Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 10

Chương 10:

Ước chừng chạy được hai canh giờ, xe ngựa ngừng lại ở một chân núi không biết tên.

“Đàm cô nương, còn chưa tới sao? Thiếu gia cùng tiểu thư  sắc mặt rất khó coi!” – Tiểu Liên ở trong xe ngựa lo lắng hỏi.

“Tới rồi. Để ta đến xem .” – buông dây cương, Đàm Tiểu Hâm đi vào xe ngựa.

Chỉ thấy Mộ gia huynh muội sắc mặt xanh đen, Mộ Vân Long hô hấp dồn dập, mà Mộ Vân Thường hơi thở mong manh. Đàm Tiểu Hâm cúi đầu  một chút,

” Tiểu Liên em ở lại đây trông chừng, ta sẽ nhanh trở về.”

Dứt lời, chạy về hướng núi.

“Dạ.”

Cho dù người ta không trở lại, cũng biết làm thế nào, Tiểu Liên chỉ có thể cầu Bồ Tát phù hộ thiếu gia cùng tiểu thư phúc lớn mệnh lớn, nhất định sẽ không gặp chuyện không may.

Ở Phong Vân Bảo vài năm, tiếp xúc với Mộ gia Tam huynh muội, Tiểu Liên đối với đại thiếu gia vẫn biết ơn, nhị tiểu thư được nuông chiều từ bé, từ trước đến giờ danh tiếng trong đám hạ nhân không tốt, nhị tiểu thư càng khinh thường người được mua từ kỹ viện như nàng, thường xuyên nói rất khó nghe, cũng may đại thiếu gia đã ngăn nhị tiểu thư lại, làm cho nàng không gây khó khăn quá. Tam thiếu gia đối nhân luôn ôn hoà, rất ít nói chuyện.

Tuy rằng như thế, Tiểu Liên ở Phong Vân Bảo vẫn rất hạnh phúc, nàng mỗi khi một mình gặp được đại thiếu gia, trong lòng luôn kinh hoàng không ngừng, mà đại thiếu gia ngoại trừ phân phó nàng làm chút việc, cũng không nhiều lời với nàng, tuy rằng không giống tam thiếu gia cách xa mọi người trăm nghìn dặm, nhưng cũng khó có thể tới gần. Nếu hắn dùng cặp làm cho người ta mê hoặc nhìn nàng, nói vài câu ôn nhu với nàng, nàng nhất định sẽ hạnh phúc đến ngất mất.

Đương nhiên, đây là việc không có khả năng, hai người thân phận cách xa như vậy, nếu đại thiếu gia có thể coi trọng nàng, thu nàng làm thiếp, nàng cũng nguyện ý. Nhưng là, việc này cũng là không có khả năng , cho nên cứ như vậy, có thể cả đời lẳng lặng ở bên cạnh hắn cũng tốt.

Vỗ về khuôn mặt đại thiếu gia, đây là lần đầu tiên, khuôn mặt đại thiếu gia hôn mê, đôi môi nhắm chặt, chỉ lẳng lặng  nhìn như vậy, cũng có thể làm cho Tiểu Liên kích động không thôi, nhịn không được, cúi người xuống, gần sát môi đại thiếu gia……

“Tiểu Liên, em nhanh qua bên kia chuẩn bị nước lại đây!” (ôi, đang hay…)

Tiếng Đàm Tiểu Hâm hô lên ầm ỹ từ bên núi truyền đến, rất nhanh, rèm cửa đã bị kéo lên, Tiểu Liên sợ tới mức lập tức đứng dậy.

” Em đang làm gì vậy?” – mới đi một chút, nha đầu kia đã nóng như vậy sao. Thật là, nóng thì đứng ở bên ngoài thôi, làm gì phải ở trong xe, Tàng Bảo Sơn này hầu như hàng năm đều không thấy có người .

” Không làm gì ạ!” – Tiểu Liên chột dạ  xuống xe, tìm vài cái lá cây ở quanh đến bờ sông lấy thủy.

Mở miệng Mộ Vân Thường, Đàm Tiểu Hâm cầm trong tay một quả Thiên Sơn tuyết liên ngàn năm ấn xuống.

” Đàm cô nương, nước.” – nhận lấy nước từ tay Tiểu Liên, nâng đầu nàng dậy, từ từ rót nước vào.

Tiểu Liên cũng lên xe, đỡ đại thiếu gia dựa vào người, giúp đại thiếu gia ăn quả nhỏ mà  Đàm Tiểu Hâm đưa, cho hắn uống một chút nước, nhẹ nhàng đặt thân thể hắn xuống, đắp y phục lên, cùng Đàm Tiểu Hâm xuống xe.

“Đàm cô nương, thiếu gia bọn họ không có việc gì chứ.” – Tiểu Liên khó có thể yên tâm.

“Đương nhiên không có việc gì , đây chính là bảo bối sư phụ cho ta, có độc giải độc, không độc cường thân. Tổng cộng cũng chỉ có ba quả……”

Aiz, lần này thật sự là làm thâm hụt tiền mua bán .

Hai người ở bên ngoài xe ngựa đều có tâm sự riêng.

“Hmm!” hình như là tiếng Mộ Vân Long.

“Đại thiếu gia ” – Tiểu Liên kinh hỉ  chạy tới.

Chỉ thấy Mộ Vân Long đã ngồi dậy, sắc mặt nhanh chóng khôi phục huyết sắc, hắn nhìn xung quanh, hoàn toàn không biết tình trạng hiện tại như thế nào.

“Vân Thường.” – kỳ quái sao bản thân có thể ở trên xe ngựa, mà nhị muội nhân sự bất tỉnh ở đó.

“Đại thiếu gia, người tỉnh rồi.” – Tiểu Liên vẻ mặt vui vẻ  nhìn Mộ Vân Long.

Tiểu Liên, Mộ Vân Long nhấc rèm cửa lên nhìn ra bên ngoài núi non hoang tàn vắng vẻ.

“Tiểu Liên, có chuyện gì xảy ra.” – Mộ Vân Long thanh âm suy yếu  làm cho Tiểu Liên rất đau lòng.

“Các ngươi bị heo béo họ Lâm ám toán .” Đàm Tiểu Hâm đi tới.

“Ngươi tại sao lại ở đây?” – đầy bụng nghi vấn, Mộ Vân Long dường như đã quên tất cả mọi việc xảy ra

“Trước đừng nói nữa, trời sắp sáng, theo ta đến nơi này, sau đó từ từ nói cho ngươi cũng không muộn.”

Võ lâm đại hội lần này coi như hồi vốn ban đầu, Đàm Tiểu Hâm thật sự hối hận không thôi.

Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 8

Chương 8:

“Vân Thường, muội vừa rồi nói xảy ra chuyện gì .” Vẫn là Mộ Vân Long phản ứng việc chính sự quan trọng.

“Ah, tên trứng thối Lâm Kiếm Lan kia, mang theo đệ tử của hắn ở trong đại đường làm càn.”

Mộ Vân Thường vừa nói vừa đánh giá Đàm Tiểu Hâm lấm la lấm lét, hành động khả nghi. Luôn cảm thấy vấn đề của nàng rất lớn.

“Hắn làm càn như thế nào?” – Người của bang Hổ Chưởng mỗi lần võ lâm tụ hội luôn muốn gây sự, vài năm gần đây danh khí bọn chúng càng lúc càng lớn, tất cả đều dựa vào máy trò nhàm chán này.

“Hắn kêu đệ tử của hắn ở trong đại đường cởi sạch đồ, còn đi tới đi lui. Ghê tởm muốn chết !”

“Thời tiết vốn nóng, cởi sạch quần áo có vấn đề gì.” – Mộ Vân Phi không cho là đúng, nhị tỷ này cho tới bây giờ chưa hề không gió dậy sóng.

“Vấn đề lớn là, đệ tử của hắn đều là nữ nhân, các đại sư Thiếu Lâm Tự đều rời khỏi đó, còn có người nói Phong Vân Bảo chúng ta có phải mới mở Xuân Lệ Đường hay không.”

Nói đến liền tức giận, đám nữ tử đó làm sao có thể trước mặt nhiều nam nhân dễ dàng đem quần áo cởi ra. Thật sự là không biết xấu hổ.

“A! Có việc này sao.” – Đàm Tiểu Hâm vốn định nhân cơ hội chuồn mất, nghe được chuyện này, nhịn không được cũng muốn xem náo nhiệt. Nào ngờ, Mộ Vân Long nói,

“Đàm cô nương, vì sự an toàn của cô, cô nương tốt nhất nên ở lại nơi này, bằng không gây ra rắc rối gì, ta khó có thể tha cho cô.”

