Khi Yêu nữ gặp phải Đại thần

Làm yêu nữ gặp phải đại thần – chương 34

Quyết định edit nhanh, post nhanh cho hết bộ này để ta làm bộ võng du – công sở mới kiếm được hôm nay 🙂 Các nàng ơi xé tem nhanh nào 😡

Chương thứ 34 : Sự xuất hiện chói sáng của Tiểu Thảo

“Mẹ kiếp , một Nga Mi muốn thêm máu là thêm máu sao, ngươi xuất chiêu Nguyệt Lạc cái rắm, ngươi đánh thì hay rồi, lại còn đánh cả lên lão tử! Ngươi đang khoe khoang có thể công kích diện rộng à?”

Mọi người quay đầu lại, nhìn thấy bên cạnh một thân thời trang nam Tiêu Dao cao cấp vẻ mặt trấn tĩnh đang mắng mỏ. Vẻ mặt kia nhìn thế nào cũng không hợp với những lời kia.

Thừa dịp mọi người có chút mất tập trung, Hoãn Hoãn Nhi Hành lập tức dùng Lăng Ba Vi Bộ ẩn thân đến Đội Ngũ kẻ thù, nhanh nhẹn triển khai Bát Trận Đồ, lúc Cao Sơn Lưu Thủy phát nổ, bên cạnh cũng đồng thời nổ tung một sắc tím.

Quay đầu, đã nhìn thấy Hoàn Mỹ cầm cây quạt nhìn mình.

Hoãn Hoãn Nhi Hành cười nói: “Ăn ý a, mỹ nữ.”

Hoàn Mỹ không để ý đến hắn.

Hai phía trạng thái tấn công làm cho đoàn người Thái Tử Gia chỉ có thể bị vây đánh, không thể thay đổi trạng thái, đứng ở xa hơn một chút, Yêu Say Đắm Đại Thần xuất chiêu làm đối phương bay ra ngoài, người bị đánh ngã xuống đất.

Năm giây sau, Yêu Nữ nhìn thây phơi đầy đất hài lòng vỗ tay: “Đã xong, kết thúc công việc!”

Sau đó nhìn nam Tiêu Dao ở bên, vừa muốn lời nói đa tạ. Chỉ nghe thấy Tiêu Dao khó tính kia vẫn mắng:

“Lão Tử mới rời Bang đã bị ngươi làm mù , làm hại ta thiếu chút nữa mắt mù rơi xuống sông.”

Mấy người Yêu Nữ nhất thời không nói được lời nào.

Chốc lát, vẫn là Yêu Nữ lên tiếng nói: “Cùng đánh mã tặc thôi.” Sau đó đưa ra lời mời tổ đội.

【 Thảo Trĩ Kinh 】 gia nhập vào Đội Ngũ.

Nói đồng chí Thảo Trĩ Kinh mới vừa vào Đội Ngũ đã nháo mọi người một phen:

【 Đội Ngũ 】【 Thảo Trĩ Kinh 】: Ta cảm thấy ta hôm nay sẽ cướp được Bào Hao.

Yêu Nữ nhìn hắn một cái, gật đầu nói: Dạ, ta cũng cảm thấy như vậy, ngươi rất tự tin…

Vừa dứt lời, chỉ thấy kênh Hệ Thống nhảy lên một tin tức mới  ——

【 Hệ Thống 】【 Thảo Trĩ Kinh 】 đang cùng Đoạt Bảo Mã Tặc đánh nhau kịch liệt tại Nhạn Nam, Đoạt Bảo Mã Tặc không địch lại, từ trong lòng ngực móc ra một quyển sách làm ám khí ném tới  【 Thảo Trĩ Kinh 】 đang chạy trối chết, 【 Thảo Trĩ Kinh 】 nhặt lên nhìn, hẳn là một quyển 【 Sách kỹ năng Bào Hao 】

【 Đội Ngũ 】【 Quyết Biệt Thức, Yêu Say Đắm 】: …

【 Đội Ngũ 】【Hoàn Mỹ 】: …

【 Đội Ngũ 】【 Hoãn Hoãn Nhi Hành 】: … Các anh em, vận may thật không tệ a!

【 Đội Ngũ 】【 Nguyệt Nguyệt 】: Quá thần kỳ.

【 Đội Ngũ 】【 Yêu Nữ Họ Triệu 】: -0- ! ! ! ! ! ! ! ! ! !

Ngược lại đồng chí Thảo Trĩ Kinh vẫn tương đối bình tĩnh, nhìn sách kỹ năng trong tay, khoan thai nhét vào trong bọc. Sau đó ngẩng đầu nói một câu: “Mẹ kiếp!”

Mọi người nhăn nhó.

【 Đội Ngũ 】【 Thảo Trĩ Kinh 】: Ta quên mất ta còn đang chạy thương nhân !

【 Đội Ngũ 】: …

【 Đội Ngũ 】【 Thảo Trĩ Kinh 】: Mẹ kiếp , cũng là cái tên Nga Mi kia không tốt, Lão Tử vừa ra khỏi Bang phái đã làm ta mù , ta chụp lại cảnh này để xem náo nhiệt, cũng quên luôn chuyện này đi.

【 Đội Ngũ 】: – –

【 Đội Ngũ 】【 Thảo Trĩ Kinh 】: Sau đó Yêu Nữ muốn mời ta cướp mã tặc… Không được, ta phải đi chạy thương nhân , các ngươi cướp đi.

【 Đội Ngũ 】: =.= |||

Chỉ thấy Thảo Trĩ Kinh đồng chí vừa rời đội vừa hùng hùng hổ hổ tiêu sái đi xa:

“Bà nó chứ, vì quyển sách này, làm ta trễ mất giờ chạy thương nhân! Lần này lại phải chờ đợt sau ra! Mẹ kiếp!”

Mọi người thấy đồng chí Tiểu Thảo dần dần đi xa, bóng lưng xanh biếc, cảm giác trong lòng không biết dùng ngôn ngữ gì để biểu đạt.

Một lát sau, mọi người nhìn nhau, Yêu Nữ nói: “Hắn có biết quyển sách kia trị giá bằng cả một ngày hắn chạy thương nhân hay không, lại còn phải chạy được đủ phiếu, bằng tiền chạy gần hai tháng liền?”

Mọi người im lặng.

Chẳng qua là mỗ yêu lưu lại một di chứng.

Lúc đoàn người đang đứng trước mặt mã tặc, chỉ thấy Yêu Nữ ngẩng đầu nhìn mã tặc, cười vô cùng… ghê rợn ——

“Hắc hắc, đưa ta Bào Hao nào —— “

Khóe miệng bốn người cùng nhau co quắp.

Vừa cướp mã tặc nửa giờ, năm người lại một lần nữa thấy vị điên chạy thương nhân trong truyền kỳ.

Chỉ thấy Thảo Trĩ Kinh cùng một Thiên Sơn cùng nhau hiện lên bên cạnh đám người Yêu Nữ, sau đó lúc Thiên Sơn【 Bạch Câu Quá Khích 】kia tăng tốc độ——

Tiểu Thảo xuất chiêu 【 Hoa Địa Vi Lao 】, làm người kia cố định trên mặt đất! Sau đó dùng Lăng Ba Vi Bộ chạy đi, để lại Thiên Sơn kia chửi ầm lên tại chỗ.

Đám người Yêu Nữ im lặng: hắn chỉ biết một kỹ năng này thôi đúng không? ? ?

Nhưng Yêu Nữ lại rất hứng thú với người mỗi lần xuất hiện đều rất cổ quái này, cho nên lại một lần nữa muốn mời hắn vào đội.

