Cổ trang, Truyện dịch, Truyền kỳ

Truyền kỳ 31 – P2

Chương 31: Chiếm hữu (2)

Đám người Liên Ngọc rời đi, Thanh Long Bạch Hổ và Minh Viêm Sơ yên lặng theo sau, Huyền Vũ sớm đã dẫn đám cao thủ đại nội lẩn vào trong đám đông để bảo vệ sự an toàn của hai người. Diệu Âm thỉnh thoảng lại hỏi nhỏ, Liên Ngọc tận tình giải thích cho nàng biết phong tục tập quán Đại Chu, hai người nói cười rất vui vẻ.

“Được rồi, sắp tới rồi.”

Tâm trạng Diệu Âm đang rất vui, nàng cảm thấy mọi thứ đều đang diễn ra vô cùng mỹ mãn, đang nghe Liên Ngọc nói chuyện thì bất chợt âm thanh ngưng bặt, nàng liền dừng cước bộ. Diệu Âm giật mình, nàng thấy ánh mắt hắn đột nhiên rực sáng, tầm mắt mải miết dõi theo một bóng người trong đám đông chen chúc bên ngoài lầu hoa đăng.

Lầu hoa đăng là một tòa tháp nổi được thắp đèn sáng rực rỡ, cao khoảng sáu bảy tầng, khoảng đất trống phía trước dựng một giàn giáo lớn, bên trong đặt một ngọn đèn hoa đăng to cỡ ba bốn sải tay người lớn, cao sáu bảy trượng, bên ngoài bọc lụa. Ngọn đèn được chia thành mười mặt, mỗi mặt được vẽ những hình ảnh khác nhau, có cảnh điền viên, có cô gái đẹp đang nhảy múa, có hài đồng tóc để chỏm đang đuổi hoa bắt bướm, có cảnh gia đình hòa thuận vui vẻ… Những hình ảnh tượng trưng cho sự phồn hoa thịnh vượng đang lay động không ngừng trong ánh lửa rực rỡ. Trên mỗi mặt đèn đều treo một dải gấm ngũ sắc viết đầy chữ, đó chính là những câu đố khiến bách tính đang vô cùng kích động. Đứng hai bên là các thương gia trong kinh tham gia đầu tư xây dựng ngọn đèn lần này, bọn họ đang mỉm cười nói chuyện với đám bách tính đang đổ xô tới.

“Hoàng thượng, hoa đăng ở bên trong mà, bên ngoài có gì đẹp đâu, chúng ta vào trong đi…”

“A La?”

Diệu âm đang nghi ngờ, chợt nghe thấy liên ngọc khẽ cất tiếng gọi rồi cất bước lao về phía lầu hoa đăng, hắn dường như đánh mất đi sự bình tĩnh thường ngày, bước chân gấp gáp, lực đạo lại khá lớn nên xô ngã mấy người đi đường, khiến bọn họ quay lại liếc xéo. Diệu âm ngẩn ngơ nhìn hắn chạy vội đi, sau cùng lại đột ngột dừng lại phía sau một nữ tử áo xanh trong đám đông nọ, hắn vươn tay, ống tay áo khẽ run lên, sau cùng liền giữ chặt vai người nọ.

Cô gái kia dường như cũng bị giật mình, hoảng hốt quay đầu lại. Nàng ta đeo mạng che mặt, giống một tiểu thư ham vui đêm khuya trốn nhà ra ngoài cùng tình nhân. Trên đầu nàng ta cài trâm, cổ đeo dây ngọc khẽ đong đưa cùng làn váy xanh biếc, giống hệt làn nước hồ xanh trong bị ai đó khuấy động. Đôi mắt hạnh sáng bóng, hàng mày liễu được vẽ cong cong đang hoảng hốt nhìn nam tử tuấn tú đang giữ chặt vai mình.

“A La…”

Hắn lại gọi một lần nữa, đôi mắt đen như mực không còn vẻ lạnh lùng trầm ổn, chỉ còn lại sự chấn động và mừng rỡ, ánh mắt như ngọn đuốc thiêu đốt bức người.

Từ Diệu Âm đến đám Thanh Long đều giật mình bởi cảnh tượng trước mắt, thậm chí đến cả Huyền Vũ, người mặc một thân đen tuyền như hòa cùng màn đêm cũng xuất hiện từ trong đám đông.

“A La, sao nàng lại… Sao nàng lại ở đây, chẳng lẽ nàng vẫn chưa chết sao?”

Liên Ngọc nắm chặt đôi vai nàng ta rồi liên tục lên tiếng hỏi, sự điên cuồng trong ánh mắt hắn nồng đượm tới độ gần như có thể khiến người ta chết chìm trong đó. Cô gái nọ nhìn hắn mắt ướt đẫm, giống như kinh sợ, lại như nghẹn ngào nhưng không thốt lên tiếng nào.

Hai tay Liên Ngọc vuốt ve gò má, cằm nàng ta, rồi bất chợt hắn nhíu mày, giơ tay kéo mạng che mặt của nàng ta xuống. Kế đó khuôn mặt tuấn tú liền căng lên, tức giận nhìn nàng ta, khóe miệng khẽ cong lên một cách đáng sợ, bàn tay bóp chặt lấy cằm nàng, “Vì sao lại giả làm tỉ tỉ nàng lừa gạt trẫm?”

“Hoàng thượng, Song Thành không hề lừa người. Song Thành thậm chí còn không biết người và Diệu tiểu thư sẽ đi đâu, làm sao lừa người được?”

“Tỉ tỉ ta ít người thân, năm đó dì vì quá thương nhớ tỉ nên cũng đi theo tỉ ấy. Hoàng thượng cũng có người mới rồi, tỉ ấy chỉ còn Song Thành thỉnh thoảng còn tưởng nhớ đến mình. Hôm nay Song Thành xuất cung thăm phụ thân, thấy di vật của tỉ tỉ, nhớ lại trước kia tỉ ấy rất thích náo nhiệt nên liền mặc y phục đeo trang sức của tỉ ấy, đưa tỉ ấy ra ngoài ngắm nhìn… Giang sơn như họa của Hoàng thượng. Giống như lúc trước Hoàng thượng dẫn bọn ta xuất cung du ngoạn, giải đố đèn, mua đồ chơi vậy thôi. Song Thành nghĩ, nếu mình có thể giành được ngọn đèn hoa đăng này, tỉ tỉ nhất định sẽ rất vui”. Đôi mắt ngập sương mù của Song Thành giờ đã mất hết sức sống.

Cho dù bị kéo mạng che xuống, bộ dáng của Song Thành cũng có bảy tám phần tương tự như A La.

Người ấy, là ký ức không thể phai mờ trong lòng hắn.

Liên Ngọc vốn dĩ đang vô cùng tức giận, nhưng mỗi khi nhìn thấy đôi mắt thê lương giống hệt A La, trái tim cứng rắn chỉ còn cảm thấy đau đớn, áy náy và tuyệt vọng. Hắn bất giác thả lỏng tay, ngón tay nhẹ nhàng đặt lên khóe mắt nàng ta, lau sạch đi những giọt nước mắt. Khóe miệng nở nụ cười dịu dàng, lên tiếng chấp thuận, “Được, vậy trẫm sẽ giành lấy ngọn đèn này cho tỉ muội các nàng.”

Diệu Âm siết chặt hai tay, tức giận nhìn đôi mắt đẫm lệ ngậm cười của Song Thành, nơi đó như thể một lời thách thức mỉa mai dành cho nàng.


Cách đó mấy trượng, Tố Trân che miệng lại, nàng cũng đang kinh ngạc, sững sờ. Tới tận khi bị dòng người ồ ạt lao về phía lầu hoa đăng một lần nữa xô vào người, nàng mới giật mình hoàn hồn lại. Nàng cúi xuống nhìn đôi tay ban nãy bị người ta giẫm lên lúc tìm đồ, làn da xước xát rỉ máu, nhưng nàng lại hoàn toàn không thấy đau.

Chẳng trách hắn không tới chỗ hẹn.

Nàng cũng chẳng thể giận hắn vì không tới chỗ hẹn.

Vẻ thâm tình trong mắt hắn, dù nàng có hồ đồ thế nào đi chăng nữa cũng đều có thể nhìn ra.

Và rồi trong ánh đèn lung linh, trong sự náo nhiệt vui mừng của đám đông, rốt cuộc nàng cũng giống Song Thành, nước mắt lã chã rơi.

Kỳ thực, thất tịch vốn không nên được chúc tụng, vì sau khoảng thời gian đoàn tụ ngắn ngủi, những người chia ly vẫn sẽ lại chia ly, vẫn là quãng thời gian dài tưởng chừng như bất tận.

Nàng cắn mu bàn tay, nghẹn ngào trong thinh lặng, cho tới tận khi được người ta kéo vai ôm vào lòng.