“Ca, ngữ khí của huynh nhẹ nhàng như vậy, chỉ giống như cảnh cáo nàng thôi”

Trong lời nói Mộ Vân Thường mang theo bất mãn nghiêm trọng, từ nhỏ lớn lên trong sự che chở của hai huynh đệ, có thói quen được nuông chiều, đối với bất kỳ nữ tử từ bên ngoài đến đều mang địch ý. Ngữ khí của ca ôn nhu như vậy, giống như là ý tứ cảnh cáo, hơn nữa nữ tử này bộ dạng thông minh xinh xắn, nói không chừng ca cùng đệ đều có ý tứ, như thế làm sao có thể được. Muốn giáo huấn, ra oai với nàng một chút.

“Ba” –  Một bạt tai liền đánh vào trên mặt Đàm Tiểu Hâm, ai cũng không nghĩ đến Mộ Vân Thường sẽ hành động như thế.

“Muội……” – Mộ Vân Long bắt được tay muội muội, không rõ dụng ý của nàng là gì.

Vỗ về khuôn mặt nhỏ nhắn không rõ vì sao bị đánh của mình, Đàm Tiểu Hâm càng không rõ nàng ta ở đâu ra.

Nhưng nàng là loại người nào, là người dễ bị uy hiếp sao, lập tức lấy tốc độ sét đánh, trả lại cho Mộ Vân Thường một bạt tai, còn vang hơn cái vừa rồi, năm ngón tay hiện rõ ràng trên khuôn mặt tuyết trắng.

“Ngươi dám đánh ta, chán sống!” – Từ khi sinh ra chưa bị thế này bao giờ, Mộ Vân Thường nổi giận tới cực điểm.

Thề liều mạng đến cùng, phiền là hai huynh đệ bên cạnh như không có ý muốn ra tay giúp nàng đòi lại, ngược lại đem nàng lôi ra ngoài cửa.

Mà Đàm Tiểu Hâm kia càng kiêu ngạo đáp: “Đánh ngươi thì sao, một mình đấu, ai sợ ai.”

Đàm Tiểu Hâm là côn đồ lớn lên ở đường phố, có gì vô lại chưa thấy qua, Mộ Vân Thường cùng lắm là một cọng hành, nhai một cái là xong.

Đối với Mộ Vân Thường đã bị mang đi, lại còn mắng nàng, nàng làm một động tác muốn bóp chết.

Đi thật xa , Mộ Vân Thường vẫn vừa đá vừa mắng, hoàn toàn không có phong phạm tiểu thư khuê các.

Đúng là trận đấu của hai nữ nhân, Mộ gia huynh đệ đối với việc này vẫn chưa thấy qua, ai cũng không phục ai, khó hầu hạ đây.

Mộ gia huynh đệ đi vào đại sảnh, quả thực nhìn thấy mười yêu diễm nữ tử, ăn mặc cực kỳ lộ liễu ở trong đại đường cùng vài nam tử của mấy bang phái không rõ danh tính làm bậy.

“Các ngươi đang làm cái gì?!” Mộ Vân Long giận dữ.

Ngữ khí này hoàn toàn khác ngữ khí đối với Đàm Tiểu Hâm lúc vừa rồi, thanh sắc câu lệ, làm cho tất cả mọi người đem ánh mắt hướng về phía hắn. Diện mạo tuấn dật, giỏi võ công, gia nghiệp lớn, chọn tướng công, hắn là lựa chọn tốt nhất, có thể được người như vậy yêu thương, chính là việc hạnh phúc nhất thiên hạ, mấy nữ tử nghĩ vậy, ánh mắt yêu mị nhìn Mộ Vân Long.

“Lâm Kiếm Lan, ngươi đang làm cái gì?” Mộ Vân Long lớn tiếng hỏi.

“Đâu liên quan tới ta, Mộ đại minh chủ.” – Lâm Kiếm Lan bí ẩn đáp, trong lòng nghĩ, xem ngươi lần này xử lý như thế nào.

Cuối cùng cũng hiểu được dụng ý của Vương đại nhân, điểm yếu của Mộ Vân Long chính là ở đây — nữ nhân, hắn không khéo lắm, mà đây hoàn toàn lại là điểm mạnh của Lâm Kiếm Lan.

“Không phải đệ tử của ngươi sao.”

“Nói đùa rồi, Bang Hồ chưởng của ta khi nào thu nhận nữ đệ tử. Mộ đại minh chủ, vài nữ tử này không phải tiết mục giúp vui ngươi tìm tới cho chúng ta sao.”

“Nói bậy, rõ ràng là……”

“Vân Thường, muội không cần nói.” – ngắt lời Mộ Vân Thường, hắn không muốn để muội muội nói chuyện cùng loại người tâm tư tà ác này.

“Đại minh chủ, không tin ngươi hỏi bọn họ……” Lâm Kiếm Lan đưa ánh mắt nhìn một trong số các nữ tử  .

Nàng kia phong tình vạn chủng hướng đến Mộ Vân Long.

“Minh chủ, đúng vậy nha, là ngươi mời chúng ta đến giúp vui, sáng sớm hôm nay, ngươi không phải phái người đến Hoán Ba Phường chúng ta tuyển mười cô nương, chúng ta nhận ngân phiếu, dù xa cũng phải đến làm việc.” – Dứt lời, còn phất phất khăn tay nồng nặc mùi trước mặt Mộ Vân Long.

Nguyên lai là kỹ viện  nữ tử, khó trách hành vi sai trái như thế.

Rõ ràng lại là Lâm Kiếm Lan giở trò quỷ.

“Ta mặc kệ là ai mời các ngươi đến, hiện tại các ngươi có thể đi rồi.” – Không muốn làm to chuyện, Mộ Vân Long muốn nhân nhượng tránh phiền phức.

“Vậy làm sao được, chúng ta là nhận” – Nàng cố ý cường điệu hai chữ ‘như vậy’ – “Nhiều tiền như vậy”, khẳng định muốn làm vừa lòng đại gia đã bao cả nội đường, “Có phải hay không các cô nương?”.

Cũng hướng tới các kỹ nữ bên cạnh cử chỉ cố ý, rõ ràng có ý hôm nay tới làm loạn .

“Các ngươi không nên quá đáng.” Mộ Vân Thường rốt cục nhịn không được lại nói xen vào .

“A, ở đây vẫn còn một đại mỹ nhân a, khó trách minh chủ muốn đuổi mọi người chúng ta đi rồi. Nhưng nàng chỉ có một người, như thế nào ứng phó…… A……” – Tay muốn đứt ra, đau đau đau, Mộ Vân Phi nắm chặt cổ tay nàng.

“Rõ làm càn !” –  Mộ Vân Long không thể nghe mấy lời lẽ ô uế đó, hạ lệnh đem đám kỹ nữ đuổi ra ngoài, Mộ Vân Phi cũng đi theo giám thị.

Giao việc xong, hắn đột nhiên cảm thấy đầu váng mắt hoa, đứng cũng không xong. Sau đó Mộ Vân Thường gục bên cạnh hắn.

Hương có độc, biết đã trúng gian kế, Mộ Vân Long trong mơ hồ xuôi nghe thấy từ đại môn truyền đến một trận nổ, sau đó ngã xuống bất tỉnh nhân sự.

Mắt thấy tất cả mọi người trong nội đường đều ngã xuống đất, Lâm Kiếm Lan điên cuồng cười to, võ lâm minh chủ chẳng lẽ không phải hắn sao?

Ha! Ha! Ha! Rốt cục đại công cáo thành .

Đi đến bên cạnh Mộ Vân Long, dùng chân đá đá, không có gì phản ứng.

“Ngươi không phải cao thủ sao, đứng lên nha, đánh với ta nha……”

Lâm Kiếm Lan lơ đãng thấy Mộ Vân Thường ngã ở một bên khí chất như lan, nhất thời nổi lên tà niệm.

Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 7

Chương 7

Ai, mệt mỏi một ngày, cũng không có cơ hội để đánh bóng tên hiệu. Có điều, thứ này thật đẹp, chỉ nghe thôi cũng rất thích . Đàm Tiểu Hâm ngã lên trên giường, đem bạc cầm lên rồi lại thả xuống, rào rào. Thật sự là thích ngây người.