Đồng chí Tiểu Thảo cũng rất sảng khoái đón nhận lời mời. Nói một câu: “Ta còn hai lần thương nhân!”

– –

Nguyệt Nguyệt không giải thích được hỏi: “Ngươi tại sao muốn vượt lên hắn ta?”

Đồng chí Thảo Trĩ Kinh nhàn nhã nói: “Tên kia cũng là người trong Bang của ta, cũng chạy thương nhân, hắn là Thiên Sơn, tốc độ nhanh. Hơn nữa còn biết dịch chuyển, nhìn thấy hắn chạy ở phía trước ta, ta thật tình không thấy thoải mái!”

【 Đội Ngũ 】: … – –

【 Đội Ngũ 】【 Thảo Trĩ Kinh 】: Ha ha, bây giờ ta vượt lên đầu , thật sự sảng khoái!

【 Đội Ngũ 】: Người gì thế này!

Yêu Nữ cũng ha ha cười: “Tiểu Thảo, vào Bang chúng ta, ta thích ngươi!”

【 Đội Ngũ 】【 Thảo Trĩ Kinh 】: Ngươi muốn bao nuôi ta?

囧!  (à cái này lúc đầu mình cũng k hiểu là gì, nhưng tra trên google thì đây là biểu tượng khuôn mặt một người đang nhăn nhó, mọi ng có thể copy paste lên google hình ảnh sẽ rõ ^o^ )

Yêu Nữ lộ ra một vẻ mặt cười xấu xa, nói: “Đúng vậy a, thấy thế nào?”

Hoãn Hoãn Nhi Hành nhỏ giọng nói với Yêu Nữ nói: Ngươi không sợ Đại Thần trở lại K ngươi?

Yêu Nữ gian trá nói: Chỉ cần hắn vào Bang, cái kiểu người mê chạy thương nhân cuồng nhiệt như thế, tài chính của bang phái giao cho một mình hắn cũng không tệ!

Hoãn Hoãn Nhi Hành hết chỗ nói rồi ——

【 Đội Ngũ 】【 Thảo Trĩ Kinh 】: Không cần suy nghĩ , ta đáp ứng ngươi.

Trừ Yêu Nữ còn lại bốn người hoàn toàn bị sét đánh ——

Yêu Nữ còn chưa kịp đắc ý, đã nhìn thấy Tiểu Thảo nói:

【 Đội Ngũ 】【 Thảo Trĩ Kinh 】: Có điều ngươi chờ ta chạy xong thương nhân rồi hãy nói.

Tốt rồi, Yêu Nữ cũng bị sét đánh.

【 Đội Ngũ 】【 Thảo Trĩ Kinh 】: Đúng rồi, có sính lễ không?

Đội Ngũ: …

Cứ như vậy, từ nay về sau, trong sự nghiệp chơi game của Yêu Nữ  xuất hiện thêm một tên【 Thảo Trĩ Kinh 】, Yêu Nữ gọi hắn là 【 Tiểu Thảo 】.

Cái này, thêm vào Tiểu Thảo nửa đường xuất hiện giết người, “Lục nhân hành” đã thành lập.

Chẳng qua là không giống với lúc có Đại Thần——

Đại Thần ở đây, bản thân không nói lời nào, mà nghe mấy người Yêu Nữ đấu võ mồm .

Mà Tiểu Thảo ở đây, bình thường là để cho đám người Yêu Nữ không nói được lời nào——

【 Cảnh một 】

Tiểu Thảo: Ta muốn treo máy bán hàng, kết quả nửa giờ đồ đã được mua hết ! Mẹ kiếp, đang muốn tìm việc khác làm!

Nguyệt Nguyệt: Wow! Lợi hại vậy sao! Em bình thường bày hàng với giá rất thấp mà phải mất rất lâu mới có thể bán đi được.

Yêu Nữ: Ngươi bán cái gì? Thủy hóa sao? Hay là hàng lậu?

Tiểu Thảo: Ta đem hai mươi mấy viên lam tinh thạch bán với giá 2J hết sạch luôn! (2J = 2 vàng nhé)

Hoãn Hoãn Nhi Hành, Yêu Say Đắm, Hoàn Mỹ, Nguyệt Nguyệt: …

Yêu Nữ: Ta kháo! Ngươi là một tên ngốc! 2J ? 2J ? Ngươi không sợ bị sét đánh sao! Trừ đi tiền thuế, ngươi còn có thể kiếm được tiền sao? Sao không sớm cho ta đám thạch đó!

[lời giải thích của tác giả]: Trong server, số người luyện Nga Mi cùng Thiên Sơn chiếm đa số, cho nên lam tinh thạch tăng công kích băng cung không đủ cầu, giá thị trường thấp nhất 5J——

Yêu Nữ đấm ngực dậm chân. Phá sản rồi! Phá sản rồi!

Tiểu Thảo: Ta buổi sáng lúc logout còn chú ý thời gian đem Bát Kê rơi ra lúc đánh quái ra ăn ( quái ở phụ bản sẽ có tỷ lệ rơi một loại thức ăn bổ huyết, nhưng hồi huyết không nhiều lắm, người bình thường đánh ra đều ném đi).

Đội Ngũ: …

Yêu Nữ: … Vậy thì có quan hệ gì?

Tiểu Thảo: Có! Ta muốn chứng minh với ngươi, thật ra thì ta rất tiết kiệm !

Mọi người: 囧~~

【 Cảnh hai 】

Lục nhân bang đang ở tầng ba Tần Hoàng Địa cung đánh quái kiếm kinh nghiệm.

Đột nhiên Tiểu Thảo lên tiếng: “Các ngươi cứ đánh đi , ta đi Kính hồ giết mấy người rồi trở lại.”

Thân là cùng đội, dĩ nhiên là cùng vinh nhục, cho nên Yêu Nữ cũng ngừng tay: “Kẻ thù sao? Ta với ngươi cùng đi.”

Tiểu Thảo: Không cần. Mấy tên muốn hợp tác với ta thôi.

Yêu Nữ: ! ! ! ! ? ? ? ? ?

Tiểu Thảo: Bởi vì ta bán đồ quá rẻ, rất nhiều người cũng thêm ta vào danh sách bạn tốt, để khi nào có hàng lại bán cho bọn hắn, vừa rồi có mấy người nói vất vả lắm mới tìm được ta, kêu ta thêm bạn tốt bọn họ, nhưng danh sách bạn tốt cũng đầy rồi (vẻ mặt buồn rầu), cho nên bọn họ hẹn ta rai Kính hồ, mọi người cùng đánh một trận.

Yêu Nữ: …

Nguyệt Nguyệt: … Chỉ không thêm được bạn tốt thôi, không đến mức ấy chứ ?

Tiểu Thảo: Không phải là, như vậy bọn hắn sẽ có tên trong danh sách kẻ thù, sau này tìm nhau cũng dễ dàng.

Đội Ngũ: … T_T |||||

Yêu Nữ: Ta kháo! Như vậy cũng được sao? !

【 Cảnh ba 】

Vì thời tiết thay đổi nhanh mà cảm mạo, Yêu Nữ thống khổ truyền nước một ngày đi theo đội ngũ hưởng từng chút kinh nghiệm.

Yêu Nữ: Thật khổ sở, cũng treo hai ngày rồi, mũi vẫn không thở được.

Hoãn Hoãn Nhi Hành: Nhiều người lớn còn giống như đứa bé, không chăm sóc được cho mình.