“Hối hận rồi phải không? Thứ không thuộc về nàng trước sau gì cũng sẽ không thuộc về nàng. Nàng lúc nào cũng chỉ khiến người ta chán ghét, có biết nguyên nhân vì sao không? Vì nàng không bao giờ tự biết lấy mình. Bộ đồ này thực sự rất khó coi, nàng thực sự cho rằng mặc nữ trang lên người là có thể trở thành mỹ nhân sao? Ta không thích nàng, Liên Ngọc cũng vậy. Nàng sánh được với Diệu Âm gia thế hiển hách, so được với Cố Song Thành thông minh xinh đẹp, hay là ngàn dặm giang sơn gấm hoa lộng lẫy này?”

Trong hơi thở thanh mát, Lý Triệu Đình một tay ôm chặt lấy nàng, một tay dùng sức nâng cằm rồi ngả ngớn khẽ hỏi. Đáy mắt hắn phảng phất nét cười, ý cười tràn ngập sự chế giễu mỉa mai.

Hắn cho nàng một vòng tay mạnh mẽ, nhưng lại nói ra những lời lạnh buốt tâm can. Ngày xưa, Tố Trân sợ nhất nhìn thấy sự chế nhạo trong mắt hắn, nó khiến nàng cảm thấy sợ hãi, rằng mình không xứng với hắn. Nhưng mà, nàng đã được Liên Ngọc yêu thương, lúc này nàng chẳng còn bận tâm nữa, chỉ ngước lên phản kích: “Nói hay lắm. Ta không xứng với Liên Ngọc, nhưng cũng không thấy Lý công tử xứng với ta”. Kỳ thực nàng không hận hắn, nhưng mà, cuối cùng nàng đã có thể mỉm cười kiêu ngạo trước mặt hắn.

Nụ cười rạng rỡ bức người ấy khiến Lý Triệu Đình biến sắc, ngọn lửa giận bị lý trí ghìm sâu trong tâm can bỗng bùng lên. Tay hắn đặt lên cần cổ mảnh mai của nàng, trong nháy mắt hiện lên sát ý. Nhưng ánh mắt chợt bị thu hút bởi vật nằm trong tay nàng, lúc này đang đè lên lồng ngực hắn, đó là một cây sáo?

Là cây sáo mà hắn đã ném đi sao? Quay đi quay lại đã trở về với nàng rồi sao?

Tức là, ban nãy nàng liều mạng đi tìm thứ này?

Ánh mắt hắn phủ đầy u ám, nhưng khi lướt qua thân cây sáo, hắn lại một lần nữa nổi giận. Hắn cười lạnh, đoạt lấy cây sáo của nàng, dùng sức ném nó vào chỗ đông người nhất phía lầu hoa đăng.

“Sáo của ta…” Tố Trân lớn tiếng hô lên, ánh mắt đầy hoảng hốt.

Nàng nhìn Lý Triệu Đình với đôi mắt oán hận, hung hăng vùng mình thoát khỏi hắn rồi chạy về phía lầu hoa đăng. Khóe miệng Lý Triệu Đình ngậm cười, làm bộ không nhìn thấy đám người Liên Ngọc một giây trước đã cảnh giác nhìn tình hình phía bên này, giơ tay xoa thái dương làm ra vẻ bị bám riết đến mức mất hêt cả nhẫn nại.


“Bọn họ…. sao lại cũng ở đây?”

Thật ra không cần đến tiếng hô khẽ khào này của Diệu Âm, Huyền Vũ là người cảnh giác cao cùng cả đám cao thủ vây xung quanh, khi Tố Trân vừa mới quay đi thì họ đã phát hiện ra hai người, và báo cáo với Liên Ngọc.

Vậy nên, chỉ trừ Diệu Âm đang mải nhìn Song Thành nên vừa rồi không phát hiện ra, Liên Ngọc, Song Thành và tất cả người khác đều thấy rất rõ ràng cảnh tượng trước mắt.

Cách bọn họ mấy trượng, được ngăn cách bởi đám đông đang chen lấn, Phùng Tố Trân đột nhiên rơi lệ, Lý Triệu Đình liền ôm nàng vào lòng, khẽ khàng an ủi. Sau đó hai người dường như xảy ra tranh chấp, Lý Triệu Đình đoạt cây sáo trong tay nàng rồi ném đi thật xa.

Liên Ngọc dừng bước chân, bàn tay trong tay áo khẽ nắm lại thành quyền.


Tố Trân lo lắng luẩn quẩn bên ngoài lầu hoa đăng, nhưng sau cùng vẫn không chen được vào. Lòng nóng như lửa đốt, nàng đột nhiên nhớ ra tình cảnh lần đầu gặp mặt Liên Ngọc lúc hắn còn là Mộ Dung Lục. Nàng mỉm cười, nhanh chóng chạy về rồi đi vào một quán mì nhỏ, bắt chéo hai tay giọng nói khẩn khoản, “Ông chủ, có thể cho ta mua chịu một bình nước nóng được không, cảm ơn.”

Chủ tiệm mì là một đại hán trung niên, nghe vậy thì nhất thời ngẩn ra, người đến chỗ ông đều là mua mì ăn mì, tệ lắm thì cũng là uống một ly trà nhạt một đồng tiền. Ông thực sự chưa từng gặp ai đến mua chịu nước, ông ta lập tức mất kiên nhẫn quát lên: “Dã nha đầu này ở đâu ra vậy, ăn mì thì ngồi xuống, không ăn thì tránh ra, đừng cản trở ta làm ăn.”

Khách ăn mì đều mang vẻ mặt ngạc nhiên quan sát Tố Trân, thực tế thì còn có rất nhiều người ở bên ngoài đang len lén quan sát, chỉ có Tố Trân là không nhận ra.

“Đúng là keo kiệt, ta mua đó được chưa?” Nàng khẽ than thở, “Bao nhiêu tiền?”

Hán tử trung niên bán tín bán nghi, ông ta dò hỏi, “Ba mươi văn?”

Tố Trân gật đầu, nhưng khi cho tay vào trong ngực mới nhận ra, bổng lộc của nàng tiêu cho mấy miệng ăn, hôm nay lại mua sắm phấn son váy áo đã chẳng còn lại bao nhiêu, tất cả cũng đưa hết cho tiểu nhị ban nãy coi như để cảm ơn rồi.

Mẹ kiếp, một văn tiền bức chết một nữ hán tử rồi!

Ba mươi văn bức chết ba mươi nữ hắn tử.

Nàng ngượng ngùng cười bảo, “Ông chủ à, ông xem, hôm nay ta…”

Không đợi nàng nói xong, vị đại hán trung niên kia đã giơ nắm đấm đến trước mặt nàng, hắng giọng quát: “Không trả được thì cút đi, lão tử thấy ngươi đúng là một kẻ vô lại chỉ biết ăn mặc gọn gàng sạch sẽ rồi đi lừa miếng cơm của người khác. Nếu ngươi không phải nữ nhân thì ta đã cho ngươi một trận nên thân rồi. Cút, cút ngay khỏi quán của ta.”

Tố Trân nổi giận, nếu đổi là trước kia, nàng sớm đã nhấc ấm nước rồi co giò bỏ chạy, nhưng cho dù giờ đã bị cách chức, thì thứ mà kẻ chấp pháp luôn theo đuổi suy cho cùng vẫn in sâu trong tâm khảm.

“Tiểu cô nương, không ăn thì đi đi, đừng chọc giận ông chủ nữa.”

Có phụ nhân dẫn theo con nhỏ đến ăn mì không nhịn được bèn khuyên một câu, cũng có vài nam tử bộ dạng như lưu manh híp mắt lại hô lớn: “Tiểu cô nương, không có tiền thì ca ca mời, qua đây ngồi đi.”

Tố Trân vại tạ người phụ nữ nọ, trên người nàng đã không còn đồ gì đáng giá, viên đá Liên Ngọc tặng tuyệt đối không thể mang ra thế chấp. Nàng cắn răng gỡ cây trâm bạch ngọc trên đầu xuống, đưa tới trước mặt hán tử trung niên, “Đại ca, cái này đưa cho ngươi giữ trước, ngày mai ta sẽ mang tiền tới chuộc. Nếu ngươi dám lấy làm của riêng, ta đảm bảo sẽ lục tung cả kinh thành này lên, có đào ba tấc đất cũng tìm ra ngươi. Đánh trước thiến sau, bán vào trong cung làm công công, ngươi nghe rõ chưa?”

Hán tử kia sợ hãi trước khí thế hung hãn của nàng, nhất thời không dám ho he gì, chỉ trừng mắt nhìn cây trâm của nàng, “Thứ này của ngươi không phải hàng giả đấy chứ?”

Lúc này, có hai người bộ dáng giống kẻ đọc sách không nhịn được bèn trước sau lên tiếng.

Một người nói: “Ông chủ à, thứ này giá trị liên thành đấy, đừng nói là cái quán nhỏ xíu xiu của ông, nó mua được cả tòa Phật tháp đăng vương phía trước mặt đấy.”

Người khác lại bảo: “Cô nương người ta không chừng là thiên kim tiểu thư của phú hộ nào đó trong kinh thành trốn ra ngoài chơi, ông đừng đắc tội quý nhân không rắc rối lúc nào không biết!”