Ở Phong Vân Bảo lăn lộn một ngày, Đàm Tiểu Hâm phát hiện võ lâm thật sự cũng không có gì lộn xộn , còn không bằng có thời gian kiếm tiền. Hơn nữa đối với việc nhân sĩ giang hồ tự xưng hiệp nghĩa thực sự không thích, làm việc tất cả đều khẩu thị tâm phi.

Đàm Tiểu Hâm quyết định chú ý, chuẩn bị trở về Tiểu Kim Môn của nàng.

Thu thập xong xuôi, mặc lại đồ nữ trang, chuẩn bị rời đi.

“Đàm Tiểu Hâm!”

Mộ Vân Phi người chưa tới tiếng đã tới trước, từ lúc gặp nàng, dường như tính tình của hắn cũng thay đổi rất nhiều, luôn rất dễ phát điên, nghĩ vậy, Mộ Vân Phi càng thêm tức giận.

Đã thấy một thân ảnh nhỏ nhắn từ trong phòng lao ra, nghe được hắn gọi, nàng chạy trốn nhanh hơn, một chiêu yến tử bay về phía nam, người đã nhảy lên hòn giả sơn, lại điểm một cước, đã nhảy ra tường bắc, động tác rõ ràng lưu loát, liền mạch, Mộ Vân Long thấy toàn bộ hành trình, trong lòng nhịn không được trầm trồ khen ngợi.

“Ai nha!” Một thanh âm quen thuộc từ bên kia tường truyền đến. Đàm Tiểu Hâm, hai huynh đệ hiểu ý cười. Cũng sải bước đến tường bắc.

 

“Phong Vân Bảo là địa phương nào, lại để cho một tên côn đồ mèo ba chân đi lại tự do.”

Cuối cùng cũng báo được thù, Mộ Vân Phi tâm tình rất tốt. Mà Đàm Tiểu Hâm bị bắt lại trong lưới , không thể động đậy, không nói được một lời.  (Phi ka thù rất dai nhá)

“Mau thả nàng xuống” – Mộ Vân Phi buông dây thừng, Mộ Vân Long nhanh chóng tiếp được. Thật nặng, cô gái nhỏ này. (tại vì có rất nhều bạc trong người =)))

 

“Ngươi sao vậy ?” – nhìn nàng chạy nhảy đã quen, giờ phút này im lặng nhắm chặt hai mắt như thế, Mộ Vân Long trong lòng không khỏi lo lắng khẩn trương.

Ta làm sao, ta làm sao dám mở mắt, hai người các ngươi không phải tới tìm ta tính toán sổ sách sao, không giả chết, ta thoát được ma trảo của các ngươi sao? Đàm Tiểu Hâm híp mắt  mắt, tay vẫn còn sờ sờ vào bạc trên lưng. Mệnh còn, bạc cũng còn.

Bị Mộ Vân Long ôm vào trong ngực, Đàm Tiểu Hâm nghe được tim hắn đập rất mạnh, trước đây nàng chưa bao giờ trải nghiệm qua sự ấm áp này. Cảm nhận được điều này, mặt Đàm Tiểu Hâm cũng bắt đầu ửng hồng.

“Vân Phi, cô gái nhỏ này có gì đó không ổn?” – Nhẹ nhàng đặt nàng lên trên giường, Đàm Tiểu Hâm  mặt giống như bị hỏa thiêu.

“Không thể nào, chẳng qua là bị túi lưới bắt lại, cũng không trúng độc hay bị thương. Nha đầu kia quỷ kế đa đoan, hơn phân nửa là ngụy trang.”

Nhìn chằm chằm Đàm Tiểu Hâm trên giường vẫn không nhúc nhích, đánh chết hắn cũng không tin, nàng sẽ có vấn đề gì, gì kia, bụng nha đầu kia như thế nào lớn như vậy nha. Chẳng lẽ…… không lẽ là . Nghĩ vậy, Mộ Vân Phi thốt ra

“Chẳng lẽ, nha đầu kia có bầu.” (=)) chết cười với Phi ca mất thôi)

 

 Mộ Vân Long nghe vậy, thiếu chút nữa cắn vào đầu lưỡi.

“Phi! Ngươi nói cái rắm gì đó.” – Cô gái trên giường đột nhiên đứng phắt dậy.

Nghe được câu nói phá hư danh dự của nàng, nàng đương nhiên muốn đập bàn đứng dậy, nàng vẫn là cô nương chưa chồng. Không tức giận mới là lạ, cũng khó trách nói những lời khó nghe.

“Mẹ ngươi mới mang thai.”

“Đương nhiên, mẹ ta không có thai làm sao có thể có ta.”

Xem Đàm Tiểu Hâm bộ dáng tức giận, Mộ Vân Phi thật là cao hứng, cuối cùng hòa một ván.

Hành động của Đàm Tiểu Hâm, làm cho Mộ Vân Long ngoài thả lỏng tâm trạng, cũng rất muốn cười.

“Ngươi xác định không việc gì chứ.” – Lời nói của hắn trở nên thật dịu dàng, ngay cả Mộ Vân Phi cũng nghe ra, kỳ quái nhìn hắn.

“Đương nhiên không có việc gì!” – Đáng tiếc Đàm Tiểu Hâm không cảm nhận được, tức giận việc hắn tiếp tục truy hỏi. Cứ dây dưa vấn đề này, truyền ra ngoài, người khác còn tưởng là thật .

Mộ Vân Phi hứng thú đi một vòng quanh Đàm Tiểu Hâm, bụng này thật sự có vấn đề.

Đàm Tiểu Hâm thấy thế, cái khó ló cái khôn, khiêu khích  nói

“Ngươi làm gì nhìn chằm chằm trên người ta vậy, có phải có ý tứ với ta không, nhưng nếu không có bảy tám rương vàng bạc, ta sẽ không gả cho ngươi đâu?”

Tiểu tử này nàng làm sao có thể để ý, bọn họ hai người căn bản không hợp.

Ai ngờ Mộ Vân Long lại nói xen vào 

“Nói vậy không lẽ ai có bảy tám rương vàng bạc ngươi sẽ gả cho kẻ đó?” – Trong giọng nói rõ ràng mang theo tức giận.

Vốn Mộ Vân Phi muốn trả đòn Đàm Tiểu Hâm, lại bị Mộ Vân Long đoạt mất lời, lại cảm thấy hành động của đại ca so với bình thường quá khác biệt. Hấp dẫn, hấp dẫn đây.

“Đương nhiên rồi, không có tiền gả cái gì, nuôi một kẻ ăn bám sao?”

Đàm Tiểu Hâm hiển nhiên không có nghe ra ý tứ khác của Mộ Vân Long.

“Ca, có chuyện rồi. ” – Ngoài phòng một cô gái nũng nịu chạy vào.

Nhìn đến Đàm Tiểu Hâm xa lạ trong phòng,

“Ngươi là?” Mộ Vân Thường phút chốc đã quên mục đích  đến, cao thấp đánh giá cô gái xa lạ khéo léo xinh đẹp, chính là cái bụng này có chút quái lạ.

Đàm Tiểu Hâm rốt cục cũng phát hiện chỗ dị thường của bản thân, vì thế đem túi bạc trước bụng ném ra phía sau. Vừa cử động, mặt khác nhìn ba người trong phòng trợn mắt há hốc mồm, có thể tùy tiện ném thịt vào được. ( =)) giống như mấy con thú ở rạp xiêc ấy nhở)

Bởi vì bạc để ở trên người không thoải mái, Đàm Tiểu Hâm liền xé cái gối để quấn bạc lại, sau đó mặc lại y phục, tiền và người một khối (áp dụng chuẩn xác câu tiền đi liền với ruột =))) , cũng khó trách bọn họ tưởng khối thịt. =))

Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 6

Chương 6

Chỉ sợ ca ca ngươi để ý ta. Phá kì như thế nào , cờ thêu ước chừng 29 chữ trên đời này chỉ có Một cái. Hừ.

Giờ phút này toàn bộ người trong Phong Vân Bảo đều ở tiền đường sẵn sàng tiếp đón. Mộ gia huynh đệ đang kiểm tra công việc chuẩn bị.

” Vân Long, đã đến giờ chưa?”

Mộ Vân Phi thấy liên tục có người không ngừng từ ngoài tiến vào.

” Là ai đưa vào. ” Mộ Vân Long đi ra phía trước.

” Đi, đi xem. ” lúc này cực kỳ muốn làm nghiêm phòng bị.