Yêu Say Đắm: Đúng vậy, ra ngoài mặc nhiều quần áo, uống thuốc đúng giờ.

Nguyệt Nguyệt: Sư phụ bảo trọng thân thể a.

Hoàn Mỹ: Ngu ngốc, thời tiết này , chó cũng không bị cảm mạo ! Ngươi lại còn phải truyền nước.

Đội Ngũ: …

Không đợi Yêu Nữ phản bác, Tiểu Thảo nói: Ta hai ngày trước cũng phải đi truyền nước .

Yêu Nữ, kích động nói: Đồng minh a, ngươi cũng bị cảm?

Sau đó khiêu khích nhìn Hoàn Mỹ —— Ngươi thấy chưa? Vẫn còn có người giống ta !

Tiểu Thảo: Không phải, bởi vì ta ném vỏ chuối từ tầng dưới phòng học lên !

Đội Ngũ: @_@ này có quan hệ lô-gích sao?

Tiểu Thảo: Ta muốn nhìn xem có ai dẫm phải vỏ chuối mà ngã cầu thang không, kết quả chính mình ngã xuống! Cánh tay bị gãy, không thể làm gì khác đành phải đến bệnh viện truyền nước! Ta kháo! (ai bảo ông chơi ngu =)))

Mọi người: … – – Đáng đời!

【 Cảnh bốn 】

Tiểu Thảo: Tức chết ta!

Đội Ngũ: ? Tại sao?

Tiểu Thảo: Tối hôm qua ta cùng ba đi uống rượu mừng, ta uống nhiều quá tìm chỗ ngủ, kết quả lúc người ta lay ta dậy, ta đang nằm trên giường cô dâu chú rể!

Hoãn Hoãn Nhi Hành, Yêu Say Đắm, Hoàn Mỹ, Nguyệt Nguyệt: … – –

Yêu Nữ: … Vậy chú rể kia mới cần tức giận? !

Ngươi tức cái rắm a!

Tiểu Thảo: Sau đó say rượu lái motor về nhà, đụng phải cây !

Yêu Nữ: … A, báo ứng rất nhanh!

Tiểu Thảo tiếp tục: Bây giờ tay chân còn đang bị treo lên!

Yêu Nữ cười ha ha: Vậy sao còn không nghỉ ngơi ? !

Tiểu Thảo, kiên quyết nói: Không đi!

Yêu Nữ: Tại sao?

Tiểu Thảo, nghiến răng nghiến lợi: Buổi sáng em họ đến thăm ta, lấy cớ ta không cử động được mà chiếm máy tính của ta! Còn đem đồ ăn vặt mua cho ta ăn sạch!

Mọi người: – – Thì ra là vô sỉ do di truyền gia tộc!

Tiểu Thảo: Cho nên ta đuổi hắn ra! Ta muốn tự mình chơi!

Đội Ngũ: … Ngươi như vậy vẫn còn muốn chơi?

Tiểu Thảo, đắc ý nói: Ta còn một bàn tay vẫn sử dụng tốt!

Mọi người hoàn toàn hết chỗ nói rồi —— tinh thần không chịu gian khổ, đây cũng là một nhân tài a!

【 Cảnh năm 】

Hai ngày sau đồng chí Tiểu Thảo tông xe——

Tiểu Thảo: Mẹ kiếp, hôm nay theo ba đi ra ngoại thành hơn 200 dặm tham gia hôn lễ chị gái!

Yêu Nữ: … Ngươi như vậy ba ngươi còn dẫn ngươi đi ra ngoài, không sợ hành hạ ngươi thành tàn phế sao.

Tiểu Thảo: Mấu chốt là ta treo tay chân đi, kết quả bọn họ xem ta là một giáo dục điển hình —— ta kháo!

Yêu Nữ đám người: – – Đúng là rất điển hình!

【 Cảnh sáu 】

Sau khi đồng chí Tiểu Thảo có thể tự do hoạt động!

Tiểu Thảo: Ha ha! Lão Tử có thể tự do hoạt động! Mẹ kiếp, sau này không bao giờ … đi xe motor nữa !

Hoãn Hoãn Nhi Hành, Yêu Say Đắm, Hoàn Mỹ, Nguyệt Nguyệt, Yêu Nữ, cùng nhau nói: Chúc mừng!

Tiểu Thảo: Cho nên hôm nay để ăn mừng, ta lái xe đi ra ngoài hóng gió ! (cha này điếc không sợ súng =)) )

Mọi người: … – – vẫn muốn tìm chết!

Tiểu Thảo: Ta lái xe không có giấy phép!

Mọi người: 囧——

Yêu Nữ: Ngươi giỏi !

Tiểu Thảo: Sợ cái gì, cảnh sát nhiều nhất cũng chỉ bắt giam thôi!

Mọi người: Bây giờ trẻ con cũng kiêu ngạo như vậy sao? !

Tiểu Thảo: Chúng ta bên này lúc thi lấy hộ chiếu còn đâm chết giám khảo! Đấy không phải còn hơn ta N lần? !

Đội Ngũ mọi người: … Orz nhà ngươi ở đâu ?

Sau này các ngươi ở đó tuyệt đối đừng đi đường quốc lộ, cách xe bốn bánh thật xa! ! !

** chữ orz là hình 1 người đang gục mặt xuống đất đấy mà. Giống thế này nhé

    ~O (∩_∩ )O ~

  Mai lại up tiếp 35 nếu edit xong T.T

Khi Yêu nữ gặp phải Đại thần

Làm yêu nữ gặp phải đại thần – chương 32.2

Để cả nhà đợi lâu rồi ^.^..cùng xem nhé! Dạo này ưu tiên truyện dịch nên truyện edit ta làm cuối cùng T.T

Chương 32.2

Nơi Trì Thủy Mặc dẫn Tô Diêu đến, không phải là công viên, cũng không phải là nhà hàng Tây, chỉ là một sân bóng rổ ở ngoại ô ít người lui tới.

Tô Diêu tò mò nhìn xung quanh: “Anh bình thường vẫn hay đến đây?”

Trì Thủy Mặc cười từ cốp xe lấy ra một quả bóng rổ: “Ở đây ít người, tương đối an tĩnh.”

Tô Diêu nhìn lại, phát hiện mặc dù sân bóng này diện tích không lớn, nhưng phong cảnh rất đẹp, chung quanh cỏ cây mọc dày, nhưng không hề hoang vu, ngược lại toát lên sức sống tràn ngập, hơn nữa không khí trong lành, người ở thưa thớt —— đúng là một nơi để thư giãn.

“Thích không?” Trì Thủy Mặc đi tới bên cạnh Tô Diêu.

Tô Diêu cười cười: “Nhìn mặt của em mà anh không thấy được sao?”

Trì Thủy Mặc cười cười, đi qua một bên bắt đầu làm vài động tác khởi động đơn giản. Đợi đến khi nóng người rồi, liền bắt đầu chạy vào sân.

Tô Diêu nghiêng đầu nhìn anh —— coi như là vận động ( vận động đầu óc hả c =))), vẫn là khoan khoái không nói ra lời, phảng phất như một người đang tản bộ trên một con đường đầy bóng mát. Tô Diêu nghĩ tới đây là lần đầu tiên nhìn Đại Thần chơi bóng —— lúc trước chưa từng nghĩ tới người như anh cũng thích vận động, cho nên không khỏi tò mò xem kỹ thuật dẫn bóng của Đại Thần như thế nào.

Trì Thủy Mặc giải đáp cho nàng rất nhanh.