Người vây xem xung quanh đều ồ lên, không ngờ một cây trâm nho nhỏ lại đáng giá vạn kim.

“Cái này, cái này… Ngươi cầm lấy đi”. Đại hán do dự rồi vội đoạt lấy cây trâm nắm trong tay.

Tố Trân cảm kích liếc nhìn hai thư sinh nọ, rồi lại quay sang vái tạ đại hán trung niên kia rồi mới nhấc cái ấm đồng đang sôi sùng sục trên bếp than đi.

“Xin Ngưu Lang Chức Nữ phù hộ, để nha đầu này gặp chuyện gì đó, ngày mai không tới chuộc lại được đồ…”

Trừ hán tử đang lẩm bẩm một mình, những người khác không ăn mì nữa, ánh mắt tò mò dõi theo nữ tử phấn y ấy, không biết nàng ta đổi một cây trâm bạch ngọc trị giá liên thành lấy một ấm nước nóng để làm gì.

Tố Trân không mảy may để tâm đến những ánh mắt phía sau, nàng nhanh chóng chạy đi. Bên ngoài lầu hoa đăng, mọi người đang trả tiền giải đố, gian thương và người dân Đế đô đều cảm thấy mình kiếm được món hời lớn từ đối phương, ai nấy đều hân hoan. Đúng lúc ấy lại nghe Tố Trân hô lớn, “Nước sôi đây nước sôi đây, cho qua với nào!”

Chẳng ai để ý tới.

Tố Trân thở dài, kéo một đôi tình lữ lại, huơ huơ cái ấm trong tay rồi đổ xuống đất một ít, khói trắng bốc lên, nàng bảo, “Này, nước sôi đấy, bỏng đấy.”

“Ngươi điên rồi sao…”

Nàng lập tức bị đôi tình lữ khinh thường, nam nhân trực tiếp mắng nhiếc, “Ngươi thử hất nước vào người thử xem, ta báo quan cho ngươi biết. Cái chủ ý kém cỏi để chen lên hàng đầu này của ngươi bản công tử cũng biết đấy.”

Xung quanh có không ít người dừng lại xem, thấy thế đều bật cười, nghĩ bụng tối nay đúng là trò vui náo nhiệt nhiều vô kể.

Tố Trân nhìn đám người đang cười mỉa mai xung quanh, nàng không nhiều lời, giơ tay trái lên, tay phải khẽ động nhẹ, một dòng nước bốc khói trắng lập tức đổ lên tay trái, chảy dọc xuống mu bàn tay rồi rơi xuống đất kêu xèo xèo.

“Tiểu ca thông minh thật, cũng biết ta bị điên cơ đấy. Ta điên thật mà, hắt cả nước vào tay mình được thì chuyện sống chết của người khác các người nói xem….”

Nàng còn chưa nói dứt lời, xung quanh đã vang lên những tiếng thét chói tai.

Phía trước lầu đăng, mọi người nghe thấy âm thanh lạ liền đồng loạt quay lại nhìn, thấy cảnh đó đều dừng cước bộ, ngay đến những thanh niên ngày thường thích nhất tham gia giải quyết chuyện bất bình cũng quên cả việc phải xông lên giáo huấn kẻ đáng sợ này. Thế là, Tố Trân cầm ấm nước sôi đi như chỗ không người, quần chúng dạt hết sang hai bên tránh đường, cuối cùng nàng cũng tìm thấy cây sáo của mình ở một khoảng đất trống.

Tố Trân nhặt nó lên ôm vào lòng, chăm chú nhìn cái tên trên thân sáo rồi mỉm cười.

Đại Ngư Nhi: Hận không quen biết cùng thời, ngày ngày cùng chàng hòa hợp; Hóa bướm không tầm hoa, chân trời đâu còn cỏ thơm.

Nàng sửa câu thơ của người khác, ‘Hận không sinh cùng thời, ngày ngày cùng quân hòa hợp; Hóa bướm đi tìm hoa, đêm đêm đậu trên ngọn cỏ’, thành câu thơ mà mình thích. Những nét chữ li ti phủ đầy thân sáo, từng đường từng nét được khắc cực kỳ cẩn thận, nhưng dĩ nhiên những chữ đó vẫn đậm dấu ấn cá nhân như mọi khi, xấu vô cùng tận.

Đây là món quà đáp lễ nàng muốn tặng Liên Ngọc.

Bây giờ nàng đã không có tiền mua ngọc đẹp, nhưng suy cho cùng nàng cũng khá rành về ngọc thạch, nàng cố tình đến chỗ thương nhân buôn ngọc chọn một khối gần giống ngọc thật, định khi kết thúc vụ án sẽ vào núi đào một khối ngọc tuyệt thế tặng bù lại sau.

“Nha đầu điên này ở đâu ra vậy, bắt ả ta lại để ta đánh cho một trận nhừ đòn xem nào!”

Một phú hộ trong đám đông tức giận mặt mũi nhăn nhó hằn học, quát lớn với đám tay sai, ba bốn tên đại hán vạm vỡ xông ra. Một luồng gió mạnh chợt ập tới khiến Tố Trân rùng mình, ngay sau đó nàng tránh đi hệt như cá chép xoay mình, đặt cái ấm xuống đất, sợ nước nóng văng ra lúc đánh nhau sẽ làm người khác bị thương. Nhưng chính giây khắc đó đã làm lỡ cơ hội khống chế kẻ địch, công phu mèo cào của nàng hoàn toàn không thể thi triển, tránh được một cú đấm trực diện nguy hiểm liền bị người ta tấn công vào ngực bụng và chân. Nàng giữ chặt cây sáo, không kêu rên, nhắm chặt mắt lại định nhận lấy hai cú đấm kia xong rồi tính tiếp.

Nhưng không chỉ không thấy đau, nàng nghe thấy mấy tiếng thịch thịch vang lên, Tố Trân mở mắt thì thấy mấy hán tử đã bị người ta đánh bay ra ngoài. Trước mặt nàng, bốn kiếm khách của Liên Ngọc đang kiêu ngạo đứng đó.

Đầu óc nổ tung, nàng chậm rãi đứng dậy. Liên Ngọc đứng cách đó một bước chân, tay chắp sau lưng lạnh lùng nhìn nàng, đôi mắt đen láy bừng bừng lửa, lại giống như hồ băng lạnh lẽo, âm u dọa người.

Sắc mặt hắn hung hăng như thể có giết chết nàng cũng không trút được giận vậy.

Cả người Tố Trân run rẩy, nhìn hắn như không thể tin được, nàng cho rằng bọn họ sẽ không thể…

Sau ánh mắt hằn học dành cho nàng, hắn lạnh lùng nhếch môi, cũng không biết hắn ra tay như thế nào, cây sáo mà nàng đang ôm chặt lấy đột nhiên rơi vào tay hắn.

Trước mặt nàng, hai tay hắn nắm lại bộc phát nội lực, thân sáo trong nháy mắt biến mất, chỉ còn lại một đống bụi lớn giống ngọc bay ra từ lòng bàn tay, biến mất trong khoảng không tối đen…

“Sáo của ta…”

Tố Trân cảm thấy mình giống như cây sáo đó, cũng bị một chưởng của hắn bóp nát vụn. Đau đớn và tức giận cùng lúc ập tới, nàng nhìn hắn lớn tiếng hỏi: “Đó là món quà ta tặng chàng mà, ta biết hôm nay không tặng được nhưng sao chàng có thể phá hủy nó như vậy chứ? Một văn tiền trong mắt chàng không đáng giá, nhưng lại là tâm can bảo bối trong lòng người khác đấy chàng biết không?”

“Quà tặng ta?” Rốt cuộc Liên Ngọc cũng nhìn về phía nàng, đôi mắt không nhìn ra mảy may cảm xúc, rất nhanh sau đó, hắn đột nhiên giơ tay kéo nàng đến trước mặt mình.

Cánh tay Tố Trân bị nắm đau như sắp trật khớp, nàng cắn răng chịu đựng. Liên Ngọc nghiêng người đến bên tai nàng, giọng lạnh tanh: “Thứ kẻ khác dùng qua rồi mà nàng dám mang tới tặng ta sao? Đó dĩ nhiên là bảo bối của nàng, nhưng trong mắt ta, ta cực kỳ ghét nó.”

Tố Trân lập tức ngộ ra, hắn hiểu nhầm rồi! Nàng bảo: “Đó là cái ta mới làm lại cho chàng, không phải cây sáo trước đó…”

“Làm lại cho ta?” Khóe môi Liên Ngọc nhếch lên, “Nàng hẹn ta nhưng lại xuất hiện trong lòng Lý Triệu Đình, quấn quýt đủ kiểu…” Giọng hắn chán nản giống như cảm thấy chuyện này vô cùng nực cười, Tố Trân nhất thời không biết biện giải làm sao. Nàng chẳng thể trách hắn không tới chỗ hẹn, vì nàng hẹn hắn trước, mà bây giờ nàng cũng ‘thất hẹn’ rồi.