” Đừng nóng vội, từng người từng người tiến vào, ai cũng có thể vào.”

Đàm Tiểu Hâm đem cửa bên của Phong Vân Bảo mở ra một khe nhỏ, cầm trong tay một thanh trúc chặn ở cửa vào, không ngừng lớn tiếng thét to .

” Phí vào cửa mỗi người năm lượng, vé này miễn phí một lần vào nhà vệ sinh.” (bó tay chị)

Ba túi tiền trong lòng Đàm Tiểu Hâm đều đã đầy , trong một năm tới, tự nhiên mưa thuận gió hoà, cơm áo không cần lo .

” Đi, ngươi cầm khối vàng to như vậy đến, ta trả lại như thế nào, đưa cái nhỏ thôi!” – thật rắc rối.

Ngẩng đầu nhìn sắc trời, a, sắp đến giờ rồi , để tránh rắc rối, tốt nhất nên rời đi. Vì thế Đàm Tiểu Hâm thu hồi thanh trúc, chuẩn bị đóng cửa.

Nhưng người phía sau thấy sắp đóng cửa , đều nhốn nháo lên, liều mạng hướng vào bên trong, Đàm Tiểu Hâm éo không được, kêu to lên,

“Hiện tại sắp mở cửa chính , mời các vị đến đợi ngoài cửa lớn kia . Cửa nhỏ hiện tại đóng, mời tránh ra chút, bằng không minh chủ đến đây, mọi người rất khó coi .”

Bên ngoài đám người kia thực rất nghe lời, tập trung lại tại đại môn.

Đóng xong cửa bên, lấy phiến kỳ trong tay nài ra, cắm vào thanh trúc.

“Xong việc!”- Đàm Tiểu Hâm đắc ý cười rộ lên.

” Ngươi làm gì ở đây?” một thanh âm phía sau đột nhiên vang lên, Đàm Tiểu Hâm giật mình kinh hãi.

Quay lại, là Mộ gia huynh đệ.

” May mà ta nhanh tay. ” – nàng nhỏ giọng tự nói.

“Cái gì ” Mộ Vân Phi đuổi theo nàng hỏi.

“Cái gì cái gì cái gì, ngươi cả ngày trừ bỏ hỏi cái gì, còn có thể làm cái gì a!” – bị Đàm Tiểu Hâm nhanh mồm nhanh miệng trách móc một trận, Mộ Vân Phi không biết nên nói cái gì cho phải , tức giận trừng mắt phẫn nộ.

Lúc cầm trong lòng bàn tay mẩu giấy vệ sinh làm vào cửa, vẫn chưa bán hết. Lúc này vừa vặn làm cho Đàm Tiểu Hâm tìm được lý do. Cầm lấy mẩu giấy liếc mắt nhìn Mộ Vân Phi,

“Sáng sớm rời giường, muốn đi nhà xí cũng không được sao! Việc này ngươi cũng muốn quản?” – không đợi hai người bọn họ trả lời, nàng đã sớm nhanh chân chuồn mất .

 

 Mộ gia huynh đệ cũng không phải kẻ ngốc, hai người đi đến cửa đã hiểu được, biết được chân tướng sự việc kia, nhưng vì lấy đại cục làm trọng, quyết định vẫn là tha cho nàng một đường, sau đó sẽ cùng nàng tính sổ.

Đại môn mở ra, người bên ngoài giống tiến vào như thủy triều. Nhân sĩ võ lâm đều được đưa tới Lăng Vân Lâu, bắt đầu từng đại biểu đồng minh võ lâm lần lượt đăng ký thân phận, một lần nữa xác định lại địa vị giang hồ. Nhân số tham gia quá nhiều, việc này phải tiến hành mất nửa ngày.

Buổi chiều dùng xong cơm, lại từ Thiếu Lâm tứ đại hộ viện, thay phiên tuyên đọc ưu – khuyết – thị phi của các bang phái ba năm gần đây, tiếp theo là tự làm sáng tỏ hoặc các bên đối chất. Liền đến chạng vạng, thị phi trên giang hồ cũng không xử xong.

Đến lúc giải tán, lão đại Lâm Kiếm Lan bang Hổ Chưởng còn la hét ầm ĩ không ngớt, hắn từ trước tới nay không phục Mộ Vân Long, chuyện này trên giang hồ mọi người đều biết . Ai kêu hắn đánh không lại Mộ Vân Long, lại muốn dùng âm mưu quỷ tới ám toán. Lần này, hắn lại suy nghĩ cách làm khó dễ Mộ Vân Long, mục đích chính là thay thế được địa vị của võ lâm minh chủ kia, nhưng cũng chưa được như nguyện.

Lâm Kiếm Lan vẫn lấy làm kỳ quái, bên người Mộ Vân Long vẫn chưa có nữ nhân, nếu bên người hắn có nữ nhân, việc này đã dễ giải quyết hơn rồi, phải biết rằng đối phó với nữ nhân, hắn là cao thủ trong cao thủ, làm cho Mộ Vân Long phải đội mũ xanh (bị cắm sừng ý), việc này cũng thực thích. Nghĩ vậy Lâm Kiếm Lan không khỏi cười gian rộ lên.

Có điều…… Lâm Kiếm Lan lại nghĩ rằng, Mộ Vân Long này không phải có sở thích đoạn tụ chứ (gay đó mà), nếu làm cho hắn mê chính mình, nghĩ vậy, Lâm Kiếm Lan trên người nổi da gà, quên đi, chiêu này không ổn, ta đối với việc này không có hứng thú. Nghĩ đến nhập thần, Lâm Kiếm Lan hoàn toàn đã quên chính mình còn đứng ở Lăng Vân Lâu đại đường, chung quanh võ lâm nhân sĩ nhìn Lâm Kiếm Lan đứng ở nơi đó, giống như tên ngốc bỗng nhiên bật cười, bỗng nhiên lắc đầu, bỗng nhiên xua tay ,cảm thấy cực kỳ khó hiểu.

Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 5

Để mọi người đợi đã lâu rồi ^o^

Hôm trước ta mới nói  dịch đến chương 7 thế là hôm nay đã thấy có bạn search google tìm chương 7 luôn rồi = v = , không nghĩ là nhiều người thích truyện này vậy…vì ta thấy mỗi lần ta post lên k có mấy người ấn like hay cho ta động lực post bài..nên ta cứ từ từ post thôi

Hy vọng từ chap này sẽ thấy được tình cảm của mọi người dành cho truyện này cũng như các truyện ta đang làm, vì dịch xong 1 chương cũng cực lắm 😦 lại không được ủng hộ thì tất sinh ra chán nản, không muốn dịch nữa…

Cảm ơn mọi người nhều nhều.. *hun gió tới tấp*

Chương 5:

Thật dễ dàng đọc thuộc lòng tên gia môn 29 ký tự đó, nhưng cũng sắp đứt hơi đến nơi, lần sau phải tinh chỉnh đi Một chút.

“Ngươi là môn chủ? Tới tham gia võ lâm đại hội?”

Võ lâm đại hội hàng năm xuất hiện trăm ngàn chuyện kỳ quái, việc ngày hôm nay khả năng cũng quá lạ kỳ rồi, rõ ràng là một cô nhóc chưa trưởng thành. Mộ Vân Long không khỏi há hốc mồm kinh ngạc, làm Đàm Tiểu Hâm thật mong răng cửa của hắn rớt xuống một phen, răng cửa của người này cũng đáng chút tiền. (ặc, e chịu chị, răng cũng k tha =)))

“Làm sao, không tin sao! Ta có mang kỳ đến nha.” – trên mặt hắn rõ ràng là không tin.

Cái gọi là nhân bất khả tướng mạo (nhìn người không thể chỉ nhìn tướng mạo), tuy rằng Đàm Tiểu Hâm nói ra một tràng dài dài gì đó, hắn một câu cũng không nghe rõ, nhưng nhìn ra nàng không phải đang nói giỡn. Mộ Vân Long lúc này mới cẩn thận đánh giá cô gái nhỏ cao không quá ngực hắn. Chỉ thấy hắn vung hai tay về hai bên, căn phòng vừa rồi còn mờ mờ tối, đột nhiên bị đèn chiếu sáng giống như ban ngày.

“Ngay cả thắp đèn cũng làm ra vẻ như vậy, chưa thấy nam nhân nào thích thể hiện như thế.”

Mộ Vân Long thật sự gặp buồn bực, không chỉ bị nói là xấu, hiện tại còn nói hắn thích thể hiện.