Nhảy lên, ném bóng,ăn điểm tuyệt đối.

Tô Diêu há to mồm: “…”

Trì Thủy Mặc nhìn nét mặt của nàng buồn cười nói: “Nữ nhân, có thể hiểu vẻ mặt này của em là đang khen ngợi anh không?”

Tô Diêu nháy mắt mấy cái: “Hoàn toàn có thể.”

Trì Thủy Mặc cười nói: “Vậy là anh phải cố gắng đưa vào không ngừng rồi ?” (đa nghĩa quá a =.=!)

Tô Diêu cũng cười: “Khởi bẩm Trì tổng, đùa bỡn, một lần hai lần có thể làm cho người khác vui lòng vừa mắt, nhiều quá lại thành…”

“Như thế nào?”

Tô Diêu cười giảo hoạt: “Trai bao!” (mặt anh dày thì có tay chị ấy nhọn =.=!)

“…”

Lắc đầu, Trì Thủy Mặc đưa tay về phía Tô Diêu: “Cùng chơi nào.”

Tô Diêu nhìn Trì Thủy Mặc mặc đồ thể thao thoải mái, lại nhìn bộ đồ đi làm chưa kịp thay do dự chốc lát rồi gật đầu: “Được.”

Hai người cứ như vậy ở trên sân bóng chơi một hồi lâu.

Mặc dù kỹ thuật dẫn bóng của Tô Diêu so với Đại Thần quả thực là —— chỉ có thể hình dung thê thảm không nỡ nhìn, nhưng điều đó không làm trở ngại sự hăng say của nàng.

Chẳng qua nàng “say” quá làm cho Trì Thủy Mặc không nói nên lời.

Một lần kiên quyết muốn cướp bóng trong tay Trì Thủy Mặc, cướp mười lần, chín lần thất bại —— còn có một lần Trì Thủy Mặc nhìn không được liền đưa bóng cho  nàng  =.=

Ném bóng —— trượt tuyệt đối, nhưng làm người giận sôi lên chính là, Tô Diêu chỉ đứng trên đường ném phạt hướng về phía rổ ném bóng, nhưng ngắm không chuẩn nên bóng bật về sau, làm Trì Thủy Mặc chạy tới chạy lui nhặt. Rốt cục Đại Thần nhìn Tô Diêu nhàn rỗi đứng ở đó chờ mình ôm bóng đến lên tiếng: “Nữ nhân, ném không vào nữa thì em tự mình đi nhặt bóng.”

“Tại sao?”

“Em cần phải học cách ăn ý với bóng.”

Tô Diêu nghiêm mặt nhận lấy bóng trong tay Trì Thủy Mặc, đột nhiên đi tới vạch ba điểm.

Trì Thủy Mặc nhìn cử động của nàng khó hiểu.

Sau đó liền nhìn thấy một màn làm cho hắn dở khóc dở cười——

Tô Diêu hai chân tách ra, ngồi xổm nửa người xuống, hai cánh tay vòng xuống ôm lấy bóng ——

Trì Thủy Mặc: …

Tô Diêu hít sâu một hơi: “Hanamichi, phương pháp ném rổ của ngươi mà ném không vào, ta liền nguyền rủa Haruko bị Rukawa bắt mất! Không có phần của ngươi!” (3 nhân vật đó trong truyện tranh về bóng rổ Slamdunk mọi người nhá)

Trì Thủy Mặc: …

Tô Diêu thở ra, sau đó khoa tay múa chân hai cái, quả bóng trong tay liền theo một vòng —— không phải một đường parabol bình thường bay ra ngoài – –

Hai ánh mắt nhìn theo quả bóng bay ngang qua trê không. Sau đó nhìn thấy…..ngay giữa rổ.

“Ha!” Tô Diêu nhảy dựng lên.

Trì Thủy Mặc không nói được gì trong giây lát, rốt cục vẫn phải lắc đầu cười.

Đi tới bên cạnh Tô Diêu vuốt mấy sợi tóc đang rối: “Mệt chưa? Chúng ta về thôi.”

Tô Diêu nhìn hắn một chút, gật đầu: “Được thôi.”

Đi ô-tô trên đường lớn. Tô Diêu bắt đầu đánh giá Trì Thủy Mặc.

Một thân quần áo thể thao đen trắng đơn giản vẫn rất thu hút người khác. Xế chiều nhìn anh ở sân bóng mồ hôi như mưa, Tô Diêu thoáng thấy được người nam nhân này.

Trong đầu Tô Diêu đột nhiên xuất hiện một thành ngữ: Văn võ song toàn.

Nghĩ tới mình liền cười.

Trì Thủy Mặc hỏi: “Cười cái gì?”

Tô Diêu nói: “Dạ? Không có gì, ha ha, chẳng qua là cảm thấy anh rất tuấn tú.”

Thấy Trì Thủy Mặc không đáp lời, Tô Diêu đột nhiên hỏi: “Anh không là lần đầu tiên yêu đấy chứ?”

Trì Thủy Mặc chạm tay vào vô lăng, nói: “Không phải.”

Tô Diêu nhìn thấy động tác của anh: “Trước kia cũng hẹn hò như thế này sao ?”

“Không phải.”

Thấy anh có vẻ không muốn nói, Tô Diêu cũng quay đầu đi chỗ khác, tựa cằm nhìn những ngọn đèn gần trung tâm thành phố đang sáng lên.

Sau đó nghe thấy Trì Thủy Mặc đột nhiên mở miệng: “Cô ấy thích nhà hàng Tây cùng quán cà phê, thích nhất là đến những nơi lịch sự, cho nên anh chỉ dẫn cô ấy tới đây một lần.”

Tô Diêu gật đầu: “Một cô gái bình thường đúng là thích những nơi như vậy.”

Trì Thủy Mặc tự tiếu phi tiếu: “Em đang ám chỉ cô ấy chỉ là một cô gái bình thường?”

Tô Diêu lườm hắn một cái: “Ám chỉ cái gì…em nói rõ ràng như vậy mà?”

Trì Thủy Mặc cười.

Tô Diêu khiêu mi nói: “Được rồi , không đùa nữa. Em chỉ nói là đó là nơi phần lớn các cô gái đều thích. Không có ý xem thường bạn gái trước của anh .”

Trì Thủy Mặc không nói đúng sai.

Tô Diêu cau mày nói: “Vậy sao anh lại dẫn tới?”

Trì Thủy Mặc cười nói: “Dựa theo lô-gích của em, bởi vì em không phải là một cô gái bình thường.”

Tô Diêu bĩu môi: “Thôi xin, nịnh nọt với em vô dụng.”

Trì Thủy Mặc quay vô lăng ở một chỗ ngoặt: “Em có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?”

Tô Diêu suy nghĩ một chút: “Có.”

“Ngày đó anh mời em và đồng nghiệp đi nhà hàng Tây, nhìn bộ dạng em với mấy món ăn Tây giống như đang chịu cực hình.”

“… Cho nên anh biết em không thích kiểu đấy ?”

“Đúng.”

“Vậy… làm sao lại anh khẳng định em thích sân bóng ở ngoại ô?”

“Anh cũng không xác định.”

“Haiz !”

Trì Thủy Mặc dừng xe ở ven đường một quảng trường nhỏ, sau đó quay đầu nhìn thẳng vào mắt Tô Diêu: “Anh chỉ muốn kéo một người thụ động như em, mau chóng đến để hiểu được thế giới của anh, cuộc sống của anh. Từng thứ một.”

Tô Diêu nhìn ánh mắt của anh, nhất thời nói không ra lời.