Xung quanh mọi người đều tỏ ra nghi hoặc, kinh ngạc nhìn đôi nam nữ đột nhiên xuất hiện này. Nữ thì hành vi to gan, nam thì trang phục diện mạo hiển quý, khí thế hơn người, thật sự không giống người bình thường. Mấy vị phú hộ thấy chuyện của mình bị người ta phá đám, nghĩ bụng đây chắc chắn là trò khiêu khích của đám thương nhân cạnh tranh, sớm đã tức giận khôn nguôi, rủ rỉ một hồi, đang định hợp sức đám tay chân lại bắt người thì Minh Viêm Sơ chạy vội tới, nhỏ giọng nói vài lời, mấy người vội vàng đưa mắt nhìn Liên Ngọc, mặt mày nhất thời choáng váng hoảng hốt.

Lúc này Tố Trân đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, ánh mắt cũng dịu lại, “Liên Ngọc, ta dẫn chàng tới một chỗ, ta có thể giải thích…”

Sắc mặt Liên Ngọc vẫn rắn như băng, cứ như không nghe thấy nàng nói gì. Cũng trong giây khắc đó, nàng bị hắn kẹp vào người, bước nhanh tới một chỗ khác. Tới khi đứng vững lại, hiếm khi Tố Trân thấy chột dạ như vậy. Liên Ngọc bỏ nàng ra, đi tới trước mặt ông chủ tiệm mì, “Cây trâm ngọc ban nãy nàng ấy đưa cho ông đâu, bao nhiêu tiền, ta đến chuộc lại.”

Bàn tay chậm rãi mở ra trước mặt trắng đến lóa mắt, hán tử trung niên bỗng thấy mắt mình hoa lên. Mặc dù ông ta không biết phân biệt ngọc tốt ngọc xấu nhưng y phục đám tùy tùng của người trước mắt nhìn qua là biết tốt hơn của nhà giàu rồi, điểm này thì ông ta biết. Hán tử nghĩ bụng, chắc hai thư sinh ban nãy nói đúng rồi, là đôi phu thê nhà giàu nào đó giận dỗi rồi chạy ra ngoài này. Hán tử nào dám nhiều lời, ông ta lập tức lấy cây trâm từ trong áo ra, run rẩy giao nó cho đối phương, “Để gia chê cười rồi, tiểu nương tử chỉ lấy chút nước trà không đáng tiền, cây trâm này tiểu nhân nào dám nhận, chỉ là thay nàng ta bảo quản… Bảo quản thôi ấy mà…”

“Cảm ơn”. Liên Ngọc nhàn nhạt tiếp lời, hắn liếc Minh Viêm Sơ, Minh Viêm Sơ lập tức đi tới lấy một vật từ túi tiền bên hông đưa cho hán tử.

Đó là một khối vàng sáng lấp lánh.

Đừng nói đại hán kia kinh ngạc thế nào, đám người xung quanh ai nấy cũng xuýt xoa ngơ ngẩn.

Tố Trân ở bên cạnh đứng im nhìn cảnh đó, khuôn mặt bất giác thoáng co quắp, không biết vì sao cơn giận trong lòng nàng lúc này bỗng nhiên tan biến.

Rồi một âm thanh giòn giã vang lên, Liên Ngọc lại một lần nữa đứng trước mặt nàng bẻ gãy cây trâm, ném nó xuống đất. Khóe môi hắn nhếch lên một độ cong nhàn nhạt, giọng nói cực kì nhỏ, chỉ để nàng nghe thấy, “Đồ của nàng đúng là giá trị liên thành, chấp nhận để thân thể tàn phế cũng phải tìm lại được. Còn đồ của ta chỉ đáng giá mười văn tiền thôi sao, Phùng Tố Trân.”

Mỗi một chữ hắn nói ra, trái tim Tố Trân lại run lên một lần.

Liên Ngọc bước tới trước, vạt áo trắng khẽ lay động, giống như ban nãy chẳng có chuyện gì xảy ra. Tố Trân cúi xuống nhặt cây trâm gãy đôi, nàng đuổi theo, dùng sức ôm cánh tay hắn.

Diệu Âm giận quá hóa cười, “Hoàng thượng, cuộc hẹn tối nay của người lại để cho kẻ hậu nhân của phản thần phá hủy hoàn toàn như vậy sao? Người tha tội chết cho nàng ta đã là ân đức lớn lắm rồi.”

Song Thành cúi xuống, thông minh không lên tiếng, chỉ dùng tay nắm chặt lấy chuỗi vòng trên cổ, đó là món đồ trang sức mà A La thích nhất.

Ánh mắt Liên Ngọc thản nhiên dừng lại trên chuỗi vòng cổ, lại nhìn đến bàn tay đang ôm cánh tay mình, thấp giọng bảo: “Bỏ ra.”

“Lý đề hình, nếu ngươi còn dám vô lễ nữa, bọn ta sẽ không khách khí đâu”. Bạch Hổ tức giận lên tiếng, đáy mắt nàng ta đượm vẻ hung tàn. Thanh Long giữ nàng ta lại, nhàn nhạt lên tiếng, “Phùng cô nương, chủ tử đã tận tình tận nghĩa rồi, mong cô hãy biết tốt xấu, biết chừng mực.”

Tố Trân không biết quá nhiều chuyện liên quan đến A La, nhưng Song Thành thông minh lại xinh đẹp, Diệu Âm gia thế hiển hách, giống hệt như Lý Triệu Đình nói.

Nàng hiểu rồi.

Thế là, nàng chậm rãi buông tay.

Nàng biết, bản thân mình không đủ tốt.

“Tiểu thư, xin mời.”

Liên Ngọc đích thân đỡ Diệu Âm chậm rãi đi tới trước, rồi hắn lại dặn Bạch Hổ, “Chăm sóc Cố cô nương cho tốt.”

Huyền Vũ im lặng không lên tiếng, lặng lẽ vẫy tay gọi đám hộ vệ trong đám đông, sau đó cùng Bạch Hổ đang cười lạnh, theo sát phía sau Liên Ngọc.

Tố Trân đứng im tại chỗ, thấy hắn đã đến rồi lại sắp đi xa, đi về phía ánh đăng rực rỡ nhất. Phía trước, Minh Viêm Sơ thở dài, mấy phú hộ bên cạnh ông ta dường như biến thành những người khác cung kính cúi đầu gập eo chào đón đám người.

Tố Trân không đuổi theo, nàng nắm chặt cây trâm, chỉ cười bảo: “Lục thiếu, sau tất cả ta chỉ còn vài lời, mong chàng lắng nghe.”

Dường như nàng không nhìn thấy trong đám đông Lý Triệu Đình đang lặng lẽ tiến tới gần, Bạch Hổ bước chân chậm lại khinh bỉ nhìn nàng, hay đám người bốn xung quanh đã ngạc nhiên đến cực độ. Trên đầu lấp lánh những tia sáng nhỏ li ti, tinh quang chiếu rọi cả bầu không, nàng lớn tiếng nói: “Có lẽ, ta thực sự không hiểu phải yêu chàng, đối đãi với chàng như thế nào mới là tốt nhất. Những người bên cạnh chàng, ai cũng đều tốt hơn ta rất nhiều.”

“Nhưng mà, không cần biết chàng có tin hay không, ta lấy danh nghĩa của phụ mẫu ta ra thề, cây sáo đó là ta tự tay làm cho chàng.”

“Chuyện đó với việc ta là ai không hề có chút liên quan nào cả. Không phải vì chàng có thể giúp ta tra lại án nên ta mới tiếp cận chàng, mà chàng đã khiến ta có dũng khí như ngày hôm nay, dũng cảm đối diện với tất cả những thất bại đã qua, với những nguy nan trong tương lai.”

“Nhưng, chung quy ta vẫn là di nghiệt của Phùng gia. Ta biết, trong lòng chàng, ta có nói gì cũng đều có liên quan đến vụ án Phùng gia. Vậy nên giờ này khắc này, hãy để ta dùng thân phận Lý Hoài Tố cầu xin chàng, để ta khôi phục lại chức quan, để ta chứng minh cho chàng thấy một lần nữa, ta có năng lực làm việc cho triều đình. Cho tới khi có được sự công nhận của chàng, ta mới thẩm tra lại án Phùng gia.”

“Vụ án ở Mân Châu, ta vẫn luôn tham gia phá án. Chàng có thể hỏi Hoắc hầu xem ta đã làm gì ở phía sau. Bây giờ ta nhắc lại, không phải để tranh công với chàng, mà là muốn nói cho chàng biết, trong lòng ta không chỉ có vụ án nhà mình, trong lòng ta còn có chàng, còn có bách tính Đại Chu.”

Nàng chậm rãi quỳ xuống, sau đó ngước lên. Đó không phải lời cầu khẩn giữa những đôi tình lữ, mà từ đầu đến cuối đều là lễ quân thần.