Tuy Đàm Tiểu Hâm Một thân hắc phục, hơn nữa trên mặt không ít tro bụi, nhưng cũng không che giấu được đôi mắt to linh khí bức người của nàng, cái mũi nhỏ đáng yêu bị bụi bám đen, thật giống con mèo nhỏ bướng bỉnh. Mộ Vân Long vừa muốn lấy tay lau vết bẩn trên mũi nàng. Vừa vươn tay, lại nghe thấy có người đi vào phòng.

Nhìn lại, là tiểu đệ Mộ Vân Phi đùng đùng nổi giận đang tiêu sái tiến vào.

Đang muốn nói chuyện:

“Đệ…”

Chỉ thấy Mộ Vân Phi một tay kéo lấy Đàm Tiểu Hâm, tiến ra cửa, một câu cũng không nói rõ, để lại Mộ Vân Long một đầu khó hiểu. tiểu đệ di truyền phong cách lạnh lùng của Mộ gia, giữa huynh đệ với nhau, không có việc thì không nói, có việc cũng nói rất ít.

Lưng và tay Đàm Tiểu Hâm bị nắm chặt, nhưng mà lưng rất đau a, vì thế kêu to lên:

“Làm gì đó, ta cũng không phải tù trốn trại, thả ta ra, tên vô lại chết tiệt. Ai ya, ngươi chạm vào chỗ đó của ta!”

Vốn không để ý đến tiếng thét chói tai của nàng, nghe đến câu đó, đột nhiên hai người đều thấy căng thẳng.

“Ai ya!”

Mộ Vân Phi đột nhiên buông tay, hại nàng ăn một miệng bùn.

“Kêu la cái gì, ta chạm vào chỗ nào của người.” – trong giọng nói có chút trầm thấp không ổn định, chẳng qua chỉ là chạm và lưng và tay thôi mà.

“Đệ buông nàng ra!”

Lúc Đàm Tiểu Hâm ngã, Mộ Vân Long cũng đồng thời đuổi tới, hơn nữa nghe được câu sau, không khỏi giận dữ bay đến. (ka đã ghen???)

“Sao?” – Mộ Vân Phi thấy Mộ Vân Long tức giận, cảm thấy khó hiểu.

Đàm Tiểu Hâm ngồi dưới đất nhìn hai huynh đệ đang trợn mắt, rất giống hai con gà chọi.

“Đau quá!” – định xoa bóp chỗ lưng đau, lại không với tới, Mộ Vân Phi lực đạo ghê gớm thật.

Mộ Vân Long thấy thế, ngồi xuống hỏi nàng đau ở đâu, còn ấp a ấp úng cẩn thận:

“Nàng bị đệ ấy chạm vào chỗ nào, có bị thương không?”

Thấy có người ra mặt, ý xấu của Đàm Tiểu Hâm lại nổi lên:

“Đương nhiên là có bị thương, hắn ra tay mạnh như vậy, hoàn toàn không để ý đến người ta là nữ nhi.”

“Ngươi có biểu hiện giống một nữ nhi sao?” – nói đến đây, lại thấy giận, đại khái chỉ có hắn không biết nàng là nữ, bị nàng dắt mũi đùa giỡn, còn không nghe lời hắn giải thích, lại nhiều lần phạm quy. Hiện tại lại làm bộ dạng đáng thương, Mộ Vân Phi cắn chặt răng, hận không thể một chưởng đánh bẹp nàng.

Nhìn Mộ Vân Phi tức giận nghiến răng, trong lòng nàng rất thích, vừa muốn đứng lên, ah,lưng đau quá. Thấy thế, Mộ Vân Long chạy nhanh đến đỡ nàng.

“Lưng ta đau quá.” – ngữ khí trở nên kiều mỵ.

“Chỉ đau lưng thôi sao?” – vừa rồi nàng không phải kêu đau nơi đó sao.

“Đương nhiên là chỉ đau lưng, đệ cũng không chạm vào …” – Mộ Vân Phi thanh âm đột nhiên nhỏ dần, “chỗ khác.”

“Này, các người đang nói cái gì, ta nghe không hiểu, ám hiệu sao?” – cái gì nơi này nơi đó, hai người thái độ kỳ quái, mặt lúc trắng lúc đỏ. Có tật xấu.

“Vậy được rồi, nếu nàng là do đệ mang vào, cũng do đệ mang ra ngoài đi.” – Mộ Vân Long đột nhiên thay đổi thái độ, làm cho hai người kia khó hiểu.

Nói xong, Mộ Vân Long xoay người nhanh chóng rời đi.

Ách, sao lại thế này, vốn cho rằng có thể có chỗ dựa, kết quả hắn bỏ đi, thảm, Mộ Vân Phi trợn mắt kéo nàng hướng đến tiền đường.

Thật nực cười, ta sao lại vì một tiểu nha đầu mới gặp mặt mà tức giận như vậy, Mộ Vân Long đột nhiên bị thứ tình cảm nam nữ mãnh liệt của chính mình làm cho khiếp sợ. Cũng không phải tuyệt sắc nữ tử, hành động kỳ quái vừa rồi của hắn, huống chi lại là nữ tử tiểu đệ mang về, nói vậy tiểu đệ tự có cân nhắc, bằng không trước đây cũng không thấy tiểu đệ mang nữ tử về phủ.

Nghĩ như vậy, tâm tình lại cảm thấy cô đơn. Vừa rồi tiếng hét chói tai của nàng, làm đáy lòng Mộ Vân Long cảm thấy đâu đớn, mới liền phi nước đại đến cứu nàng.

Aiz, không nghĩ là như thế, không muốn nghĩ lại như thế …

Đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên, mặt trời đã hé ra phía chân trời.

Mộ Vân Phi đem Đàm Tiểu Hâm vào trong phòng,

“Ngươi được một đòi ba, lại tiếp tục gạt ta, ngươi có tin ta một chưởng lấy mạng ngươi.” – bị một tiểu nha đầu xoay vòng, hắn thật sự phát hỏa.

Đàm Tiểu Hâm giống nước, trong cuộc sống long xà hỗn tạp, không phải giống đặc tính của nước, sớm đã chết vạn lần.

“Ta thừa nhận ta không nghe lời ngươi, nhưng ta chưa hề lừa gạt ngươi. Thứ nhất, ta chưa từng nói ta không phải nữ nhi, ngươi lại không hỏi, ta không có khả năng ngu ngốc đến trước mặt ngươi nói ta là nữ nhi được. Thứ hai, ta làm sao biết căn phòng lớn kia không phải một cái nhà vệ sinh, các người ngay cả đèn cũng không đốt, trời lại tối như mực. Thứ ba, ta lại chưa nói ngươi không ôm lưng ta. Những lời ta nói đều là thật, nào có gạt ngươi.” – Đàm Tiểu Hâm giả vờ khóc, liếc trộm xem Mộ Vân Phi sắc mặt có thay đổi không.

Không có động tĩnh gì, liều một phen vậy,

“Được rồi, giết ta mà giải được nỗi hận trong lòng ngươi thì giết ta đi.”

Đoán trước Mộ Vân Phi sẽ không ra tay, Đàm Tiểu Hâm đem đầu đến trước mặt Mộ Vân Phi, tâm lại niệm, trời sắp sáng rồi, đừng cản trở việc làm ăn của ta, đại ca, một năm có một lần thôi đó.

Quên đi, Mộ Vân Phi sẽ không vì việc nhỏ như vậy mà động thủ, huống chi đối phương nói vậy cũng đúng.

“Võ lâm đại hội sắp bắt đầu, không rảnh để ý đến ngươi, phiến kỳ của ngươi, ngươi tự mang đi.”

Dứt lời, Mộ Vân Phi rời bước đi.

Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 4

Chương 4:

Đàm Tiểu Hâm một thân y phục dạ hành chạy tới chạy lui trên nóc nhà Phong Vân Bảo, không biết nên xuống tay từ đâu.

“Cái gì đây, một Phong Vân Bảo to như vậy mà ngay cả tiền thắp đèn dầu cũng không trả nổi sao, tối đen như mực a, tìm bảo vật thế nào được, đúng là phải về thôi.” – tiểu thư nàng cũng không nghĩ đến là, khuya khoắt, ai lại thắp đèn đi ngủ chứ !!!

“Gieo quẻ thì tốt hơn!” – Chuyện vô ích như thế này, để ông trời quyết định thì tốt hơn.

