chỗ đám đông lúc trước để tìm kiếm.

Lý Triệu Đình nhìn lòng bàn tay trống không, hắn bỗng cảm thấy một cơn đau ập tới, đánh mạnh vào lồng ngực.

Trong lòng nàng, rốt cuộc hắn là gì? Người qua đường? Hay là một sai lầm từng mắc phải?

“Cô nương, cô đang làm gì vậy?”

“Vị đại ca ơi, huynh dẫm lên đồ của ta rồi. Huynh tránh qua một chút, để ta nhặt nó lên đã.”

Lý Triệu Đình ngang ngạch đứng đó, lạnh lùng nhìn nàng bị đám đông xô đẩy lảo đảo, bởi tất cả mọi người đều đang hướng về phía lầu hoa đăng, đều đang thuận đà đi lên. Khi nàng rốt cuộc cũng nhặt được đồ của mình, ánh mắt hiện lên ý cười như trút được gánh nặng, cả người hắn bất chợt cứng đờ. Còn nàng, khi nhìn về phía tòa tháp cao đằng trước, ý cười đột nhiên ngưng đọng lại trong mắt.

~~~~

Chỉ là để mọi người biết mình vẫn dịch mà bị chậm chạp thôi~~

Phần 2 sẽ dài gấp đôi phần đầu… cố đợi mình 😦

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.