“Tối nay đã quấy quả rồi, thảo dân xin cáo lui. Thảo dân ngày mai sẽ bị đuổi ra khỏi phủ đệ, thảo dân đã tìm được một nơi trú chân trong kinh thành, thảo dân sẽ ở đó chờ tin tức của người.”

Minh Viêm Sơ và Huyền Vũ đưa mắt nhìn nhau, hốt nhiên đều nhìn thấy vẻ chấn động trong mắt đối phương. Diệu Âm cũng biến sắc, nàng ta lắp bắp, “Vụ án ở Mân Châu…”

Dưới màn sao, tiếng người ồn ã, không ở quanh thì gần như sẽ không nghe thấy đoạn đối thoại khó tin này. Người đứng ở xa chỉ nhìn thấy một khung cảnh kì lạ bất ngờ mà thôi. Những người nghe được, có bách tính không hiểu chuyện nên chẳng tỏ đầu đuôi, kẻ rành về chính trị thì kinh hoàng tột độ.

Sau đó, câu chuyện của những con người đó, dân gian lưu truyền rất nhiều biến thể, nhưng đại đa số đều không tin, cho rằng đó chỉ là một màn dàn xếp khiên cưỡng. Nhưng khi ấy, đối với một người đã được phong Thục phi, đang tranh đấu trong thâm cung như Tố Trân mà nói, thì tất cả đều chẳng còn quan hệ gì nữa, bởi vì chỉ có sự thật duy nhất lúc đó thôi.

Trăng sao biết, hoa đăng biết, những người từng trải qua biết.

Bạch Hổ hằn học nhìn Tố Trân, nàng ta ngước nhìn Liên Ngọc. Đôi mắt hắn không gợn sóng, nó bình tĩnh cơ trí, cũng không có bất kì hành động nào. Hắn, suy cho cùng cũng là một Hoàng đế.

Lúc này Song Thành đột nhiên cũng vươn tay ôm chặt cánh tay Liên Ngọc, ánh mắt hắn sâu lắng nhìn tay nàng ta.

Tố Trân chậm rãi đứng lên, nàng đã biết sẽ có cái kết quả này. Tối nay ánh sao sáng quá, nhưng nó vô duyên với nàng, vậy nên nàng chấp nhận hẹn ngày khác.

Trái tim nàng lạnh giá, nhưng vẫn bình tĩnh quay người, từng bước từng bước quay về con đường lúc nãy đi tới. Mọi người vẫn kinh hãi, nhưng lần này lại có người chủ động dạt ra tránh đường.

Dường như thấy được cái nhìn của Lý Triệu Đình trong đám đông, đôi mắt lạnh lẽo thâm trầm nhưng Tố Trân không đáp lại.

Nàng đã cố gắng hết sức mình rồi. Nếu không có chuyện của Phùng gia, nàng sẽ bám riết nam nhân ấy đến tận cùng, nhưng mà, chỉ vì ở giữa có Phùng gia ngăn cách, nàng ngược lại không thể ném hết tự tôn của mình đi. Bởi như vậy thì Liên Ngọc vẫn sẽ nghi ngờ nàng làm tất cả chỉ để tra lại án, chứ chẳng phải thật tâm.

Nàng đã quyết định, nếu không đợi được tin của Liên Ngọc, không thể quay lại triều, nàng sẽ tự vẫn theo cha.

Có lẽ, chỉ khi nàng chết, Liên Ngọc mới nể tình cũ mà thay đổi quyết định của Tiên đế, chứng minh sự trong sạch cho Phùng gia. Nàng không phải A La nên chỉ có thể làm vậy, cũng để thành toàn cho lòng tự tôn của bản thân, cho dù nàng thực sự không muốn chết, nàng rất sợ.

Không biết đi được bao lâu, cuối cùng cũng ra khỏi đám đông, bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc, “Trân Nhi, cô thật ngốc.”

Nàng nghiêng người nhìn sang, thấy Lãnh Huyết đang chậm rãi đi ra khỏi chỗ tối, chắc hắn đã đi theo nàng rất lâu rồi, mắt hắn đỏ sọc như máu. Hắn bảo, “Ta đưa cô đi.”

Tố Trân khẽ đáp, “Lãnh Huyết, ta biết huynh vẫn luôn dõi theo ta. Cảm ơn huynh vừa rồi không đi ra, để ta nói hết những gì cần nói. Cảm ơn huynh đã bao dung cho ta lâu như vậy, nhưng mà, ta vẫn không thể đi cùng huynh.”

Lãnh Huyết nhìn nàng chằm chằm, sau hồi lâu khóe môi nhếch lên cười, “Vậy ta cũng không thể đi cùng cô tiếp nữa rồi. Vì ta không thích một Trân Nhi vứt bỏ lòng tự tôn, ta không thể tận mắt chứng kiến cô chôn vùi sự kiêu ngạo của bản thân, trở thành một con người đáng thương đáng hận. Ta không muốn sau cùng mình lại căm ghét cô.”

“Tiền ta nợ huynh vĩnh viễn không trả hết được rồi. Huynh bảo trọng nhé.”

Tố Trân không phản bác, chỉ chậm rãi bước tới trước, dùng sức ôm lấy hắn.

Nàng vẫn luôn bình tĩnh, nhưng trong chớp mắt, khi nam tử vừa lạnh lùng lại dịu dàng ấy quay người đi, nước mắt nàng trào ra tựa con diều giấy đứt dây.


Phố đêm khôi phục lại sự huyên náo rất nhanh chóng, không có Tố Trân phố đêm vẫn xinh đẹp mê người như thường, không thay đổi chút nào. Chỉ khác ở chỗ, nhiều người dường như đã ngộ ra được gì đó, nam tử áo trắng ở giữa và hai vị cô nương bên cạnh thân phận hình như không tầm thường, ai nấy nhất thời đều quên chuyện giải đố, chỉ ở bên cạnh lặng lẽ quan sát.

Thái độ của mấy vị phú hộ càng thêm ân cần, “Mộ Dung công tử, xin mời.”

Minh Viêm Sơ báo danh một dòng họ lớn của Hoàng thất, Mộ Dung.

Song Thành vừa thấy chua chát vừa vui mừng, nhưng suy cho cùng vẫn là nụ cười chiến thắng chiếm trọn tất thảy, “Cảm ơn Hoàng thượng.”

Diệu Âm không lên tiếng, lòng nàng sớm đã bị tức giận chiếm cứ. Nàng ta ngước lên, muốn châm chọc Song Thành mấy câu, lại nghĩ, nếu Liên Ngọc không xin lỗi nàng, nàng nhất định sẽ khiến hắn hối hận.

Đám Minh Viêm Sơ thì nhìn Liên Ngọc, đang chờ thông báo để giải đố đèn thì Liên Ngọc đột nhiên nhẹ nhàng buông tay Song Thành ra, nghiêng người chắp tay với Diệu Âm. Khóe mắt Diệu Âm khẽ cay cay, nàng ta nghĩ, được rồi, ta tha thứ cho chàng. Rồi lại nghe hắn nói: “Diệu tiểu thư, tối nay đắc tội nàng là trẫm thất lễ. Trẫm sẽ sai Tiểu Sơ Tử đưa người tới đây chờ lệnh. Nếu nàng thích phong cảnh nơi này thì có thể ở lại ngắm cảnh, nếu nàng muốn hồi cung thì nói với hắn. Ngày khác trẫm sẽ thiết thịnh yến bồi tội.”

Hắn nói rồi bước tới trước nói với mấy vị phú hộ: “Xin hãy để bách tính toàn thành tiếp tục giải đố vui chơi, ngọn đèn này tại hạ xin dùng giá tiền gấp đôi để mua lại. Một là để hỗ trợ chi phí giải đố đèn cho bách tính, hai là sau khi cuộc vui kết thúc, xin hãy mang nó tặng cho vị cô nương này.”

Hắn nói rồi giơ tay chỉ vào Song Thành.

“Vâng, xin công tử cứ yên tâm, chúng tiểu nhân nhất định sẽ làm theo dặn dò”. Đám phú thương gật đầu như gà mổ thóc, trong lòng ai cũng cực kỳ hoan hỉ.

Đám Thanh Long tất thảy đều giật mình, mắt Song Thành xám xịt như tro, nàng ta ngẩn ngơ quay lại nhưng cùng lúc lên tiếng dặn dò, người đó đã nhanh chóng chạy vào trong đám đông.

“Bạch Hổ, ngươi và Thanh Long phụ trách dẫn người bảo vệ Cố cô nương. Huyền Vũ, an nguy của Diệu tiểu thư do ngươi phụ trách. Không ai được phép đi theo.”

Dọc đường chạy đi, hắn duỗi thẳng tay, hình như giật mất thứ gì đó của một nam tử trẻ, người đó ngẩn ra rồi hô lớn, “Chiết phiến của ta…”

Minh Viêm Sơ vội vã chạy theo, lại một lần nữa lẳng lặng lấy ra một cục vàng, hắng giọng bảo, “Gia nhà ta có sở thích hơi kì quái, công tử chớ nóng giận. Đây là một chút bồi thường của bọn ta, cho ngươi đó.”