Đàm Tiểu Hâm cởi giầy, ném vào không trung, trong lòng thầm nghĩ: “Ông trời à, chỉ cho ta phương hướng đi mà.”

Ai ngờ, cái giày này vô tư cắm vào trên ngói.

“Ý, đó là quẻ gì. Được rồi, theo ý người, thì chính là gian phòng dưới chân này.”

Đàm Tiểu Hâm là kẻ không biết trời cao đất rộng, lần đầu tiên làm tặc, cũng không cẩn thận một chút, lại còn bói quẻ trên nóc nhà, rầm rầm rì rì. Ngay cả người bình thường cũng phát hiện khác lạ, đừng nói đến chủ nhân căn phòng này, Mộ Vân Long.

Nhưng mà, lúc này Mộ Vân Long vừa vặn không ở Tàng Nguyệt Các, coi như nàng mệnh lớn.

“Sao lại không có người vậy, ngay cả đến người gõ mõ cũng không có.” – có tên trộm nào đến một cái liền tìm người gõ mõ không, đại khái cũng chỉ có một mình nàng. Đàm Tiểu Hâm khom lưng, trốn vào trong phòng, tìm đông tìm tây.

“Ngay cả một con chim chết cũng không có, tìm bảo vật cái rắm a.”

Ông trời chết tiệt, ông trời thối tha, chỉ đường cái kiểu gì vậy, gọi ngươi là gia gia thật phí, quên đi, tự ta tìm đường.

Mới vừa đi tới cửa, tiếng bước chân bình tĩnh dồn dập truyền đến.

“Không xong, nơi này lộ liễu quá, không trốn được.” – Đàm Tiểu Hâm chỉ có thể quay lại buồng trong, trốn dưới gầm giường.

Mộ Vân Long vô cùng mệt mỏi, tiến vào buồng trong. Đốt đèn lên, rót một cốc nước, mới vừa đưa đến miệng, lại nghĩ tới chuyện vừa xảy ra, lại hạ xuống, thong thả bước đi trong phòng.

Lại thấy đại hội võ lâm chỉ còn vài canh giờ nữa là đến, cả sáng nay, mấy chuyện phiền phức cứ dồn dập kéo đến.

Nay Phong Vân Bảo trong chốn giang hồ xem như bang lớn số một, Mộ Vân Long cũng nhiều lần đảm nhiệm chức võ lâm minh chủ. Nhưng mà, đây tất cả cũng không phải điều hắn muốn, hắn thầm nhớ những ngày nhàn nhã tự tại, vô cầu vô thúc, nhưng nếu hắn không làm minh chủ, chỉ sợ minh chủ kế nhiệm cấu kết với gian thần triều đình, làm ra việc nguy hại võ lâm. Theo như thủ hạ báo lại, lần này số người đến tranh ngôi vị võ lâm minh chủ không ít, hơn nữa có thám tử thu được tin tức, triều đình cũng phái người giả mạo nhân sĩ võ lâm tiến đến nằm vùng. Việc này khẳng định muốn đề phòng trước, nhưng lại không có anh hùng thiếp, bất kỳ ai cũng có thể đến, xem ra ngày mai Phong Vân Bảo là sát khí tứ phía…

“Bủ..m..!”

“Ai?” – Mộ Vân Long giận dữ nhìn về phía gầm giường nơi phát ra âm thanh, trong lòng tự trách mình đã quá sơ suất.

Trời ạ, Đàm Tiểu Hâm trốn ở dưới giường ngay cả thở mạnh cũng không dám, thế nào cũng không đoán được bản thân lại bị một cái xì hơi hại chết ( =)) chết với bà này), lại đúng lúc nguy hiểm chết người này.

Chết thì chết ! Đàm Tiểu Hâm cứng đầu bò ra khỏi gầm giường.

Hóa ra là một cô gái nhỏ, khuôn mặt lem nhem nhỏ nhắn đối diện hắn đang ngây ngô cười.

Nghe tiếng Mộ Vân Long giận dữ, thiên binh thần tướng, nhanh chóng từ bên ngoài chạy vào mấy người. Đàm Tiểu Hâm sợ tới mức nhảy lên giường, ôm lấy chăn.

Xem thần sắc kích động của nàng, Mộ Vân Long nghĩ đây không phải kẻ nào độc ác, có lẽ chỉ là con mèo nhỏ lạc đường mà thôi. Hắn liền bảo tùy tùng lùi xuống.

“Ngươi chạy lên trên giường ta, ôm lấy chăn của ta, muốn làm gì vậy?” – Mộ Vân Long hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt xấu xa nhìn chằm chằm Đàm Tiểu Hâm đang quấn chăn quanh mình như một cái bánh bao. Khi nói chuyện, cảm giác khó chịu lúc nãy đều tan thành mây khói.

“Ngươi không nói gì sao, để ta tra xem ngươi là nha đầu của nhà nào, đừng trách ta nói cho cha ngươi biết chuyện!”

Thôi đi, nàng quá nhỏ, cáo trạng… cha nàng ngay cả ngắn dài thế nào cũng không biết. Vừa rồi thái độ lạnh lùng so với bộ dạng sói bà ghê sợ còn xinh đẹp hơn, thật là..! Tốt xấu gì cũng là một môn chủ, coi nàng là tiểu hài tử sao.

“Ngươi là ai, dựa vào cái gì muốn ta trả lời ngươi?” – cái tên độc ác kia, nhìn tâm trạng Đàm Tiểu Hâm giống nai con đi loạn, tuy rằng khẩu khí hung hăng, nhưng trực giác nói cho nàng biết, đối phó với loại người ác diện thiện tâm này ( bên ngoài thì ác, nhưng lại rất lương thiện), chỉ đơn giản như ăn một đĩa rau.

“Được, ta cho ngươi biết, tên ta là Mộ Vân Long. Đến lượt ngươi nói.”

Cho là khi nghe được tên của hắn, cô gái nhỏ chắc sẽ sợ đến phát run. Nhưng hắn không thấy như thế, ngược lại thần khí nàng trở nên sống động, nhanh như chớp một người nhảy từ trên giường xuống, nào ngờ, chân Đàm Tiểu Hâm bị chăn bông cuộn lấy, vốn là một động tác nhảy xuống giường xinh đẹp, đã bị nàng làm thành hành động chó ăn phân (ToT… bi kịch a…). nếu thân thủ Mộ Vân Long không đỡ lấy nàng, có khả năng không chỉ ăn phân, mà là cả ngực cũng lõm vào rồi. (không phải chứ =)))

Ai da, xoa xoa đầu gối, ngồi cạnh bàn, từ lúc đi vào Phong Vân Bảo quỷ quái này, Đàm Tiểu Hâm bị thương không ít.

Nhìn bộ dạng chật vật của nàng, Mộ Vân Long rất muốn cười, nhưng hình như không hay lắm, liền đem tiếng cười bức trở lại.

“Cười thì cứ cười đi, sao phải ép mặt trở nên xấu xí như vậy.” – Ai nha, có lòng muốn giữ mặt mũi cho nàng, không cảm ơn, còn nói hắn xấu. Phải biết rằng trên giang hồ, Mộ Vân Long không chỉ võ công nhất lưu, hơn nữa tướng mạo đường đường, ngay cả nữ nhi La tuần phủ của triều đình cũng nháo lên, nói rằng không phải hắn thì không lấy chồng. Nàng còn dám nói hắn xấu. Thực sự là gặp được cực phẩm trong các nữ nhân – một kẻ quái thai…( ặc ặc, tưởng anh khen chị ấy chứ…)

“Ta có thể nói, nghe xong nhớ đứng vững, đừng có mà ngã ra đó !” – cô gái nhỏ này khẩu khí rất lớn, biểu tình kỳ quái, khóe miệng Mộ Vân Long xuất hiện nụ cười khó gặp, đến chính hắn cũng chưa phát hiện.

“Ta chính là thiên hạ siêu cấp vô địch tuyệt đại vô song tiếu ngạo giang hồ chiến thắng tất cả vĩnh viễn không thất bại, độc nhất vô nhị Tiểu Kim Môn – cũng là môn chủ!”  à choáng với cái màn tự sướng của tỷ…nói xong cũng đứt hơi mà ngủm…

Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 3

Nốt nào..hôm nay quá tải rồi….:(

Chương 3:

Đường đi thật là dài, cuối cùng đi đến một khu vườn rộng rãi.