“Anh biết, hẹn hò như vậy đối với một cô gái thật sự mà nói là không lãng mạn. Nhưng mà…”

Tô Diêu ngắt lời anh: “Hẹn hò như vậy, rất vui.”

Trong đôi mắt Trì Thủy Mặc tràn đầy nụ cười: “Em thích?”

Tô Diêu gật đầu: “Phải, em rất thích. Bởi vì nó làm cho em rất thoải mái.”

Trì Thủy Mặc cười cười. Một hồi lâu nói: “Nữ nhân, anh phải đi công tác một thời gian ngắn.”

Tô Diêu nháy mắt mấy cái: “Nói nghiêm túc như vậy, chỗ đó rất xa sao?”

“Đúng, anh phải đi Mỹ.”

Tô Diêu trầm mặc chốc lát: “Vậy anh đi đường thuận lợi.”

Trì Thủy Mặc vuốt ve khuôn mặt Tô Diêu, hành động này làm cho mặt Tô Diêu có chút đỏ —— mặc dù quan hệ của hai người đã sớm, khụ khụ, không hề bình thường, nhưng là, nhưng là, đối với hành động thân mật như thế này, Tô Diêu vẫn có chút không quen.

“Nữ nhân, thời gian anh không có ở đây, nhớ chăm sóc mình cho tốt.”

“… Dạ.”

“… Nhớ kỹ là phải nhớ anh.”

“… Ta sẽ suy nghĩ  >_< ”

“…”

“…”

“… Vậy cuối cùng là có nhớ hay không ?”

Đối mặt Đại Thần vô lại, Tô Diêu chỉ có thể vô lại hơn: (=)) e phục chị)

“Anh đoán xem.”

Nhìn Trì Thủy Mặc bắt đầu hơi nhíu chân mày, Tô Diêu cười:

“Không bằng chờ anh về, em nói cho anh biết a.”

Trì Thủy Mặc nhìn nụ cười rực rỡ của nàng, đột nhiên ghé sát vào, hôn trộm một cái lên khóe miệng đang cười của nàng, sau đó trong khi Tô Diêu đang đỏ mặt giận dữ cũng tặng lại cho nàng nụ cười sáng lạn:

“Được.”

Khi Yêu nữ gặp phải Đại thần

Làm yêu nữ gặp phải đại thần chương 31

Chương 31: Kẻ thù bị tiêu diệt

Kết thúc cuộc chiến, Bang hội【 Ảo Ảnh 】mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng, đồng tâm hiệp lực, đánh 【 Cuồng Chiến thiên hạ 】hoa rơi nước chảy, răng rơi đầy đất, có thể nói đây là một cuộc chiến đại thắng, những anh hùng trở về tề tụ tại quảng trường Lạc Dương, hãy cùng chúc mừng bọn họ! !

Bang chúng【 Hồng Hoang Đế Đô 】thấy xuất hiện tin tức mới, lập tức sôi lên ~

“Ha ha, không hổ danh lão yêu tinh!”

Thiên Sơn Đồng Mỗ thoáng cái đã nhảy tới bên cạnh Đường Tăng của Thải cô nương, đem đang bức tranh cuộn của ai đó ra ngoài, giáng một chiêu Băng Ngưng Sương Hoa, cho nó biến thành một tấm bia lớn trong suốt——

【 Đường Tăng của Thải cô nương 】: … A Di Đà Phật, người làm nên đại sự, phía sau luôn có mấy người chống lưng.

Hoãn Hoãn Nhi Hành cùng Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội bất đắc dĩ nhìn hai kẻ dở hơi ở một bên càn quấy, còn lại Hách Liên Thu Thủy trực tiếp triệu hồi Vụ Ảnh Điêu, tung mình nhảy lên lưng.

Nhìn thân ảnh Đại Thần cỡi điêu biến mất ở chỗ Đại tổng quản truyền tống, Hoãn Hoãn Nhi Hành cười nhìn  Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội: “Cũng đi xem náo nhiệt một chút?”

“Đi a.”

Quảng trường Lạc Dương sớm đã toàn là bang chúng 【 Ảo Ảnh 】, pháo hoa lớn bắn xuống hàng loạt, thoạt nhìn hết sức huy hoàng.

Yêu Nữ cưỡi trên lưng tử điện, mỉm cười nhìn chăm chú một nhóm thủ hạ của mình ở đó kêu gào ầm ỹ, kích động đến ôm mấy người bên cạnh, trong lòng không khỏi nảy lên cảm xúc khó nói nên lời.

Trong đầu cảm thấy một màu xám xịt  —— cùng mấy viên Đại Tướng thủ hạ Nương Tử kia chiến đấu cũng không phải chuyện dễ dàng gì, mình và Độc Cô Cửu Tiện thiếu chút xíu nữa đi đời nhà ma. Thanh máu gần như cạn kiệt, mọi người từ chiến trường ra đã sớm điên chung một loạt, may còn mấy đại phu vẫn nhớ thêm máu cho mọi người trong bang—— nhưng mà, đã không có vấn đề gì rồi.

Nguyệt Nguyệt đứng bên cạnh Độc Cô Cửu Tiện, vẻ mặt sùng bái nhìn Yêu Nữ đang ở trên tử điện: “Oa, sư phụ thật là đẹp trai.”  (éc…)

Độc Cô Cửu Tiện nhìn Nguyệt Nguyệt, lại nhìn Yêu Nữ —— ” Đặc trưng của phái nữ đúng là không rõ ràng.”

Nguyệt nguyệt: =.=

Yêu Nữ nhìn Yêu Say Đắm cùng Hoàn Mỹ không xa bên cạnh, không khỏi cười cười với bọn họ—— mặc dù bọn họ quan hệ lúc trước còn hỗn loạn, nhưng việc đó không ngăn được cảm kích của nàng:

“Hôm nay cám ơn hai người.”

Yêu Say Đắm lắc đầu cười, Hoàn Mỹ còn lại cứng ngắc nói: “Không cần, dù sao cũng là điều kiện trao đổi.”

Nàng cũng không quen với thân phận đồng minh cùng Yêu Nữ trên cùng một trận chiến tuyến.

Yêu Nữ cười cười vừa muốn nói với nàng mấy câu, chỉ nghe thấy một tiếng nói quen thuộc.

Quay đầu, Hách Liên Thu Thủy một thân trắng, nhanh nhẹn ngồi trên người Vụ Ảnh Điêu, khẽ cúi đầu nhìn mình.

“Em thắng rồi.” Yêu Nữ kiêu ngạo giương đầu.

“Anh biết.” Đại Thần cười cười.

Phía sau Hách Liên Thu Thủy, Hoãn Hoãn Nhi Hành cùng Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội cũng đi tới. Sau đó là Thiên Sơn Đồng Mỗ giống như đạn pháo xông lại: “Yêu tinh! Thấy ngươi rồi!”

Yêu Nữ khó được khiêm nhường một lần: “Vẫn tốt vẫn tốt, là thành quả cố gắng của mọi người.”

Sau đó con mắt lóe sáng nhìn Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội đang lười nhác cưỡi trên Thất Thải Thần Lộc (hươu 7 màu ấy mà), thiếu chút nữa nhào tới:

“Vợ cả!”

Hoãn Hoãn Nhi Hành rơi thẳng từ trên lưng ngựa xuống.

Hách Liên Thu Thủy và Yêu Say Đắm xám xịt mặt mày, còn lại Hoàn Mỹ là dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Yêu Nữ.

Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội cũng khác thường, mặc dù giọng nói tương đối ủy khuất, nhưng cười vô cùng rực rỡ: “Ai nha, ngươi có tình mới đã vội quên người cũ, còn nhớ rõ ta đây là vợ cả sao? 555 nghĩ ngươi quên cả người nhà rồi, cũng không thèm tới 【 Tử Cấm Các 】 thăm ta.”

Áp suất thấp ~

Yêu Nữ kích động lập tức từ trên lưng tử điện nhảy xuống, chạy đến bên cạnh Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội: “Đừng khóc đừng khóc,đến đây, ôm một cái.” (éc, biến thái thật, nhưng mà ta thích =)))

Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội giang hai cánh tay: “Lại đây.”

Không đợi Yêu Nữ cất bước qua, một đạo thân ảnh trực tiếp chắn trước người nàng.

Đại Thần khóe miệng tự tiếu phi tiếu: “Không đi xem cảnh tượng bọn họ biến thành dê tập thể sao?”

(cái này chắc là sau khi công chiến, bang nào thua sẽ bị biến thành dê thì phải J)

Yêu Nữ vẻ mặt u oán nhìn Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội phía sau Hách Liên Thu Thủy, người phía sau cũng hiểu rõ cười cười, còn giả bộ nghiêm trang: “Cảnh này không thể bỏ qua, đi xem một chút đi.”

Cho nên mỗ yêu ủ rũ cụp đầu cưỡi lên ngựa.

Cảnh tượng gần trăm người biến thành dê tương đối hoành tráng , bang chúng【 Ảo Ảnh 】đối với cảnh tượng trước mắt không thể nghi ngờ là hết sức hài lòng.

Cho nên một đống người cưỡi ngựa đi theo đàn dê bang chúng【 Cuồng Chiến Hạ 】từ thành tây chậm rãi  đi tới thành đông —— thật sự là hành động rất tà ác.

Đầu tiên, người chơi sau khi biến thành dê tốc độ đi lại vô cùng chậm chạp.

Từng bước đi về phía trước không dễ dàng.

Hết lần này tới lần khác nhìn trước mắt mình mọi người cưỡi ngựa đi theo, còn thỉnh thoảng xoay vòng bên cạnh mình——

Vài bang chúng【 Cuồng Chiến Thiên Hạ 】biểu lộ vẻ mặt tức giận, sau đó phát đi khiêu khích i.

Dĩ nhiên, mọi người 【 Ảo Ảnh 】đắc ý hoàn toàn không nhìn tới.

Yêu Nữ cầm tử điện đứng trên bậc thang quảng trường Lạc Dương—— nhìn Nương Tử cùng Phu Quân lết đi qua, trong lòng cảm thấy sảng khoái vô cùng. Ngược lại nghĩ đến đến công việc sau đó, không khỏi có chút bất đắc dĩ.

Nương Tử dẫn đầu đi tới NPC bang phái ở quảng trường Lạc Dương——

Đứng trước bang chúng của mình cùng 【 Ảo Ảnh 】, Nương Tử và Yêu Nữ đứng ở trong đám người tâm yên lặng nhìn nhau.

“Xóa nhân vật! Xóa nhân vật!” Có người bắt đầu ồn ào.

“Đúng vậy, mau giải tán bang hội, sau đó một mình ngươi xóa nhân vật.”

“Uy, không phải định không giữ lời đấy chứ?”

Nương Tử bất động, chẳng qua là nhìn Yêu Nữ: “Ta căn bản không nghĩ đến việc ngươi sẽ thắng.”

Yêu Nữ không thèm để ý, cười cười: “Trên đời có rất nhiều chuyện không thể ngờ tới.”

Nương Tử nói: “Đừng đắc ý vội, ngươi cũng chẳng qua chiến thắng vì tạm thời lôi kéo được Quyết Biệt Thức, Yêu Say Đắm cùng Hoàn Mỹ vào Bang —— đây là sai lầm của ta, chỉ nghĩ tới Hách Liên Thu Thủy, không nghĩ tới hai người kia.”

Yêu Nữ không nói.

Nương Tử đứng thẳng chốc lát, rốt cục ấn chọn NPC, miễn cưỡng giải tán bang phái một tay mình thành lập nên ——

Xây dựng còn 50 điểm là có thể thăng cấp

Kho lúa còn 40 điểm là có thể thăng cấp

Khoa học kỹ thuật còn 20 điểm là có thể thăng cấp  ——

Cũng sắp thăng cấp thành bang phái  5 cấp——

Rốt cục, vẫn là không thấy được .

Bang chúng【 Ảo Ảnh 】cùng nhau chứng kiến —— lúc thấy trên đầu những người từ trước tới nay luôn đối địch thiếu đi danh hiệu bang phái, tiếng hoan hô thật không phát ra được  ——

Bang chúng【 Cuồng Chiến Thiên Hạ 】thấy Bang phái giải tán trực tiếp rời đi, có nói hai câu đáng tiếc…, trừ mấy Nguyên Lão đi theo Nương Tử từ lúc lập bang đến bây giờ, còn đang bên cạnh bang chủ đang thất vọng.

Nương Tử đứng đó một lúc lâu, bay người lên Lưu Ly Phượng: “Yêu Nữ, ta đã giữ lời hứa. Bang phái 7 ngày nữa tự động giải tán, ta đi xóa nhân vật, ngươi chỉ cần chờ ba ngày —— ngươi thắng rồi.”

Đang nói, Phu Quân cũng leo lên Liệt Diễm Sư: “Cùng nhau đi.”

Nương Tử kinh ngạc: “Anh không cần xóa nhân vật với em.”

Phu Quân lắc đầu.

Nương Tử nhìn hắn.

Nhớ đến lúc đầu —— lần đầu biết nhau cũng mới cấp 20, khi đó, Nương Tử không phải là 【 Nương Tử 】bây giờ, Phu Quân cũng không phải là 【 Phu Quân 】bây giờ  .

Bọn họ biết nhau, sau đó cùng làm nhiệm vụ, sau đó thân quen, rồi kết hôn —— sau đó một lần nữa sáng lập một đôi lữ hiệu tình nhân.

Phu quân rất thản nhiên: “Không có ‘Nương Tử’, làm sao có ‘Phu quân’ ?”

Nương Tử cũng cười: “Tốt, chúng ta cùng đi chứ.”

Lưu Ly Phượng cùng Liệt Diễm Sư sóng vai đi.

Yêu Nữ nhìn thân ảnh hai người, không khỏi thở dài.

“Chơi đến mức không còn đường lui.”

Nàng mặc dù đáp ứng khiêu chiến —— nhưng đó cũng là huyết khí lúc nhất thời, bây giờ tận mắt nhìn thấy kẻ thù từ trước tới giờ biến mất —— đối với kết cục này, nàng cũng không thấy vui mừng.

Nguyệt Nguyệt là một tiểu nha đầu đơn thuần, với Nương Tử cũng chạm trán không ít. Cho nên cũng rất thương cảm: “Sư phụ, chị sao không khuyên nàng không nên xóa nhân vật?”

Yêu Nữ lắc đầu, sờ sờ Nguyệt Nguyệt: “Nha đầu, không phải chị khuyên là có thể làm cho nàng ta thay đổi tâm ý, lại nói, nàng ta lưu lại cũng là xúc phạm đối với chị —— ”

Cho nên nàng sẽ không mở miệng ——

Huống chi là kẻ thù tới khuyên mình ở lại ——

Nương Tử có khi lại càng hận chính mình.