Công tử nọ mắt sang lên, “Trong nhà ta còn nhiều chiết phiến lắm, có cần qua đó chọn thêm mấy cái nữa không? Đảm bảo có thể phối hợp với đủ loại trang phục.”

Minh Viêm Sơ: “…”


Đi tới bờ kênh, nhìn những người đang đi tới, một gia đình hạnh phúc, những đôi tình lữ thân mật. Nhìn bọn họ thả từng ngọn hoa đăng xuống lòng sông, mỉm cười ước nguyện, Tố Trân khẽ mỉm cười, rồi cuối cùng nàng lại ngồi xuống, vùi mắt vào trong cánh tay.

“Haiz, mau đi mua đèn sen thôi, chúng ta cũng ước nguyên đi.”

“Biết rồi, giờ ta đi.”

“Ta ở đây đợi chàng.”

“Được, bảo bối ngoan ngoãn chờ ở đây nhé, cẩn thận đừng đi lạc.”

Đó là một đôi tình nhân.

“Phu quân, chàng mua đồ ăn về rồi à, chàng định ước điều gì thế?”

“Chỉ có tiểu nhân với nữ nhân là khó nuôi, bản thiếu gia không ước đâu, chỉ có nữ nhân các nàng là tin mấy chuyện nhảm nhí này thôi.”

“Ôi, tốt quá, vì chàng không tin những chuyện này nên vừa rồi ta với con đã thả xong đèn sen rồi.”

“Cha, con và mẹ thả xong đèn rồi.”

“Cái gì? Ông chủ, cho ta thêm mười ngọn đèn nữa.”

Lại là một gia đình khác.

“Kìa, tỉ tỉ, cô nương kia ngồi dưới đất làm gì vậy?”

“Kệ người ta, đi nhanh thôi, chúng ta tới lầu hoa đăng phía trước xem đi, đèn hoa bên đó mới đẹp! Không chừng còn có rất nhiều công tử anh tuấn nữa đấy!”

….

Bên cạnh vang lên tiếng gió nhè nhẹ, tiếng người nói chuyện, kẻ tới người đi liên tục không ngừng, nói cười huyên náo, thỉnh thoảng cũng có người tỏ ra tò mò về nàng. Tố Trân ôm mình thật chặt nhưng vẫn cảm thấy hơi lạnh bao trùm toàn thân, mu bàn tay lại đau nhói.

Bỗng nhiên, đầu nàng bị người ta gõ một cái, nàng bị đau, trong lòng biết tỏng đó là thằng nhóc nghịch ngợm mới đi qua ban nãy, nàng ngồi dậy mắng khẽ: “Tiểu quỷ ở đâu tới thế, còn nháo nữa tỉ tỉ sẽ biến ngươi…”

“Sẽ làm gì ta?”

“Biến ngươi thành cái đèn hoa khổng lồ, thả xống lòng sông…” Trái tim nàng thắt lại, cẩn thận nuốt nước miếng, trừng đôi mắt đỏ sọc cay xè nhìn người vừa thản nhiên lên tiếng phía trước.

Một nam nhân áo trắng như tuyết, thân hình cao lớn, tay cầm chiết phiến đang đứng trước mặt nàng. Một đôi mắt đen láy lấp lánh đang thản nhiên nhìn nàng, khóe môi cong lên kiêu ngạo cất tiếng hỏi.

Có điều, khác với vẻ sạch sẽ không nhiễm bụi trần ngày thường, trán hắn giờ phủ một tầng mồ hôi. Trong nháy mắt, ngực nàng như bị thứ gì đó chặn lại, nàng lao vào lòng hắn không cần suy nghĩ. Nhưng hắn lại lùi sang một bên, làm nàng lao vào khoảng không. Tố Trân ngẩn ra nhìn hắn tỏ vẻ khó hiểu.

Hắn nhàn nhạt cất lời: “Lý Hoài Tố, nhớ đấy, ngươi là hậu nhân của phản thần. Nếu một ngày nào đó ngươi không thể làm trẫm yêu thích, thì ngươi cách cái chết không còn xa nữa đâu.”

“Chàng chịu để ta quay lại triều, quay về bên cạnh chàng? Chàng chịu để ta tra lại án?” Tố Trân giống như nhìn thấy ánh sáng trong bóng tối âm u, nàng kích động tới nỗi giọng nói cũng bắt đầu run lên.

Liên Ngọc nhìn tia sáng trong mắt nàng, khóe môi đột nhiên cong lên. Tố Trân nhìn ra, nụ cười này của hắn không hề có vui mừng mà đầy vẻ lạnh lùng phức tạp. Nàng nhìn hắn khó hiểu, ánh mắt hắn thâm trầm, trong đó có chút tang thương, hồi lâu, hắn mới hỏi, “Sau khi quay lại triều, xử án liệu còn có thể chí công vô tư không? Ví dụ như gặp phải vụ án mà hung thủ chính là bằng hữu tốt Hoắc hầu của mình, nàng sẽ làm thế nào?”

Tố Trân nhất thời không hiểu dụng ý của hắn, hắn đang khảo nghiệm nàng sao? Nàng chìm vào trong suy tư, cũng phải một lúc lâu sau nàng mới có đáp án, “Sẽ đau lòng, sẽ khó chịu, nhưng vẫn sẽ đưa hắn ra trước pháp luật.”

“Bất kỳ ai cũng sẽ không bỏ qua?”

“Phải.”

“Vậy thì, vụ án của nhà nàng thì sao, nàng thấy thế nào? Để trẫm đoán nhé, nàng muốn tra lại án là muốn tìm ra hung thủ khác có đúng không? Nếu không nàng sẽ không xin được tái thẩm, chỉ cần trẫm cải chính thanh danh Phùng gia nàng là xong.”

Tố Trân cười, hắn quả nhiên rất hiểu nàng, “Phải. Tiên đế hạ lệnh giết người, phía sau nhất định có kẻ đưa ra chứng cứ vu oan. Đế vương đa nghi, Tiên đế làm sao có thể lọt một hạt cát chứ?”

“Với Hoắc Trường An còn có thể làm vậy, trẫm thực sự thấy thương cho từng tên hung thủ dính vào vụ án nhà nàng đấy.”

Hắn nhìn nàng, đột nhiên nhếch miệng bật cười.

“Phải, nếu để ta tìm ra kẻ đứng phía sau, ta nhất định phải tự tay giết chết hắn”. Nàng nói một cách quyết đoán, định đi tới ôm hắn thì bị ánh mắt ác liệt của hắn làm cho ngẩn ngơ tại chỗ, không dám làm gì hấp tấp, sợ hắn không vui.

Liên Ngọc chăm chăm nhìn nàng, ánh mắt tàn nhẫn buốt lạnh. Một đứa bé chạy qua đụng vào người mà hắn cũng không nhúc nhích, đứa bé sợ hãi khóc lóc ầm ỹ. Tất nhiên hắn không biết nuốt giận nhỏ giọng dỗ trẻ con, cha mẹ đứa bé đi tới, phụ thân đang định mắng một trận, thấy bộ dạng của hắn lại sợ gây chuyện, đành bế đứa bé nhanh chóng rời đi.

Tố Trân nhìn hắn, trong lòng không khỏi nghi ngờ, “Có phải chàng biết còn có kẻ đứng sau hãm hại người nhà ta không? Chức cao quyền lớn, thậm chí cũng lợi hại giống trọng thần như Nghiêm tướng sao?”

“Trẫm không biết”. Hắn lạnh lùng ngắt lời nàng.

Tố Trân không đoán được suy nghĩ của hắn, hay là hắn vẫn tưởng nàng vì vụ án nên mới tiếp cận mình? Nàng nắm chặt cây trâm trong tay, cây trâm này là do hắn tặng, giống như cầm lấy nó thì đoạn đường phía trước có nguy hiểm thế nào, nàng cũng có thể đối mặt không chút sợ hãi.

“Liên Ngọc, nếu kẻ thù của ta là một thần tử rất giỏi giang, chàng sẽ để ta chấp hình chứ?”

Ánh mắt Liên Ngọc cũng dõi theo nàng, nhìn xuống tay nàng. Tay trái của nàng sưng đỏ một mảng, có mấy chỗ da đã rộp lên, hình ảnh đó như đâm vào mắt hắn.

Sau một hồi, hắn chậm rãi lên tiếng, giọng nói rất nhẹ, “Lý Hoài Tố, ba năm. Ở bên ta ba năm, trả giá bằng mọi thứ của nàng, ta đồng ý, nếu vụ án nhà nàng thực sự có nội tình, ta sẽ để nàng tái thẩm. Cho dù hung thủ có là ai, ta cũng sẽ để nàng được như ý nguyện, tự tay… giết chết kẻ thù.”

“Nhưng mà trước lúc đó, nàng không thể phản bội ta, không được mang lòng dạ khác. Còn nữa, nhớ là không được để kẻ nào khác thay thế, biết chưa?”