Thật đẹp, giống như  một tiểu Giang Nam, ban công, đình các, toái ngọc liên trì, hành lang gấp khúc, giả sơn hoa viên, có thể nói là đẹp không sao tả xiết. so với màu xám lạnh lùng của tiền đường Phong Vân Bảo khác biệt một trời.

Cách đó không xa, có một ngôi nhà nhỏ với tường trắng gạch đỏ.

 

“Được rồi, ta sẽ ở lại đây!” –  Đàm Tiểu Hâm kìm lòng không được, vội vã nhảy lò cò qua, giống như có người ở sau đẩy vậy. Mộ Vân Phi giương mắt nhìn, nhịn không được phát ra tiếng cười.

 

“Cái gì, không được à?” – có cái gì buồn cười, kẻ có tiền làm sao lý giải được tâm tình người nghèo.

 

“Đương nhiên có thể, có điều ta sợ ngươi ở không quen.”

 

“Quen, quen, đương nhiên ở quen, chỉ cần ngươi đồng ý.” – nhìn Mộ Vân Phi còn run rẩy cười không ngừng, Đàm Tiểu Hâm sau này mới biết được nguyên nhân.

 

“Tam thiếu gia, đại thiếu gia có việc tìm ngài, mời ngài mau đi.” – một tiểu nha đầu thở hổn hển từ một hành lang khác chạy tới.

 

“Như vậy, ta phải lập tức đi, Tiểu Liên, vị công tử này sẽ ở trong phủ, ngươi chăm sóc hắn cho tốt. Dẫn hắn đến Nhàn Vân Cư đi.” – nói xong, không thu được nét cười trên mặt, bỏ đi.

Công tử? Đánh giá người trước mặt xinh đẹp hoạt bát, rõ ràng là một cô nương, tam thiếu gia làm trò quỷ gì vậy?

Đang lúc Tiểu Liên nghi hoặc khó hiểu, Mộ Vân Phi lại quay trở lại, đem một hộp nhỏ đưa cho Đàm Tiểu Hâm.

“Cái này rửa chân, sau nửa canh giờ, chân của ngươi sẽ mau lành.” – vừa dứt lời, như một cơn gió, người cũng không thấy đâu nữa.

Mộ Vân Phi là thiếu gia ở đây, lại là đại chủ nhân.

 

Khó trách Mộ Vân Phi cười không ngừng như vậy, hóa ra là nhà xí, tức chết được!

Nhưng mà ngay đến nhà xí cũng thơ tình họa ý như vậy, nơi đẹp nhất kia không biết sẽ như thế nào. Nhất định phải đến đó dạo chơi. Lúc này Đàm Tiểu Hâm đã bị cảnh trí trước mắt lu mờ lý trí, mang lời Mộ Vân Phi nói trả lại hết cho hắn.

Nhìn Tiểu Liên đem một bàn đầy mỹ vị đến, nước miếng Đàm Tiểu Hâm bắt đầu nhỏ giọt trên bàn. Mang đồ ăn lên xong, Tiểu Liên đứng sang một bên đợi Đàm Tiểu Hâm sai bảo. Đàm Tiểu Hâm cũng bất chấp mọi thứ khác, tay trái một cái chân vịt to, tay phải một tô lạc, ăn đầy miệng.

Tiểu Liên nhìn tướng ăn của Đàm Tiểu Hâm, nhịn không được cười thành tiếng, lúc này mới làm Đàm Tiểu Hâm nhớ tới trong phòng còn một người nữa.

 

Bị Đàm Tiểu Hâm nhìn chằm chằm, Tiểu Liên sợ làm khách mất hứng, vội vã cúi đầu, không phát ra tiếng. Đàm Tiểu Hâm xoa hai tay đầy dầu vào khăn trải bàn, nói:

 

“Ngươi cũng…” – lời chưa nói xong, đã bị một khúc xương mắc kẹt ở họng. Làm Đàm Tiểu Hâm phải vội đấm ngực, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng. Tiểu Liên lúc này mới phát hiện khách nhân có chút khác thường, lại không biết phải làm thế nào.

Đàm Tiểu Hâm ý bảo Tiểu Liên dùng tay đánh vào sau lưng nàng. Vì thế Tiểu Liên cẩn thật vỗ một cái, Đàm Tiểu Hâm mặt nhăn mày nhó, tỏ ý bảo Tiểu Liên dùng sức một chút. Nhìn khách nhân khuôn mặt từ hồng chuyển sang xanh, Tiểu Liên chỉ có thể sử dụng khí lực mạnh nhất của mình, chỉ nghe một tiếng đùng đoàng, Đàm Tiểu Hâm bay ra ngoài, Tiểu Liên thấy thế, kinh hãi, chạy tới nâng Đàm Tiểu Hâm mặt mũi bầm dập lên. (oh, ra là bạn này cũng có võ công, không thì sao mà bắn xa thế đc ToT)

 

“Ôi, tha mạng ! Ngươi cũng không cần ra tay mạnh như thế, đúng là ! Ý?”

Đàm Tiểu Hâm đột nhiên phát hiện hô hấp của mình đã thông thuận.

“Quên đi, kể từ giờ, ngươi chính là ân nhân cứu mạng của ta, sau này ta nhất định trả ơn ngươi. Lại đây, cùng ăn đi, ta cũng không quen lúc ăn cơm, có người ở bên cạnh nhìn chằm chằm mình.”

 

Quyết tâm lôi kéo Tiểu Liên ngồi xuống bên canh.

 

“Không được, cô nương là khách, Tiểu Liên chỉ là hạ nhân, thân phận hèn mọn, sao dám cùng cô nương ngồi cùng bàn ăn!” – Tiểu Liên vội vàng đứng lên.

 

“Ý, ngươi biết ta là nữ.” – dọc đường đi, nàng nữ giả trang nam, không có ai phát hiện, cưỡi chung ngựa với Mộ Vân Phi tới Phong Vân Bảo hắn cũng không phát hiện ra. Chỉ vừa gặp mặt, đã bị Tiểu Liên nhận ra, mắt nha đầu này rất lợi hại.

“Ah, là em thấy lỗi tai cô nương.”

Đàm Tiểu Hâm sờ lên vành tai mềm mại của mình, quan sát rất cẩn thận, đúng là một nhận xét tốt. Đàm Tiểu Hâm nghĩ ra ý tưởng:

“Nếu mọi người đều là cô nương, cũng đừng từ chối, cùng đến ăn đi.” – Đàm Tiểu Hâm rất dễ dàng thân cận với bất kỳ người nào.

“Sau này cũng chỉ có hai chúng ta.” – vừa nói vừa kéo Tiểu Liên ngồi xuống. Tiểu Liên không nói được, chỉ có thể ngồi ăn cùng.

“Tiểu Liên, em đến Phong Vân Bảo bao lâu rồi?”

“Được vài năm rồi, cha em vừa mất, mẹ kế tính bán em vào kỹ viện. Nhờ đại thiếu gia cứu giúp, mới không phải chịu nhục, đại thiếu gia là ân nhân cứu mạng của em, kiếp này nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp.”

Đàm Tiểu Hâm phát hiện khi nói đến đại thiếu gia, Tiểu Liên hai má ửng đỏ, hai mắt sáng lên, đây chính là biểu hiện rất kỳ quái.

“Đại thiếu gia tên gì, hắn cũng ở đây sao?”

Đi vào trong phủ, trừ mã phu, Mộ Vân Phi cùng Tiểu Liên cũng không thấy nhiều người lắm, một nơi lớn như vậy, mọi người đi đâu hết rồi.

Tiểu Liên thấy Đàm Tiểu Hâm hỏi đông hỏi tây, cũng không biết nguồn gốc của nàng, không dám nói linh tinh, chỉ không ngừng kêu Đàm Tiểu Hâm dùng bữa.

Sau một lúc lâu hai người không nói câu gì, chỉ nghe thấy tiếng ăn của Đàm Tiểu Hâm.

 

“Tiểu Liên, hậu đường kia có phải nơi ở của phu nhân Mộ Vân Phi?”

 

“Ah, tam thiếu gia chưa có thành thân, chủ nhân của nhà em đều chưa thành thân.”  –  câu hỏi của khách nhân thật kỳ quái, Tiểu Liên đối với lời của Đàm Tiểu Hâm có chút không hiểu.

Hậu đường kia có gì cổ quái vậy? Đàm Tiểu Hâm trong lòng bắt đầu xuất hiện quỷ ý.