Nhìn thân ảnh Nương Tử cùng Phu Quân biến mất ở góc thành Lạc Dương.

Yêu Nữ đột nhiên nghĩ đến một câu nói:

Có lúc, kẻ thù đôi khi hiểu rõ mình hơn bằng hữu.

Khi Yêu nữ gặp phải Đại thần

Làm yêu nữ gặp phải đại thần chương 30.2

Còn mười phút nữa là lúc chiến trường đóng cửa.

Nương Tử đem mọi người đến đại bản doanh Xi Vưu.

Phu Quân dẫn người canh giữ ở khu vực khai thác mỏ Xi Vưu, bọn chúng không nghĩ đến việc dùng chiến xa, nếu chiến xa đối phương đã không thể dùng, cũng không cần thiết phải bảo vệ bản bộ của mình —— huống chi Bàn Cổ chiến xa của Bang hắn đã lái đến Xi Vưu đại bản doanh.

Nhìn Bang chúng【 Ảo Ảnh 】không ngừng ngã xuống, Nương Tử cảm nhận được cảm giác sung sướng khi giết người. ( è biến thái )

Bàn Cổ chiến xa Viêm Hoàng đi lại chậm chạp giờ phút này trong mắt Bang chúng【 Ảo Ảnh 】cũng là quá nhanh —— nếu không làm sao mới một khắc, Xi Vưu Đài bọn họ đã bị công kích .

“Đầu lĩnh!” Phi Thành Vật Nhiễu vội vàng hô hoán Yêu Nữ

Thành Dã Biệt Nhiễu cũng giết người cuồng loạn : “Kháo ! Bọn chúng chiêu dụ nhiều người như vậy lúc nào? Cũng không hề thiếu cao thủ!”

“Sư phụ! Mau trở lại nha!” Nguyệt Nguyệt cũng hô.

Độc Cô Cửu Tiện  nghiêm trọng nói: “Không còn kịp rồi! Toàn bộ không công kích Bang chúng đối phương nữa, tập trung đánh Bàn Cổ chiến xa! Không thể để cho nó công kích Xi Vưu Đài!”

Mọi người chuyển hướng Bàn Cổ chiến xa phát động tấn công.

Bang chúng【 Ảo Ảnh 】vây quanh Bàn Cổ chiến xa, không ngừng công kích.

Bang chúng【 Cuồng Chiến Thiên Hạ 】 vây quanh Bang chúng 【 Ảo Ảnh 】, không ngừng tru diệt.

Yêu Nữ gấp gáp trở về nhìn thấy một cảnh tượng thảm thiết.

Nương Tử đứng ở đằng xa thấy Yêu Nữ cười: “Ngươi trở lại hình như hơi trễ .”

Yêu Nữ cau mày nhìn Bang chúng bên mình đang không ngừng công kích Bàn Cổ chiến xa —— không ngờ phá mỏ quặng trở về vẫn muộn một chút. Nhưng chỉ cần một chút xíu, chỉ cần mình xuất một chiêu công kích,hơn nữa là một chiêu công kích mạnh——

Không có  khoáng sản trợ giúp chiến xa trụ không quá lâu ——

Yêu Nữ lập tức chạy qua.

Nương Tử đã đồng thời chắn bên cạnh Yêu Nữ——

“Muốn đi qua ? Không đơn giản như vậy! Ta thấy Hoàn Mỹ đang lo không xong, còn ai có thể giúp được  ngươi!”

Yêu Nữ không nói hai lời vung song hoàn nghênh đón.

Hai người triền đấu với nhau.

Yêu Nữ công kích, Nương Tử cũng không đánh trả, chỉ không ngừng dùng Thanh Tâm Phổ thêm máu cho mình, song một khi Yêu Nữ quay đầu, Nương Tử lập tức xuất chiêu.

Yêu Nữ nhìn Xi Vưu Đài bắt đầu lảo đảo muốn ngã.

Bang chúng đang bị tàn sát nhưng vẫn phí sức đánh Bàn Cổ chiến xa ——

Ngã xuống rồi lại đứng lên …

Ánh lửa Chiến trường chiếu đến trên chiến bào nhuộm máu của mọi người, sững sờ hoảng sợ.

Lòng mọi người như lửa đốt, chỉ muốn xe thiết giáp trước mắt vỡ tan thành từng mảnh nhỏ ——

Nhưng trong tình huống chủ lực bang phái bị coi là mục tiêu thiết yếu, không ngừng bị giết chết, chỉ có vài lực tấn công không mạnh thay nhau tới công kích chiến xa, chút lực công kích này căn bản không đủ ——

Yêu Nữ cau mày, tang hình bỏ xa Nương Tử, không lãng phí thêm thời gian, toàn lực công kích Bàn Cổ chiến xa.

Chung quanh  mọi người【 Hồng Hoang Đế Đô 】vừa nhìn thấy Yêu Nữ, rối rít công kích tới.

Yêu Nữ nhìn Bang chúng hồi máu đứng dậy lớn tiếng nói: “Tất cả đánh chiến xa!”

Mắt thấy…

Một chút nữa, Bàn Cổ chiến xa bị phá hủy ——

Một chút nữa, Xi Vưu Đài sẽ sụp đổ !

Nương Tử đắc ý nói: “Yêu Nữ, ra khỏi chiến trường, ta sẽ giúp ngươi xóa nhân vật.”

Yêu Nữ khiêu mi nhìn nàng: “Ah? Phải vậy không —— ”

Vừa dứt lời.

Bất chợt, giữa chân trời hiện lên một đạo quang đẹp mắt.

Một đôi cánh chói lóa mang theo Lôi Đình Vạn Quân trong nháy mắt nện vào Bàn Cổ chiến xa.

Chiến xa lượng máu quá thấp đã ầm ầm vỡ tan. Thiếu Lâm vẫn điều khiển chiến xa cũng ngã trên mặt đất.

Mới vừa rồi còn uy phong lẫm lẫm, chiến xa tập trung sức lực của mọi người trong  【 Ảo Ảnh 】, trong nháy mắt thành từng mảnh gỗ bỏ đi.

Đợi tro bụi tan đi, đứng cạnh Xi Vưu Đài, khuôn mặt trong khói lửa kia dần rõ ràng ——

“Quyết Biệt Thức, Yêu Say Đắm!”

“Yêu Say Đắm!”

“Yêu Say Đắm! !”

Nam Võ Đang khoan thai mỉm cười đi tới: “Đã tới chậm, thật xin lỗi chư vị, nhưng mà, ” vừa nói vừa nhìn về phía Yêu Nữ,

“Hoàn hảo tới kịp.”

Yêu Nữ bĩu môi: “Tiện tiện len lén đem ngươi thêm vào bang phái ta sớm cũng biết, vẫn còn muốn trốn? Thấy ngươi hôm nay kịp thời đến ứng cứu, không đuổi ngươi khỏi Bang.”

Độc Cô Cửu Tiện bên cạnh trợn mắt: sớm đã biết còn giả vờ không biết?

Âm hiểm nữ nhân.

Bất quá nói trở lại —— thật sự là quá mạo hiểm, chẳng may Yêu Say Đắm chậm một chút nữa…

“Quyết Biệt Thức, Yêu Say Đắm!”

Nương Tử nghiến răng nghiến lợi!

Dựa vào cái gì! Yêu Nữ!

Dựa vào đâu ngươi luôn có hộ hoa sứ giả ở bên bảo vệ! (Nói nhảm, vì Diêu tỷ là nhân vật chính =)) )

“Đến giữa chiến trường! Đoạt kỳ!”