Tố Trân khẽ nghiêng đầu, toàn thân run lên, từng chút từng chút một, cho tới khi mắt cay nóng đến tột cùng.

“Vi thần… Hiểu.”

Nàng che miệng nhảy cẫng lên, cười như một đứa trẻ.

Liên Ngọc nhìn nàng, khóe môi mỏng mím lại thành một độ cong mỉa mai mà chua chát, “Không, nàng không hiểu. Lý Hoài Tố, nàng căn bản không hề hiểu.”

Tố Trân đang đắm chìm trong niềm hân hoan và cảm kích lớn lao nên không nghe thấy, nàng bỏ cây trâm vào cái túi bên hông rồi lao về phía hắn giống hệt một chút nghé con. Liên Ngọc không hề khách khí đẩy Tố Trân đang chạy tới cầu xin ôm ấp ra xa, hắn nhanh chóng cất bước đi về phía trước.

“Liên Ngọc, không phải chúng ta làm hòa rồi sao? Đợi ta với.”

“Chúng ta vẫn chưa làm hòa, ta cũng không muốn làm hòa với nàng. Tốt nhất nàng nên giữ khoảng cách với ta, tránh cho sau này…”

Tránh cho sau này thế nào, hắn không nói.

Tố Trân có hơi không hiểu tính tình bất thường của hắn, nhưng rồi nàng vẫn chạy theo hắn. Hắn đi rất nhanh, nàng phải gia tăng tốc độ. Lúc hắn bước chậm lại, nàng cũng thong thả bước chân. Đột nhiê hắn dừng lại, giọng nói vô cùng nghiêm túc, “Nàng không biết liêm sỉ sao? Cút đi, cút xa một chút.”

Lúc này Tố Trân không còn sợ hắn nữa, hắn vẫn còn yêu nàng thì phải. Mặc dù không phải rất yêu, vẫn không bằng yêu A La… Lòng nàng hơi xót xa, nàng ôm lấy eo hắn, đầu dựa gần vào bờ vai hắn, “Liên Ngọc, cảm ơn chàng. Ta không muốn cút xa đâu, ta muốn vĩnh viễn ở bên chàng, ta… Yêu chàng, chàng nói tránh cho sau này làm sao?”

Lưng hắn đột nhiên cứng đờ, hắn chợt quay người lại, giơ tay nắm lấy cằm nàng, gằn giọng cảnh cảo: “Tránh cho sau này nàng cảm thấy hối hận vì ta không phải người nàng thích.”

“Ta không hối hận, vĩnh viễn không hối hận”. Hai má nàng đỏ lên, nở nụ cười như hoa.

Tim Tố Trân đập như trống trận, nàng nhón chân hôn nhẹ lên má hắn. Sau khi làm xong cái việc to gan đó, nàng lại vội vã chạy qua bên cạnh, cúi đầu nói khẽ: “Chàng có muốn về nhà cùng ta không, cây sáo của Lý Triệu Đình vẫn ở trong nhà, nó có thể chứng minh ta…”

Nàng còn chưa nói hết lời thì đã bị cánh tay kéo lại ôm vào lòng, Tố Trân vội ngước lên, chỉ loáng thoáng thấy một đôi mắt u ám đen như mực, rực sáng như lửa. Còn chưa kịp phản ứng, nàng đã bị hắn ôm chặt, kéo vào con ngõ nhỏ của gian nhà đối diện.

“Liên Ngọc, chỗ này tối quá…” Nàng còn chưa hết lời thì đã bị hắn kéo đè lên tường, cánh tay mạnh mẽ đỡ sau lưng, hắn cúi người hôn nàng thật sâu.

Nụ hôn ấy quá mức kịch liệt, hắn căn bản không chấp nhận được sự đụng chạm nhẹ nhàng mà trực tiếp cuốn đầu lưỡi cùng nàng triền mien, giống như muốn nuốt nàng vào bụng. Tay hắn cũng nắm chặt lấy vai nàng, cùng với nụ hôn mỗi lúc một sâu, cách lớp y phục, hắn men theo từng tấc da thịt, ra sức giày vò nàng.

Bàn tay nóng rực như lửa đi tới chỗ nào cũng khiến Tố Trân choáng váng, nàng thở hổn hển, ngân nga bên tai hắn. Đây không phải lần đầu tiên hai người thân mật, nhưng lần này, nàng có được lời chấp thuận của hắn, rốt cuộc cũng trút bỏ được tảng đá lớn đè nặng trong lòng. Chuyện xảy ra tối nay khiến tình cảm của nàng với hắn trở nên mãnh liệt hơn, nàng khoác tay lên cổ hắn ngượng ngùng đáp lại, lần này chủ động hơn những lần trước nhiều.

Hơi thở hắn gấp gáp hơn, đột nhiên kéo tay nàng xuống đặt lên môi hôn, cảm xúc ngứa rát đau đớn đan xen khiến nàng run lên, “Liên Ngọc…”

Hắn lạnh lùng ‘ừm’ một tiếng, giọng nói mơ hồ, hắn nắm tay nàng kéo về phía mình. Trong bóng tối, nàng dựa lên người hắn, cảm nhận được một thứ nóng rực. Tất nhiên Tố Trân biết đó là thứ gì, toàn thân nàng lập tức cứng đờ.

“Cầm lấy…” Giọng hắn khản đặc, trầm giọng ra lệnh cho nàng.

Tố Trân run rẩy nhẹ nhàng cầm lấy thứ đó, nghe thấy hắn rên lên khe khẽ. Nàng sợ hãi vội vàng rụt tay lại, tim như muốn nhảy ra ngoài, hắn đột nhiên lại đẩy nàng lên tường một lần nữa, gục đầu lên vai nàng. Tố Trân nghe thấy tiếng hắn thở hổn hển. Nàng cuộn tròn trong lòng hắn bất động, giọng nói lí nhí như muỗi kêu, “Liên Ngọc, hay là chúng ta ra đó… Thả đèn hoa đi…”

“Không đi!”

Liên Ngọc trầm giọng ngắt lời nàng, hắn kéo tay nàng đi ra ngoài, xuyên qua phố đêm, xuyên qua ngàn vạn người qua lại như con thoi. Sắc mặt hắn vẫn thâm trầm khó gần như cũ, nhưng được bàn tay ấm nóng của hắn nắm chặt kéo đi, Tố Trân vẫn thấy ngọt ngào như ngậm đường.

Đưa mắt tìm kiếm xung quanh, nàng còn đang ngẩn ngơ thì Liên Ngọc đã kéo nàng đi vào một gian khách điếm gần nhất. Bên trong, vì hội hoa đăng náo nhiệt ngoài kia nên khách nhân đến uống rượu cũng không ít.

“Chưởng quầy, cho ta một gian phòng trên lầu, ta muốn gian phòng tốt nhất.”

“Vâng”. Trong quầy, đôi mắt lão luyện của chưởng quầy lướt qua hắn, tươi cười đon đả. Ông ta đích thân dẫn người lên tầng hai ở sân sau, lại sai tiểu nhị bên cạnh ở cửa ra.

Tiểu nhị ở bên cạnh niềm nở nói: “Khách quan, có muốn gọi đồ ăn hay thức uống gì không, bổn điếm có rượu ủ tram năm…”

“Không cần gì hết. Tối nay đừng đến làm phiền, ngày mai ta trả gấp đôi tiền phòng”. Nam tử nhàn nhạt nói một câu rồi đóng sập cửa lại.

Tiểu nhị bĩu môi, khó chịu nhướn mày. Chưởng quầy cười nói khẽ: “Mắt mũi ngươi thế nào vậy, vừa nhìn đã biết họ đến đây hành sự rồi, không nhìn thấy ánh mắt của cô nương bên cạnh công tử đó sao…”

Trong phòng, Tố Trân bị Liên Ngọc đè lên cánh cửa, lời của chưởng quầy một chữ cũng không lọt vào tai. Nàng ngượng ngùng đỏ mặt, ngơ ngác nhìn nam nhân trước mặt. Liên Ngọc không nói không rằng, ôm ngang người nàng rồi bước nhanh đến giường, đặt nàng xuống, hắn cũng nằm lên.

Tố Trân thở hổn hển, toàn thân run lên, “Liên Ngọc…”

Hắn nhìn nàng chằm chằm, trong đôi mắt hằn lên soc đỏ, hai cánh tay chống hai bên người nàng.

“Ta muốn làm gì nàng biết chứ?” Hắn nắm cằm nàng rất chặt, giọng nói vừa trầm vừa khản đặc.

Tố Trân lại nuốt nước miếng, “Biết…”

Khuôn mặt hắn đột nhiên hiện lên vẻ tà ác, tay nắm thành quyền, cổ họng khó khăn gào lên mấy chữ, “Vậy còn không cút đi.”

Trái tim Tố Trân run rẩy, nàng không biết xấu hổ khát khao được ở bên hắn nhưng lại nghĩ mình đâu phải thê tử của hắn. Nàng chôn đầu vào lồng ngực hắn, đột nhiên cay đắng hỏi một câu: “Liên Ngọc, chàng… Có yêu ta không?”