Dường như nhìn thấu ý định của khách nhân, Tiểu Liên nói:

“Tiểu thư, Phong Vân Bảo không phải là nơi có thể làm loạn, bằng không, người có biến mất cũng không có ai biết.”

Đại khái trong lời Tiểu Liên nói có chút tác dụng, Đàm Tiểu Hâm cố nuốt nước miếng, hai tay vỗ vỗ cái cổ nhỏ nhắn, nhưng thực sự cảm giác như có một cỗ kiếm khí lạnh lẽo đâm tới. Thật đáng sợ!

 

Bầu trời bị bao phủ một màn đêm dày đặc, toàn bộ Phong Vân Bảo bị đêm đen phủ kín, mấy ngôi sao thưa thớt tinh nghịch nháy mắt trước cửa sổ của Đàm Tiểu Hâm.

Thuốc Mộ Vân Phi đưa tới đúng là tốt, vừa rửa sạch chân, chưa đến nửa nén hương, đã hoàn toàn hết sưng. Tiểu Liên bây giờ cũng đã về phòng nghỉ ngơi.

Bây giờ không lỉnh đi sau này càng không có cơ hội. Ta phải lỉnh thôi!

Cổ trang, Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký, Truyện dịch

Ngốc nghếch nữ nhân hành phiến ký – chương 2

Chương 2

Thấy hai người đi xa, đám khách trong trà quán bắt đầu thảo luận ầm ầm.

            “Thì ra hắn chính là Tam thiếu gia Phong Vân Bảo đại danh đỉnh đỉnh Mộ Vân Phi. Đúng là tai nghe không bằng mắt thấy, ta còn tưởng là một ma vương giết người, hóa ra là một tiểu tử còn hơi sữa, ha ha ha.”

            “Nha đầu kia xem như số đào hoa, được Tam thiếu gia coi trọng.”

            “Ngươi có mắt không vậy, rõ rằng là một tên nhóc, lại bị ngươi nói là nha đầu.”

            “Đồ ngốc nhà ngươi, không phải nha đầu, ngươi cho là tiểu tử kia kéo nàng lên ngựa làm gì chứ?”

            “Ta ngu ngốc? Ngươi háo sắc! Cho dù là nha đầu, thì cũng là một nha đầu thô lỗ không chịu được, Mộ Vân Phi cũng không phải người bình thường, làm sao có thể coi trọng nàng ta? Không nhìn xa một chút, còn muốn học người ta đi làm loạn, ta thấy ngươi vẫn nên về làm ruộng đi.”

            “ Ngươi dám mắng ta !”

            “ Mắng ngươi thì sao !”

            “Ta đánh chết ngươi!”

            “Đánh thì đánh, ai sợ ai nào!”

Sau đó hai người lao vào đánh đến đỏ mặt không để người ngoài khuyên can, xô đẩy lẫn nhau.

Gã béo gạt ngang chân, lão gầy xoay người né, gã béo thu chân không kịp, đập tan cái bàn trong trà quán, chỉ nghe chủ quán kêu khổ một tiếng:

            “ Ôi, thế là mất luôn vợ bé rồi!”

Lão gầy nghiêng người tung ra một chiêu hắc hổ thâu tâm, ai ngờ, gã béo lại bị vướng vào chân ghế ngã chổng vó. Lão gầy ra tay quá mạnh, đánh gãy cả trụ chống trà quán, mắt thấy cả trà quán sắp đổ sập xuống, mọi người vội vàng chạy ra bên ngoài. Mà gầy béo hai tên cũng bò ra chạy đi mất từ bao giờ. Chỉ nghe thấy một tiếng “ rầm”, nóc quán vốn làm bằng cỏ tranh, không chịu được nhất kích liền đổ xuống. Chủ quán mặt như đưa đám, thật đúng là nước có thể giữ thuyền cũng có thể làm đắm thuyền, bây giờ thì hay rồi, vợ cả cũng không có luôn.

            Lại nói một lúc sau, Đàm Tiểu Hâm và Mộ Vân Phi đã đến Phong Vân Bảo. Nhìn thấy Tam thiếu gia trở về, A Cánh chạy đến dắt ngựa. Tam thiếu gia trước giờ chưa mang  người nào về, lần này lại đem theo một tiểu tử, nhìn qua chắc là một tiểu thiếu gia ngỗ nghịch. Thật sự kỳ quái, nhưng vì sợ tính cách của tam thiếu gia, hắn một câu cũng không dám nói.

“Vân Phi à, ngươi rất quen thuộc với nơi này thì phải, vậy ngươi phải chăm sóc ta thật tốt mới được.” – Đàm Tiểu Hâm giơ giơ cái chân bị thương lên.

“Được thôi, có điều ngươi phải đáp ứng ta ba điều kiện.” – Mộ Vân Phi cũng không hiểu bản thân hôm nay tại sao lại mang Đàm Tiểu Hâm về phủ. Trong phủ vốn không thể tùy tiện đưa người lạ vào, mặc dù đại ca không gây khó dễ cho hắn nhưng hắn cũng không có ý định tìm đến phiền phức.

“Được thôi, nói trước ra sau này sẽ không bị loạn, ta xin rửa tai lắng nghe.”

“Thứ nhất, không được chạy loạn trong phủ, thứ…”

“Dừng, dừng, dừng…” – không đợi Mộ Vân Phi nói xong, Đàm Tiểu Hâm vội vàng ngắt lời – “Ngươi lại đùa ta rồi, chân ta bị như thế này, còn đi lung tung đến đâu được.” – người cũng đã quen thuộc rồi, Đàm Tiểu Hâm cũng bộc lộ bản tính, một bộ dạng vô lại khó dạy.

Mộ Vân Phi trợn mắt. Sau khi cùng Linh Dục đại sư lên núi học võ từ nhỏ trở về, khuôn mặt dường như chưa bao giờ thể hiện thái độ gì, hôm nay đã phá lệ N lần rồi.

“Thứ hai, không được tùy tiện hỏi về những việc liên quan đến Phong Vân Bảo. Thứ ba, không được….”

Đàm Tiểu Hâm kiềm chế không được lâu, nhịn không được nói xen vào:

“ Không lẽ Phong Vân Bảo có bí mật gì không thể nói cho ai biết sao, nhưng mà…” – nhìn thấy ánh mắt muốn giết người của Mộ Vân Phi, Đàm Tiểu Hâm liền im lặng.

“Thứ ba, không được nói linh tinh, nếu không tự gánh lấy hậu quả.”

Điều cuối cùng, Mộ Vân Phi nói rất nhanh, chỉ lo lại bị Đàm Tiểu Hâm ngắt lời.

“Yên tâm, không thành vấn đề. Ta sẽ tuân mệnh.”

Vì thế Mộ Vân Phi mới mang Đàm Tiểu Hâm đi vào nội đường, bất ngờ, Mộ Vân Phi đột nhiên dừng lại, làm hại Đàm Tiểu Hâm thiếu chút nữa va phải.

“Còn có một điều nữa.”

Không giải thích được, không phải chỉ có ba điều hay sao? Thật đúng là ! Chân đau quá!

“ Tuyệt đối không được đến hậu đường, nếu xảy ra chuyện gì, ngươi chết không ai dám đến nhặt xác!”

Nói xong, còn cẩn thận làm một cử chỉ nhắc nhở Đàm Tiểu Hâm.

“Không đi thì không đi, ta đối với mỹ nữ xinh đẹp không có hứng thú.” – hậu đường đơn giản chính là nữ tử, Đàm Tiểu Hâm chỉ thấy hứng thú với vàng bạc thôi.

“A, đầu ngươi bốc khói trắng kìa, ngươi đang vận công sao?” – thật thần kỳ, trên đầu Mộ Vân Phi bốc khói, không lẽ trong đầu hắn đang nấu bữa tối. Ách, Đàm Tiểu Hâm lắc đầu, thật không dám ăn. Mộ Vân Phi quay người, tiếp tục đi về phía trước, trong lòng nghĩ hôm nay hắn nhất định trúng tà, mới mang tiểu tử cổ cổ quái quái này về phủ, thật đúng là ông nói gà bà nói vịt, tức giận làm cho thất khiếu bốc khói.

“Aiz, aiz, đừng đi nhanh như vậy chứ, qủy hẹp hòi, cùng lắm thì ta đối với mỹ nữ của ngươi có hứng thú một chút là được rồi.” – thật là, đi nhanh như vậy, người ta lại không biết đường, chân lại đau. Có phải nam nhân không vậy?