Nương Tử mang theo Bang chúng nhanh chóng rút lui.

Kế hoạch mượn chiến xa phá huỷ đại bản doanh đối phương tan biến —— bây giờ điều duy nhất có thể phân thắng bại, ngoại trừ không ngừng giết người, chính là đi treo cờ.

Theo sát phía sau Nương Tử, Bang chúng 【 Ảo Ảnh 】 không chút do dự đi theo.

Thời gian tới lúc chiến trường đóng cửa chỉ còn năm phút.

Lúc này chiến trường phân tranh không thể không đoạt kỳ.

Hai bang nhân mã tụ tập chung một chỗ, chỉ có thể không ngừng chém giết.

Yêu Nữ hét lớn một tiếng: “Tăng thêm hiệu ứng cho bản thân!”

Cái này, người【 Cuồng Chiến thiên hạ 】thật sự kinh hãi ——

Nhìn trên người Bang chúng【 Ảo Ảnh 】hiệu ứng cái này nối tiếp cái kia—— thêm thể lực, thêm công kích, tăng thân pháp, thêm phòng ngự, thêm thuộc tính, thêm kháng tính —— biến thái hơn còn có —— kháng mù, kháng chịu trói, kháng sợ hãi!

Nương Tử lần này được mở to mắt, vì hành động của bang phái này:

“Ngươi, các ngươi dùng dược vật liên tục!”

Yêu Nữ kiêu ngạo nói:

“Không sai! Các ngươi không phải là xem thường bang phái chỉ có kỹ năng sống sao?

Các ngươi không phải xem thường mấy kẻ mỗi ngày trồng trọt, chạy thương nhân ,đào khoáng ,câu cá sao?

Hôm nay lão nương muốn ngươi xem xem, 【 Ảo Ảnh 】 chính là dùng mấy thứ dược vật cùng nấu nướng mà các ngươi nhìn không thuận mắt, để chấm dứt các ngươi!”

Dứt lời, mang theo đám người Độc Cô Cửu Tiện, Nguyệt Nguyệt, Bảo Bối Điểm Điểm, Phi Thành Vật Nhiễu xông vào chiến trường trung tâm.

***

Đao kiếm chém giết tranh giành chiến trường hoàn toàn ngược lại bên trong【 Hồng Hoang đế đô 】.

Thiên Sơn Đồng Mỗ  không ngừng đi tới đi lui bên cạnh bang phái tổng quản trên quảng trường.

Để không ảnh hưởng 【 Ảo Ảnh 】 tác chiến, bọn họ cũng không lên YY(tự sướng) và kênh Đồng Minh. Giờ phút này lại càng nóng lòng.

【 Thiên Sơn Đồng Mỗ 】: Chết tiệt, vẫn chưa xong, rốt cuộc đánh như thế nào rồi?

Đường Tăng vẫn nhìn nàng đi tới đi lui mở miệng

【 Đường Tăng của Thải cô nương 】: A Di Đà Phật, ngươi đi tới đi lui cũng làm cho đầu bần tăng bị hôn mê, có thể an tâm một chút hay không,đừng loạn, dừng lại nghỉ ngơi chốc lát?

【 Thiên Sơn Đồng Mỗ 】: Mẹ kiếp , ta không bình tĩnh được! Vạn nhất Yêu Tinh bọn họ thua —— a, phi phi phi! Không nói gở!

【 Đường Tăng của Thải cô nương 】: A Di Đà Phật, nếu nói, tai họa mất ngàn năm —— lấy tai họa này của Yêu thí chủ, nên mất vạn năm cũng không phải quá lâu, làm sao có thể chỉ vì một cái Bang chiến nho nhỏ mà thoái ẩn giang hồ ?

Lời vừa mới dứt, liền cảm thấy trên đầu có chút đau, quay lại, thấy Hách Liên Thu Thủy mặt không có chút biểu hiện.

【 Đường Tăng của Thải cô nương 】: … A Di Đà Phật, bang chủ tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng, tốt nhất là bần tăng đi ra một góc vẽ bùa chú nguyền rủa người【 Cuồng Chiến Thiên Hạ 】chết sạch sẽ.

Dứt lời liền đi luôn.

【 Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội 】 hiếm khi xuất hiện cũng bởi vì … Bang chiến lần này chạy tới bản bộ Hồng Hoang đế đô, kiên nhẫn chờ tin tức chiến trường Trục Lộc. Thấy một màn như vậy không khỏi nói: “Mặc dù Nương Tử chiêu dụ không ít người, cũng không thiếu cao thủ, nhưng là ——  hôm qua Yêu Tinh chạy tới  nhờ chúng ta hỗ trợ làm dược vật PK(đồ sát) nhiều như vậy, có nhiều thứ chống đỡ, cho dù nhân số có chút khác biệt cũng không có nghĩa là không thể thắng —— huống chi, đám người Nương Tử kia cũng không phải là gamer nhiều nhân dân tệ như các người, cao nhất không quá trang bị toàn thân cấp 5, cũng chỉ có một mình Nương Tử, còn lại tương đối ngang hàng với người Ảo Ảnh—— trừ phi, ”

Vừa nói mắt phượng xinh đẹp nháy nháy, “Các ngươi không tin Yêu Tinh.”

Hách Liên Thu Thủy nhìn hắn không nói gì.

Hoãn Hoãn Nhi Hành đi tới bên cạnh Hách Liên Thu Thủy: “Đúng vậy, yên tâm đi, huống chi còn có Hoàn Mỹ cùng Yêu Say Đắm.”

Nghe được câu này, Thiên Sơn Đồng Mỗ lập tức đi tới: “Phó Bang, ngươi nói gì? Hoàn Mỹ cùng Yêu Say Đắm cũng gia nhập 【 Ảo Ảnh 】 rồi? Làm sao thế được ? Hoàn Mỹ không phải là cùng Yêu Tinh đối địch sao?”

 

Hoãn Hoãn Nhi Hành lười nhác cười nói: “Đây còn không phải là bởi vì ai đó sao? Thật ra thì bản thân ta cảm thấy các nàng có thể làm bằng hữu tốt.”

Thiên Sơn Đồng Mỗ cau mày nhìn Hoãn Hoãn Nhi Hành, giống như hắn đang nói cái gì mò trăng dưới nước.

Hách Liên Thu Thủy vốn không lên tiếng, hỏi: “Ngươi đáp ứng việc tốt gì?”

Hoãn Hoãn Nhi Hành tán thưởng: “Vẫn là ngươi hiểu rõ ta. Thật ra thì cũng không có gì a, Yêu Say Đắm vào Bang như thế nào ta không biết . Về phần Hoàn Mỹ  —— chính là đáp ứng nàng, chỉ cần giúp Yêu Nữ, sẽ cho nàng vào 【 Hồng Hoang đế đô 】 !”

Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội mỉm cười không nói.

Thiên Sơn Đồng Mỗ khinh bỉ nhìn Hoãn Hoãn Nhi Hành.

Hách Liên Thu Thủy trực tiếp lựa chọn bỏ qua.

Đang chìm lặng yên, trên màn hình xuất hiện tin tức mới:

Hệ thống ——

Kết thúc cuộc chiến, Bang hội【 Ảo Ảnh 】mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng, đồng tâm hiệp lực, đánh 【 Cuồng Chiến thiên hạ 】hoa rơi nước chảy, răng rơi đầy đất, có thể nói đây là một cuộc chiến đại thắng, những anh hùng trở về tề tụ tại quảng trường Lạc Dương, hãy cùng chúc mừng bọn họ! !