“Ta không yêu nàng, không hề yêu nàng chút nào”. Hắn quát lên, thấy vành mắt nàng đỏ lên, hắn liền đè nàng xuống dưới thân…

“Ta đã cho nàng cơ hội rồi. Được, ta đã trả cái giá mà mình phải chịu, nàng cũng nên trả giá bằng tất cả đi. Phùng Tố Trân, nhớ đấy, bắt đầu từ bây giờ, ta chính là nam nhân của nàng, chỉ có ta mới là nam nhân của nàng…”

Ngoài chướng ngọn bấc le lói sáng, trong chướng, Tố Trân căn bản không kịp đưa ra bất kỳ câu trả lời nào. Đầu óc nàng mê mang, chỉ nhớ được hắn gằn giọng nói gì đó bên tai, tầm nhìn mê loạn, chỉ thấy được đống quần áo bị hắn xé nát vứt ở góc giường, hắn đã cởi bộ trường bào trắng như tuyết ra… Hai tay nàng đặt hai bên, nắm chặt lấy chăn, thân thể cường tráng đè chặt trên người nàng. Nàng không biết đó là cảm giác gì, vừa đau vừa nóng lại và tê dại, nàng sợ hắn nhưng lại muốn dán chặt lấy hắn. Nàng mơ màng kêu rên khe khẽ, “Khó chịu quá… Liên Ngọc, ta khó chịu.”

Ánh mắt hắn như điện xẹt, chăm chú nhìn nàng thật sâu, trán đầy mồ hôi, hắn khản giọng mắng, “Ta cũng khó chịu, khó chịu thì kêu ra đi, giống như vậy đấy, kêu lên cho ta nghe đi.”

Trong tiếng kêu rên khe khẽ ấy, tay hắn ra sức giày vò ngực nàng, nhìn thân thể trắng như tuyết run rẩy dưới thân, nhìn ngực nàng biến đổi trong tay, hắn thở càng lúc càng hổn hển.

“Liên Ngọc…” Tố Trân kêu khản cả giọng, hai tay buông bỏ tấm chăn, ôm lấy đôi vai rộng chằng chịt sẹo của hắn. Vành mắt hắn đỏ sọc, bỗng hắn kéo hai tay nàng ra, điên cuồng nhấc chân nàng đặt lên vai. Cơ thể Tố Trân bị ép cong lên, nàng giật mình, trong khoảnh khắc cảm thấy thân thể bị một thứ to lớn nóng rực đâm vào, đau đến mức nàng bật thét lên.

Liên Ngọc nhìn nàng, mới đầu còn hơi nhíu mày, giống như cũng cảm thấy đau đớn, lát sau lại phát ra tiếng ngân thoải mái. Hắn nắm chặt vòng eo mảnh mai của nàng, mạnh mẽ động thân. Tố Trân đau tới mức chảy nước mắt, trong lòng lại thấy yên bình, nàng chưa cưới đã gả cho người ta nhưng nàng không hối hận. Nàng chẳng thể hiểu được sự xa cách khiến người ta lo sợ của hắn lúc mới đầu, nhưng bất luận thế nào, cuối cùng nàng đã trở thành nữ nhân của hắn.

Cho dù chỉ vì dục vọng cũng được.

Tố Trân ngẩn ngơ nhìn hắn. Ánh mắt phủ kín dục vọng lại vẫn thâm trầm như hồ nước sâu bỗng thoáng hiện đau khổ, khóe môi mím chặt. Hắn ôm ghì lấy nàng rồi ngừng động tác lạ, cúi đầu hôn lên môi nàng. Sau một lúc lâu, trán hắn đầy mồ hôi, hắn hỏi nàng, “Còn đau không?”

Kỳ thực nàng vẫn đau nhưng lại lắc đầu, ánh mắt hắn chợt tối sầm, hắn ôm nàng rồi mạnh mẽ tấn công. Hai tay đan vào mái tóc đen như mực, lại một hồi kêu khóc. Sau cùng, chống đỡ qua được cơn đau chết tiệt ấy, cơ thể trở nên tê dại, cảm giác rất… Lạ lẫm. Nàng không che giấu cảm xúc nữa, nhắm mắt ngân nga khe khẽ. Liên Ngọc thấy nàng như vậy, gấp gáp phủ phục lên thân nàng tiến công.

Tố Trân thấy thân thể bỏng rát, đàu óc trống rỗng, thứ cảm giác ngượng ngùng ấy khiến ngón chân nàng khẽ co lại, nàng kêu khản giọng, cắn lên bả vai hắn một cái.

Liên Ngọc hậm hừ rên lên, đôi mắt sâu tựa như mực dồn ánh nhìn lên viên ngọc thạch trên ngực nàng, hắn hôn mạnh lên môi nàng. Cũng chính sự đụng chạm đó, sự mềm mại trên môi nàng khiến bụng dưới của hắn lại căng lên, hắn lặng lẽ thở dài, cắn răng kìm nén, muốn để nàng nghỉ ngơi một lát rồi lại…

“Đại Ngư Nhi, xong rồi sao?” Tố Trân mở mắt ra khó hiểu hỏi hắn, lại đỏ mặt nói, “Ta thấy người khác động phòng đều mất cả đêm mà.”

Liên Ngọc nghe vậy mặt đen sì, hắn trầm giọng hỏi nàng, “Nàng còn tận mắt xem người khác động phòng sao? Động cả đêm?”

“Thực ra cũng không phải tận mắt nhìn thấy, nhưng không phải ai cũng tới hôm sau mới dậy sao? Hình như không nhanh thế này…”

“Nhanh?”

Nàng nghe thấy tiếng cười đáng sợ của hắn, thứ vẫn ở trong cơ thể nàng bỗng trướng lên, ngay sau đó nàng lại bị hắn ‘hành hình’ trên giường.

Sau lần thứ tư bị ‘chiếm đóng’, Tố Trân cuối cùng cũng hiểu, hắn không nhanh, không hề nhanh, không những không hề nhanh mà càng làm càng lâu, tư thế lại càng khiến người ta khó nói. Sau cùng, nàng nằm bò trên giường, bị hắn giày vò đến đau đớn, suýt nữa thì bật khóc, tới lúc ấy hắn mới kết thúc màn giày vò không tài nào chịu nổi này.

“Chàng đang trả thù ta”. Tố Trân cảm thấy mình như một con cá bị mắc cạn, nằm trong lòng hắn, cắn lên vết sẹo cũ trên người hắn để trút giận.

Liên Ngọc để mặc nàng cắn, tay đặt lên mái tóc nàng, nghe vậy khẽ cười hỏi, “Vì sao ta phải trả thù nàng?”

“Ta không biết, chàng đã đồng ý sẽ giúp ta tra lại án, nhưng từ lúc bắt đầu thái độ của chàng rất lạ”. Tố Trân vùi đầu trong lòng hắn, không phải nàng không chú ý, nhưng nàng không đoán được tâm tư của hắn, chỉ len lén mượn cớ để hỏi.

“Trả thù? Ta thấy nàng cũng hưởng thụ lắm mà”. Liên Ngọc không trả lời trực tiếp vấn đề, chỉ hừ lạnh rồi đáp.

“Thêm nữa thì không chịu nổi đâu…” Mặt Tố Trân nóng ran, nàng khẽ lẩm bẩm.

Liên Ngọc ôm nàng không nói năng gì, hắn lớn lên trong cung, đến tuổi nhất định, trong cung sẽ có nữ quan dạy chuyện nam nữ, cá nước thân mật. Cho dù có làm hay chưa làm qua, con cháu Hoàng thất vẫn rất thành thạo trong chuyện này, hắn biết nàng mới phá thân, chắc chắn sẽ không chịu nổi. Không ngu ngốc như nàng, còn dám nói hắn nhanh.

Hắn nghĩ vậy rồi vỗ mạnh lên mông nàng một cái.

Tố Trân bị đau, thấy hắn không nói gì liền khẳng định trong lòng hắn thực sự đã dựng ngăn cách với mình. Nàng thấy bất an, lại vẫn cảm thấy hắn cũng yêu mình.

Nàng nghĩ bụng, chờ mà xem, Liên Ngọc, ta sẽ không để ai thay thế mình đâu.

Nàng đặt chân vào chân hắn, than thở, “Eo ta đau quá.”

Vẻ mặt của hắn giống hệt một kẻ ăn xong liền bỏ vỏ, vô cùng lạnh lùng, “Liên quan gì đến ta.”

“Xoa cho ta đi.”

“Không.”

“Xoa đi.”

“Không là không. Nàng thấy Hoàng đế nào phải phục vụ nữ nhân chưa?”

Liên Ngọc trầm giọng đáp, tay lại khẽ khẽ đặt lên eo nàng, chậm rãi dùng sức xoa bóp.

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Truyền kỳ 31 – P2”

Buôn dưa lê táo tàu nào~!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.